Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 67 Đại hôn

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:25:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Edit: Wng

-

Cố Thanh Minh tiến vương phủ liền thấy hai dung mạo giống như đúc đang luyện võ trong sân.

Hắn lập tức nhấc chân lao về phía bên trái, một tay ôm lấy nọ thật chặt lòng, cúi đầu ở cần cổ thật sâu hít một : “A Ngưng.”

Cố Ngưng thở nóng rực của làm cho cả khó chịu, cố tránh né vài nhưng thoát , bất đắc dĩ : “Ngươi sợ nhận lầm .”

Ngọc Bạch Hồng trông cũng trẻ.

Cố Thanh Minh liền xoay đầu Cố Ngưng hôn xuống, hồi lâu mới đáp: “Ngốc A Ngưng, thể rõ. Cho dù xuất hiện thêm một trăm giống hệt ngươi, cũng chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ngươi.”

Cố Ngưng hôn đến mức mặt đỏ lên, đột nhiên nhớ bên cạnh còn , nhất thời đỏ bừng đến tận mang tai.

Y vội vàng đưa tay đẩy Cố Thanh Minh , nhưng Cố Thanh Minh càng ôm chặt hơn. Hắn ngẩng đầu liếc qua gương mặt khó tả của Ngọc Bạch Hồng, cúi đầu ghé sát tai Cố Ngưng nhỏ giọng : “A Ngưng, chúng đều sắp thành , ngươi còn thẹn thùng như , thì làm đây.”

Cố Ngưng ngây : “Ta khi nào thành ?”

Nghe , Cố Thanh Minh lập tức nghiêm mặt, nắm lấy bả vai y, trịnh trọng :

“A Ngưng, bốn ngày , ở trong điện tiếp chỉ, khi chúng sắp xử phạt, hỏi ngươi đồng ý làm vương phi của , ngươi gật đầu.”

Nói xong, đổi sắc mặt, biểu tình ủy khuất: “Ngươi thể nuốt lời.”

Cố Ngưng chớp chớp mắt, hình như quả thật chuyện đó.

Bị bỏ quên bấy lâu, Ngọc Bạch Hồng cũng bước lên, kéo hai , với Cố Ngưng: “Nghe lời, nếu ngươi thành với , cha sẽ đưa ngươi . Chúng rời đến Ung Chu, thu dọn một chút của cải, cha dẫn ngươi du sơn ngoạn thủy.”

Cố Thanh Minh , chẳng thèm quan tâm gì nhạc phụ nhạc phụ, lập tức nhấc bổng Ngọc Bạch Hồng lên, ôm chặt Cố Ngưng trong lòng ngực: “Không , A Ngưng chỉ thể ở bên .”

Ngọc Bạch Hồng cũng tay đẩy : “Không , tự do. Hắn thế nào thì để , ngươi ép buộc.”

Cố Thanh Minh liền mở miệng uy hiếp: “Nếu ngươi nhất định mang A Ngưng , bổn vương sẽ khiến ngươi kinh thành.”

Ngọc Bạch Hồng khinh thường nhạt: “Bổn vương ba ngàn kỵ binh tư quân, mỗi thể địch trăm.”

Cố Thanh Minh lập tức phản bác: “Bổn vương bốn trăm ảnh vệ, mỗi đều lợi hại vô cùng.”

Ngọc Bạch Hồng lạnh: “Bổn vương ba ngàn kỵ binh tư quân.”

Cố Thanh Minh phục: “Bổn vương thể điều động cấm vệ quân.”

Ngọc Bạch Hồng tiếp tục lạnh: “Cấm vệ quân là cấm quân của thiên tử, ngươi chỉ là một vương gia, hơn nữa cấm vệ một đám phế vật. Bổn vương ba ngàn kỵ binh tư quân.”

Cố Ngưng hai vị vương gia của một quốc gia mà cãi vã chẳng khác nào hai đứa trẻ, trong lòng thật sự gì.

Không chỉ y, mà ngay cả đám ảnh vệ như Ảnh Nhất đang ẩn trong tối cũng khó xử. Hai vốn chỉ cần dậm chân một cái thể chấn động cả đất trời, mà giờ phút giống như tiểu hài t.ử so bì xem ai lợi hại hơn.

Ảnh Nhất cùng chỉ cảm thấy miệng thể mở, mắt dám , gọn là… ngây luôn.

Cố Ngưng rốt cuộc nhịn nữa, đẩy hai , tự lắc biến mất. Đợi đến khi hai cãi đủ mới phát hiện, Cố Ngưng sớm chẳng thấy bóng dáng .

———————————————————————————

Ngày hôm , khi tin Cố Chiêu Hàn cùng Kỳ Bách Lân qua đời truyền đến tai Cố Ung, Cố Ung long ỷ, thật lâu thốt nên lời.

———————————————————————————

Khoảng thời gian , trong kinh thành vô cùng náo nhiệt.

Ngươi hỏi vì náo nhiệt?

Hắc hắc, bởi vì Thanh Vương phủ hỉ sự. Quản gia Vân Nương mỗi ngày đều mang một giỏ bao hỉ cùng tiền lẻ phát khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ.

Dân chúng đều mong chờ đến ngày mồng mười tháng đó, Thanh Vương phủ uống một ly rượu mừng, hưởng chút khí vui vẻ.

Thanh Vương phủ và bộ kinh thành đều tràn ngập cảnh tượng tưng bừng, mà trong hoàng cung lạnh lẽo hiu quạnh.

