Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 59 Mạc Thắng Thầu Đề

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:20:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hai đang ôm ấp , đột nhiên đẩy cửa tướng môn bước .

Một tên cấm vệ mặc giáp tiến đến, sắc mặt khó coi, ánh mắt đầy khinh thường hai giường: “Nếu Vương gia tỉnh, Cố Ngưng, ngươi nên về phòng.”

Cố Thanh Minh lời lẽ vô lễ, đầu , trong mắt lóe lên sát ý.

Cố Ngưng lúc kịp thời đưa tay nhéo nhéo bụng , ngầm nhắc đừng xúc động.

hiệu quả chẳng rõ ràng là bao.

Cố Ngưng chỉ bên tai vang lên tiếng thở nặng nề của Cố Thanh Minh, giọng khàn thấp: “A Ngưng, ngoan một chút.”

Hơi thở nóng rực phả bên tai khiến cả Cố Ngưng run lên. Thế nào mà tùy lúc, tùy chỗ đều thể động tình chứ.

Cố Ngưng cố thoát khỏi lòng n.g.ự.c , xuống giường: “Ta , ngươi cẩn thận.”

Cố Thanh Minh thỏa mãn, còn lưu luyến chà xát bàn tay đang giữ, thần sắc thoáng uể oải: “Được.”

Thấy dáng vẻ như cà tím sương đánh, héo rũ vô cùng, Cố Ngưng buồn xót xa.

Trong lòng bỗng , nhưng nghĩ đến đại cục, y vẫn nhẫn nhịn.

Y cất bước ngoài.

Cánh cửa lớn khép lưng.

Tên cấm vệ theo sát gót, rời nửa bước.

Lúc , bộ Thanh Vương phủ đều cấm vệ chiếm giữ. Vân Nương cùng những hầu cũ sớm đuổi , ngay cả ảnh vệ cũng chẳng thấy bóng dáng.

Một tòa Thanh Vương phủ rộng lớn, mà ngoài Cố Ngưng và Cố Thanh Minh, còn bất kỳ ai thuộc về phủ cũ.

Cố Ngưng hiểu rõ, bọn họ khiến Cố Ung mất thể diện. Hoàng đế vốn là kẻ coi trọng mặt mũi nhất, thể để y dễ sống ?

Đi vài bước, y thấy lưng cấm vệ kiên nhẫn thúc giục: “Ngươi nhanh lên !”

Nói còn đưa tay đẩy mạnh.

Chân Cố Ngưng vốn khỏi hẳn, xô liền loạng choạng ngã nhào xuống đất.

Lưng vốn đang thương nặng va đập, đau đến mức mặt y trắng bệch.

Tên cấm vệ vẫn hả , thò tay nắm cổ áo, kéo lê y nền: “Đi nổi thì để giúp ngươi nhanh hơn!”

Đầu gối Cố Ngưng đập mạnh xuống sàn, vốn lành hẳn, giờ càng đau đến mức thể dậy.

Y chỉ thể mặc cho lôi .

Chẳng mấy chốc, áo lưng y mài rách, vết thương toạc , m.á.u chảy thành một vệt dài nền đất.

Cố Ngưng đau đến sắc mặt tái nhợt, môi còn chút máu.

Đôi mắt y tối như ngâm trong hàn đàm, lạnh giọng : “Vị cấm vệ đại ca , thể vốn , ngươi cứ kéo thế , lỡ c.h.ế.t giữa đường, chẳng Đại Hạ cũng vội vàng lo liệu ?”

Nghe , tên cấm vệ thoáng khựng . Nhớ đến lời dặn của Hoàng thượng, gã lập tức buông tay, mặt đầy vẻ khó chịu, đổi thành vác thẳng Cố Ngưng lên vai, về hướng phòng y.

Bị vác vai, Cố Ngưng khó chịu đến nôn hết trong bụng. May là cả ngày hôm nay kịp ăn gì, nên cuối cùng cũng chẳng ói thứ gì.

Đến nơi, tên cấm vệ thô lỗ giơ chân đá tung cửa, đó ném thẳng y xuống giường cứng.

“Phanh” một tiếng vang dội.

Vết thương lưng đập mạnh vách tường, đau đến mức Cố Ngưng chỉ rủa mười tám đời tổ tông của gã.

Tên cấm vệ thấy y giãy giụa đau đớn, mặt càng khinh bỉ: “Hừ, chỉ với dáng như ngươi, mà cũng thể một đ.á.n.h tan ba mươi vạn đại quân ?”

Nói xong, gã bỏ , còn tiện tay “bang” một tiếng đóng sầm cửa.

Trong đêm yên tĩnh, tiếng động càng vang vọng chói tai.

Trong phòng, Cố Ngưng từ từ thả lỏng cơ lưng, đưa tay ấn một chỗ gầm giường. Một chiếc hộp gỗ nhỏ bật .

Y nửa khép mắt, mò mẫm hộp một hồi, lấy một bình sứ xanh đậm.

Mở nút bình, y đưa lên mũi ngửi, xác định nhầm mới đổ một viên thuốc, bỏ miệng.

Qua một lúc lâu, Cố Ngưng chỉ cảm thấy vết thương dường như cũng còn đau đớn dữ dội như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-59-mac-thang-thau-de.html.]

Y dậy, cởi áo ngoài, lấy từ hộp gỗ một bình sứ trắng. Dựa cảm giác, y rắc t.h.u.ố.c bột lên miệng vết thương lưng, đó dùng vải sạch băng bó .

Bởi phía lưng, Cố Ngưng thương thế của nghiêm trọng đến mức nào. Vốn trượng hình đ.á.n.h đến da thịt lở loét, còn kéo lê đường xa, giờ lưng y chẳng khác nào một bãi chiến trường.

