Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 57 Thực ngọt 2
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:19:33
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cố Ung đem bộ lời đối thoại lọt tai, ngẩng mắt Cố Ngưng: “Ngươi chính là ảnh vệ năm năm một g.i.ế.c ngàn Nam Man ?”
Cố Ngưng quỳ xuống dập đầu: “Là thần.”
Cố Ung , khẽ gật đầu: “Tốt. Nếu , ngươi gì hỏi thì cứ hỏi. Nếu ngươi thật sự oan uổng, trẫm nhất định sẽ vì ngươi mà tìm công đạo. nếu lời Hàn Vương là thật, thì cho dù ngươi công lao to lớn, trẫm cũng sẽ trị tội ngươi. Thông đồng với địch phản quốc, tru di cửu tộc. Ngươi hiểu ?”
Cố Ngưng dập đầu: “Thần rõ.”
Nói xong, Cố Ung phất tay hiệu cho y hỏi.
Cố Ngưng đầu về phía Cố Chiêu Hàn, mở miệng: “Hàn Vương điện hạ, hiện tại ngài vì thần thể từ giữa ba mươi vạn đại quân đoạt thủ cấp địch chứ?”
Nghe , sắc mặt Cố Chiêu Hàn thoáng trầm xuống. Gã ngờ năm đó vị ảnh vệ một trận thành danh chính là Cố Ngưng, vốn còn tưởng là Cố Phong.
Nếu thật là Cố Ngưng, y đích thực khả năng từ giữa ba mươi vạn quân thẳng tiến mà c.h.é.m đầu tướng địch.
Cố Chiêu Hàn cực kỳ cam lòng, nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Cố Ngưng thấy thế, hỏi tiếp: “Nếu theo lời Hàn Vương điện hạ, thần cùng Ung Chu hoàng thúc quả thật cấu kết, xin hỏi: Đại Hạ mất mát gì? Nếu thần thật sự câu kết cùng Ung Chu hoàng thúc, kết quả là Đại Hạ thắng? Hỏi Hàn Vương điện hạ, thần phát động chiến tranh, chẳng là để Ung Chu cắt nhường ba thành cho Đại Hạ, hơn nữa bảo đảm năm mươi năm hòa bình ? Vậy Đại Hạ tổn thất gì? Hàn Vương điện hạ dựa mà thần thông đồng với địch phản quốc?”
Nói đến cuối cùng, Cố Ngưng nổi giận, lửa giận của một trung thần vì nước bôi nhọ.
lúc , cấm vệ từ ngoài điện bước : “Khởi bẩm Hoàng thượng, ngoài điện một vị công t.ử áo trắng cầu kiến. Hắn vì Cố Ngưng cấu kết cùng Ung Chu hoàng thúc.”
Cố Ung xong, phất tay áo: “Tuyên.”
Cố Ngưng cùng Cố Thanh Minh đồng loạt cửa, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc tiến tầm mắt.
Kỳ Bách Lân.
A, quả là bất ngờ nhưng cũng hợp lý.
Cố Ngưng ngẩng mắt Cố Thanh Minh, trao đổi ánh mắt.
Cố Ngưng: Người tới ý .
Cố Thanh Minh: A Ngưng đôi mắt thật . ( #^. ^# )
Nếu Cố Ngưng Cố Thanh Minh giờ phút nghĩ thế, chắc chắn sẽ tức đến mức đập vỡ đầu .
Kỳ Bách Lân bước đại điện, đến trung ương quỳ xuống: “Thảo dân Kỳ Bách Lân tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Cố Ung giơ tay: “Bình .”
Kỳ Bách Lân: “Tạ Hoàng thượng.”
Cố Ung: “Ngươi ngươi vì Cố Ngưng cấu kết với Ngọc Bạch Hồng?”
Kỳ Bách Lân một bạch y, giữa đại điện nguy nga mang theo một khí chất thoát tục, dính bụi trần: “ . Cố Ngưng chính là con trai của Ung Chu hoàng thúc Ngọc Bạch Hồng. Bọn họ lên kế hoạch cho trận chiến từ một năm . Mục đích chính là để Thanh Vương điện hạ chiến trường. Sở dĩ Ung Binh liên tiếp bại trận, cũng bởi vì kế hoạch của Cố Ngưng và Ngọc Bạch Hồng, nhằm dựng nên quân công cho Thanh Vương điện hạ. Như , trong triều Đại Hạ, ai còn thể tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với Thanh Vương điện hạ? Hoàng thượng, chẳng lẽ ngài cảm thấy thể ngày càng yếu ớt ? Đó chính là vì Thanh Vương điện hạ sai hạ độc ngài.”
Nói xong, Kỳ Bách Lân như thể vì đại nghĩa diệt , rút từ trong lòng một cái túi, đầu về phía Cố Thanh Minh : “Thực xin , Vương gia, tuy m.ô.n.g ngài hậu ái, nhưng thảo dân là thần dân Đại Hạ, nghĩ cho Đại Hạ. Hành vi của các ngươi khó thể làm bạn.”