Cố Ung khi Cố Chiêu Hàn hạ độc, tuy giải dược, nhưng thể vốn thương nặng. Lại thêm cái c.h.ế.t của Cố Chiêu Hàn mang đến đả kích lớn, cùng tin Cố Thanh Minh cưới nam phi, khiến bệnh tình của ông càng thêm trầm trọng.

Ngày ngày liệt giường, t.h.u.ố.c men rời . Trong thời gian , Cố Thanh Minh cũng qua thăm vài , nhưng nào cũng gặp . Về , đến nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-67-dai-hon.html.]

Chẳng bao lâu, mùng mười tháng ba cũng đến.

Ngày hôm , ngoài cửa Thanh Vương phủ từ sáng sớm chen chúc đông nghịt . Cố Ngưng Cố Thanh Minh đ.á.n.h thức sớm, rửa mặt, chải đầu, quần áo.

Cố Thanh Minh Cố Ngưng tính khí buổi sáng , cho nên tận tay bưng , đút bánh bao cho y.

Sợ hạ nhân tay chân vụng về làm đau A Ngưng, từ việc mặc quần áo, rửa mặt đến chải đầu, đều do Cố Thanh Minh đích làm.

Ngọc Bạch Hồng bên cạnh , cũng còn cách nào.

Vân Nương một bên : “Chủ t.ử từ mười ngày bắt đầu học cách chải đầu cho , dùng trang sức nào lên tóc nặng đau xinh xắn. Ngày nào trời sáng chạy tìm các bà tử, mụ mụ kinh nghiệm để thỉnh giáo.”

Ngọc Bạch Hồng sót một chữ, tất cả đều tai: “Bổn vương , sẽ đối xử với ngoan ngoãn thật .”

Ngoan ngoãn? Ặc… cho dù bao nhiêu , Vân Nương vẫn tài nào liên tưởng nổi từ đó với cái đầu cứng ngắc của Cố Ngưng.

Hai cách xa, mà Cố Ngưng giờ đây khôi phục . Bọn họ chuyện, tất nhiên y đều thấy. Nhìn trong gương đang cẩn thận chải đầu cho , đối xử tựa như trân bảo, trong n.g.ự.c y bỗng dâng lên một luồng ấm áp.

Trong gương, hai đều khoác hôn phục đỏ thẫm, dáng vẻ đường hoàng quý khí.

Sau một hồi, chờ tiếng nhạc lễ vang lên bên ngoài, hai mới chuẩn xong, tay trong tay cùng bước .

Lúc , bộ Thanh Vương phủ phủ kín sắc đỏ vui mừng. Nơi nơi giăng đèn kết hoa, treo châu báu ngọc thạch, chỉ cần thoáng qua chủ nhân coi trọng hôn lễ đến mức nào.

Lụa đỏ thượng hạng phủ kín chính viện, trải rộng khắp sân.

Cảnh tượng Cố Ngưng và Cố Thanh Minh dắt tay bước khiến tất cả đều kinh ngạc cảm thán. Trời đất tác hợp, chính là như thế.

Lễ sinh từ sớm chờ ở lễ đường, thấy hai vị tân nhân nắm tay bước liền chỉnh y phục, cất giọng vang: “Nhất bái thiên địa, quỳ.”

Theo nhạc lễ, Cố Thanh Minh dắt Cố Ngưng hướng thiên địa cúi một cái, cùng quỳ xuống.

“Nhất bái, nắm tay , cùng đến bạc đầu. Khởi.”

Cố Thanh Minh đỡ Cố Ngưng dậy.

“Nhị bái cao đường, quỳ.”

Hai cùng quỳ xuống, hướng Ngọc Bạch Hồng dập đầu.

“Nhị bái, bách niên hảo hợp, vĩnh kết đồng tâm. Khởi.”

Cả hai cùng dậy.

“Phu thê đối bái, quỳ.”

Cố Thanh Minh và Cố Ngưng sóng vai, đối mặt quỳ xuống.

“Tam bái, nguyện đồng tâm, bạc đầu chẳng rời. Khởi.”

Nói xong, hai đỡ lên.

Lễ sinh lớn tiếng hô: “Lễ thành!”

“Chúc phúc nhị vị tân nhân, thiên hoang địa lão, sông cạn đá mòn, cũng chẳng chia lìa.”

Vừa dứt lời, nhiều tiến lên chúc mừng hai . Trong đó cả Thượng Quan Hoành, Từ tướng quân, Lâm Cửu… đều đến.

“Chúc phúc nhị vị, đầu bạc đến già.”

Sau lễ thành , chính là yến tiệc. Đây mới là phần Cố Ngưng thích nhất.

Cố Thanh Minh Thượng Quan Hoành cùng vài vị tướng quân kéo uống rượu, còn Ngọc Bạch Hồng thì theo Cố Ngưng tham dự tiệc.

Nhìn Cố Ngưng ăn đến hai má phồng căng, Ngọc Bạch Hồng cuối cùng cũng tin lời Cố Thanh Minh , “ngoan ngoãn” quả thật loại quản gia nghiêm ngặt, mà chỉ ăn.

Nhìn bóng dáng sống động , Ngọc Bạch Hồng kìm nhớ đến Du Quân. Người cũng thích ăn, chỉ ăn mà còn thích nấu, chỉ tiếc tay nghề cực kỳ dở. Mỗi , ông đều giả bộ vẻ ăn ngon.

Nghĩ đến đây, Ngọc Bạch Hồng ngẩng đầu trời xanh thẳm: “A Quân, tìm nhi t.ử của chúng . Tính cách của giống ngươi, thích ăn, mà cũng giống , sợ hoàng quyền.

A Quân, ngươi nấu cơm…

Thôi , kỳ thật, là nhớ ngươi.”

 

Loading...