Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:26:29
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ban ngày náo nhiệt nhanh trôi qua, ban đêm lặng lẽ ập đến.

Trong phòng ngủ của Cố Thanh Minh.

Cố Ngưng vẻ mặt cảnh giác : “Ngươi làm gì? Ngươi đừng mà nghĩ bậy.”

Cố Thanh Minh giả bộ như , một tay liền ném Cố Ngưng lên giường.

“Ngươi… ngươi mau lên.”

Cố Thanh Minh đưa tay, nhẹ giọng dỗ: “A Ngưng ngoan.”

Nói , từ gối lấy một cái hộp.

Cố Ngưng cần đoán cũng đó là gì. Trong đầu chợt lóe lên gì đó, thanh âm lập tức run run: “Ta , thật sự .”

lúc Cố Thanh Minh mất hết lý trí.

Hắn ghé sát tai Cố Ngưng, khẽ : “A Ngưng, đừng sợ.”

Nói xong, liền triền miên suốt nửa canh giờ.

Rốt cuộc nhịn nữa, cúi đầu hôn lên môi Cố Ngưng.

“Hức…” Âm thanh của Cố Ngưng bao phủ trong tiếng nức nở .

Một canh giờ .

Cố Ngưng khàn giọng: “Đủ .”

Cố Thanh Minh cũng khàn khàn cất tiếng: “Ngốc A Ngưng, ngươi tính sai , mới cái thứ mười thôi.”

“Ngươi gạt… Ưm…”

Cho đến tận bình minh, trong phòng mới yên tĩnh trở .

Khi Cố Ngưng tỉnh dậy, là hoàng hôn.

Y đưa tay lấy y phục bên giường, nhưng chỉ động, liền đau nhức như xe nghiền qua. Cắn môi, y tức giận quát: “Cố Thanh Minh!”

Trong tưởng tượng của y, tiếng gọi hẳn là tràn ngập giận dữ, khí thế hùng hồn. Thực tế chẳng khác nào tiếng muỗi kêu, Cố Ngưng mới chợt nhận giọng khàn đến .

Thế nhưng, tiếng kêu nhỏ vẫn gọi tới Cố Thanh Minh.

Hắn hớn hở bưng cháo loãng cùng một ly nước ấm đến, thấy Cố Ngưng tỉnh, lập tức cong mắt: “Ta đoán ngươi sắp tỉnh, ngươi ngủ hẳn một ngày .”

Cố Ngưng nghiến răng: “Ngươi còn dám .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-68.html.]

Nói , y túm lấy gối đầu ném Cố Thanh Minh. Lần chẳng làm thương, chỉ tự hại mệt thêm.

Cố Ngưng bất lực cau mày.

Cố Thanh Minh vội buông bát xuống, đưa tay rót nội lực giúp y xoa bóp, ôm y lòng, từng ngụm từng ngụm đút nước ấm.

Hắn dịu giọng: “Xin A Ngưng, là sai. Về sẽ thế nữa. Ta sẽ tìm Sở Ngâm Như cầm dược.”

Nghe , Cố Ngưng ngẩng đầu chằm chằm: “Ngươi định với Sở cô nương thế nào?”

Biểu tình nghiêm túc như thể chỉ cần câu trả lời ý, lập tức sẽ rút ngưng thanh đại chiến ba trăm hiệp.

Cố Thanh Minh bật : “Yên tâm, chỉ một bằng hữu, từng là ngươi.”

Nghe , mắt Cố Ngưng trợn to, tay mò gối, chạm một vật hình trụ dài. Rõ ràng ngưng thanh, y lập tức nhấc lên ném thẳng Cố Thanh Minh: “Đi c.h.ế.t , bằng hữu cái rắm.”

“Bốp!” một tiếng nặng nề vang lên, cây chày cán bột vững chắc giáng thẳng lên đầu Cố Thanh Minh.

Hắn né tránh, chịu trận.

Cố Ngưng ngẩn : “Ngưng thanh của ?”

Nghe , Cố Thanh Minh buồn bất đắc dĩ: “A Ngưng ngoan, ngươi tỉnh sẽ tính sổ với , nên sớm đổi ngưng thanh . Ngươi thật sự định ám sát phu quân ?”

Cố Ngưng giận dữ ném chày xuống, đẩy khỏi giường, chui chăn, động đậy.

Cố Thanh Minh thụp xuống, cái đầu giận dỗi vùi trong chăn, cảm giác đáng yêu đến lạ.

Hắn dậy, cúi xuống khẽ dỗ: “A Ngưng, ngươi ăn gì cả ngày, ăn chút cơm .”

Trong chăn truyền giọng uể oải:b“Không ăn. Đói c.h.ế.t còn hơn ngươi làm c.h.ế.t.”

Cố Thanh Minh , khép miệng: “Được , thật sự sẽ nhẹ một chút.”

“Không .” Giọng ấm ức truyền .

Cố Thanh Minh kiên nhẫn gật đầu liên tục: “Được , . Ngươi đây ăn chút .”

Một lúc , trong chăn vang lên một tiếng “Ột~” rõ mồn một.

Cố Ngưng cuối cùng cũng ló đầu , vẻ mặt đầy bất đắc dĩ vì cái bụng phản bội.

Cố Thanh Minh bộ dáng “ ăn nhưng đói quá ăn” của y, suýt chút nữa nhịn nổi .

Còn về lời hứa “ ”?

Cố Thanh Minh căn bản để trong lòng. Không thì còn nữa.

chọc giận Cố Ngưng, làm cho y ngoan ngoãn khuất phục, vốn dễ dàng buông bỏ như thế.

Loading...