Nếu Cố Thanh Minh thấy cảnh y tự xử lý vết thương thế , chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t.

Thân thể mang thương, sốt cao là điều khó tránh.

Đêm quá nửa, Cố Ngưng giường, nóng đến khó chịu. Đột nhiên, y mở bừng mắt, nhanh chóng lăn tránh sang một bên. Cùng lúc đó, một nhát đao bổ mạnh xuống chỗ y .

Không kịp nghĩ đến đôi chân còn sức, Cố Ngưng lập tức nhảy xuống giường, nhưng hai chân vô lực, suýt nữa ngã nhào. Y vội vịn lấy lan can giường mới vững.

Kẻ tập kích thấy một đòn trúng, lập tức vung đao c.h.é.m tiếp. Cố Ngưng né sang một bên, nhưng vết thương lưng toạc , hai chân mất sức, cả ngã sấp xuống đất.

Bởi từng lục soát kỹ càng, trong phòng y ngay cả một cây ghế cũng còn, vũ khí thì càng . Đối phương đao, còn y tay . Thật sự triệt để dồn đến đường cùng.

Kẻ giơ đao, nhắm thẳng Cố Ngưng đang đất mà c.h.é.m tới.

Cố Ngưng ép góc tường, còn đường lui. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng vang lên một tiếng “Phanh” thật lớn.

“Đang!” lưỡi đao trong tay kẻ tập kích rơi xuống đất.

“Hắn dùng cái gì…” Kẻ áo đen ôm lấy vai , m.á.u tươi phun đỏ thẫm.

Gã nghiến răng nhặt đao bằng tay trái, tiếp tục c.h.é.m tới.

“Phốc!” Máu b.ắ.n tung, văng đầy lên mặt Cố Ngưng.

Ngẩng lên, y thấy bụng kẻ áo đen xuyên thẳng một mũi kiếm.

Cố Thanh Minh từ lưng đối phương bước , lạnh lùng đẩy gã sang một bên. Rồi , bế Cố Ngưng đặt lên giường, cẩn thận lau vết m.á.u mặt cho y.

Cố Ngưng sững sờ: “Sao ngươi tới đây? Không sợ cấm vệ phát hiện ?”

Cố Thanh Minh lau đáp: “Nếu ngươi gặp nguy hiểm, thể mặc kệ.”

Cố Ngưng chỉ khẽ gật đầu, sang kẻ áo đen, trong mắt thoáng nét châm biếm: “Ta từng nghĩ, vì ngươi chịu nhường vị trí ảnh thủ cho . Sau , khi gặp một kẻ áo đen lợi hại, mới hiểu.”

Cố Thanh Minh lau sạch vết m.á.u mặt mới lạnh giọng kẻ áo đen: “Cố thúc?”

Kẻ , phận bại lộ, bèn gỡ khăn che mặt xuống. Hiện rõ khuôn mặt của Cố Phong, ánh mắt mang vẻ trung thần khổ sở.

Cố Phong run giọng: “Chủ tử, Cố Ngưng đáng c.h.ế.t! Ngài là vương Đại Hạ, tương lai là hoàng đế. Giữ bên cạnh chỉ liên lụy ngài thôi.”

Cố Thanh Minh lạnh lùng: “Chuyện đó liên quan gì đến ngươi?”

Nghe , Cố Phong phun một ngụm máu: “Quý phi nương nương là ân nhân của thuộc hạ. Ta thể ngài hủy hoại bản .”

Cố Thanh Minh nhạt: “Cho nên ngươi định hủy ? Còn dám trộm tư ấn của để hãm hại? Cố Phong, bao nhiêu ngươi mới hiểu: A Ngưng chính là mạng của . Ai làm thương, tuyệt đối tha, kể cả ngươi. Hiểu ?”

Cố Phong hấp hối, chỉ còn thoi thóp, trừng mắt Cố Ngưng oán hận: “Là ngươi… nơi nào cũng ngươi…”

Máu từ bụng ông loang đỏ mặt đất. Ông gắng gượng thốt: “Ngươi… chờ đó… sẽ … g.i.ế.c ngươi…”

Nói xong, ông tắt thở, ánh mắt độc hằn vẫn dán chặt Cố Ngưng.

Cố Ngưng chẳng chút sợ hãi, chỉ giúp Cố Thanh Minh xuống, lấy bình d.ư.ợ.c băng bó.

Cố Thanh Minh bất ngờ: “Ngươi dược? Trong phòng ngoài cái giường thì chẳng còn gì.”

Cố Ngưng thoa t.h.u.ố.c đáp: “Ta sớm bố trí cơ quan giấu một ít. Nếu thì chỉ thể một chịu đựng.”

Băng bó xong, Cố Thanh Minh dậy, xoay đè Cố Ngưng xuống, cởi áo y . Khi thấy lưng y, tim như siết chặt.

Quả nhiên như đoán, Cố Ngưng hề băng bó cẩn thận, nhưng vết thương nặng hơn tưởng tượng nhiều.

Cố Thanh Minh thật cẩn thận rắc thuốc, băng bó nữa, trầm giọng : “Sao thương thế của ngươi nặng hơn ?”

Cố Ngưng để tâm, chỉ lắc đầu: “Không , sẽ tính sổ với .”

Nói , y mơ màng nhắm mắt.

Cố Thanh Minh sờ trán y, nóng hổi. Khi nãy Cố Ngưng còn thể sốt né tránh Cố Phong, thật khiến lòng thắt .

Nghĩ , ôm chặt trong ngực, chợp mắt suốt một đêm.

Loading...