Nội thị tiến lên dâng túi cho Hoàng thượng. Người mở túi , bên trong là một lọ d.ư.ợ.c phẩm rõ tên cùng mấy phong thư.
Nội thị cầm lọ d.ư.ợ.c đưa lên ngửi, sắc mặt biến trắng bệch: “Hoàng… Hoàng thượng, mùi d.ư.ợ.c , nô tài từng ngửi thấy ở t.h.u.ố.c bổ của triều đình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-57-thuc-ngot-2.html.]
Cố Ung cầm thư trong tay, từng câu từng chữ xem qua; sắc mặt ông từ âm trầm càng trở nên đen kịt. Rõ ràng những phong thư so với thư Cố Ngưng đó còn đầy đủ và chặt chẽ hơn.
Xem xong, Cố Ung trao thư cho nội thị, ý bảo chuyển đến cho Cố Thanh Minh.
Cố Thanh Minh nhận thư, nét mặt cũng biến sắc. Nội dung đại khái tố cáo cấu kết với Ung Chu hoàng thúc, từng chữ từng câu đều tận tường, chữ và tư chương đều là của y với Cố Ngưng. Nếu bản nhân, ai khó mà thấy vô tội.
Cố Thanh Minh xem xong, ngẩng đầu Kỳ Bách Lân, lạnh: “Bổn vương ngờ ngươi thể làm tới mức .” một tay vẽ chữ, nét chữ uy lực, thuần thục.
Cố Ung lạnh lùng hỏi: “Ngươi còn gì để ?”
Cố Thanh Minh bất đắc dĩ lắc đầu: “Bằng chứng đầy đủ như , nhi thần nghĩ thật sự còn lời gì để biện minh.”
Cố Ngưng cũng im lặng.
Cố Ung hai , lạnh: “Hừ, thật là con hiếu thuận, đến.”
Cấm vệ vội xuất hiện: “Bẩm.”
Cố Ung mắt lạnh Cố Thanh Minh và Cố Ngưng: “Bắt Cố Thanh Minh trọng phạt trăm trượng, đưa về Thanh Vương phủ cấm túc, hạ lệnh, cả đời bước khỏi phủ môn.”
Nói xong, chỉ sang Cố Ngưng: “Đưa thiên lao, chọn ngày xử tử.”
Cấm vệ nhận lệnh, ôm quyền: “Tuân mệnh.”
Hai tên cấm vệ rút đao đưa tới áp giải Cố Ngưng.
Đột nhiên, đại điện im lặng vang lên một tiếng khinh bỉ.
Cố Ung lập tức cảm thấy tôn nghiêm sỉ nhục, tức giận Cố Ngưng: “Ngươi gì?”
Cố Ngưng , dậy từ chỗ quỳ, thẳng, hành lễ cung kính mặt.
Cố Thanh Minh cũng lên, vững vàng đỡ lấy Cố Ngưng.
Cố Ngưng kịp gì thì Cố Thanh Minh : “Phụ hoàng, ngài xử t.ử một , giam cấm một cả đời, xin hỏi, đến lúc đó ngài sẽ xử lý công đạo với Ung Chu hoàng thúc thế nào?”
Cố Ung tức giận: “Xử công đạo với để làm gì?”
Cố Ngưng lắc đầu nhạt: “Ngươi cấu kết với Ngọc Bạch Hồng, dựa theo tính tình , nếu duy nhất nhi t.ử c.h.ế.t ở Đại Hạ, thể lấy danh chiến thần, liệu Ung Chu mấy tấn công thể như ?”
Nói xong, Cố Thanh Minh tiếp lời: “Có thể cùng một trận, hai cùng c.h.ế.t, cùng chịu cấm túc, như ai còn dám cùng đ.á.n.h giặc?”
Cố Ngưng tiếp lời ngay: “Là vì trọng thương, cuối cùng thể lên chiến trường ?”
Thượng quan Hoành kịp lúc lắc đầu: “Thần võ công phế, thể trận nữa.”
Cố Thanh Minh làm bộ tiếc nuối: “Chỉ còn Hứa tướng quân Lâm tướng quân đủ lực chăng?”
Nghe , Hứa Từ và Lâm Ba đồng loạt lắc đầu, cùng kêu lên: “Thần cũng dám, làm đối đầu với chiến thần Ngọc Bạch Hồng?”
Cố Ngưng lộ vẻ tiếc nuối: “À, cái cũng , cái cũng . Chẳng lẽ Hàn Vương điện hạ tay?”
Cố Thanh Minh vội đáp: “A, A Ngưng, hoàng nếu dám làm , liệu đủ sức đè Ngọc Bạch Hồng xuống?”
Cố Ngưng làm bộ ghét bỏ.
Lúc , hai như đồng tâm hiệp lực cùng lên phía Cố Ung, đồng thanh : “Vậy, ngài dám tay? Ngự giá chinh xem thử, liệu dọa cho Ngọc Bạch Hồng khiếp sợ mà bỏ chạy ?”