Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 56 Mấy chương này thật ngọt 1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:18:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nói xong, Cố Thanh Minh liền đỡ Cố Ngưng xuống.
Với địa vị cao quý, Cố Ung Cố Ngưng : “Lần quân đại thắng, Cố Ngưng công lớn. Phong làm Trung Võ tướng quân, tiếp tục vì triều mà tận lực.”
Vừa dứt lời, đợi Cố Ngưng tạ ơn, liền thấy Cố Chiêu Hàn từ ghế dậy, hướng Cố Ung hành lễ: “Phụ hoàng, thể.”
Cố Ung liền hỏi: “Cố Ngưng lập công lớn, trẫm phong tứ phẩm tướng quân thì gì thể?”
Cố Chiêu Hàn về phía Cố Ngưng, đáp: “Nhi thần chỉ sợ Cố Ngưng công thần, mà là kẻ điều khiển trận chiến .”
Lời rơi xuống, cả triều đều chấn động.
Cố Ung , niềm vui mặt lập tức biến mất, chỉ còn lạnh lẽo vô tình: “Có ý gì?”
Cố Chiêu Hàn giơ tay, phía thị vệ tiến lên dâng một bức họa cuộn tròn cùng mấy phong thư.
Gã tự tay đưa đến mặt Cố Ung.
Cố Ung mở bức họa , gương mặt sắc bén như tạc bằng đao lập tức hiện . Lông mày kiếm, mắt phượng, nơi khóe mắt còn một nốt ruồi đỏ.
Cố Ung bức họa Cố Ngưng, chau mày, ông thấy rõ Cố Ngưng và trong tranh giống như đúc. điều đó thể chứng minh gì?
Cố Ung ngẩng đầu về phía Cố Chiêu Hàn: “Người trong bức họa là ai?”
Cố Chiêu Hàn mở thư đưa cho Cố Ung, : “Phụ hoàng, trong bức họa ngài cũng nhận . Hắn chính là Ung Chu hoàng thúc, Ngọc Bạch Hồng.”
Nghe , Cố Ung đột nhiên mở to mắt: “Ung Chu hoàng thúc Ngọc Bạch Hồng?” chính là Ung Chu chiến thần, Ngọc Bạch Hồng.
Cố Chiêu Hàn gật đầu: “ .”
Kinh ngạc qua , Cố Ung cúi đầu thư trong tay, càng xem sắc mặt càng khó coi. Chỉ trong chốc lát, ông vung tay hất đổ rượu bàn, tức giận quát: “Cố Ngưng lớn mặt, dám thông đồng với địch mưu phản. Ngươi toan tính gì?”
Cố Ngưng , lập tức dậy quỳ xuống: “Thần dám, thần oan uổng.”
Cố Chiêu Hàn đúng lúc chen lời: “Ngươi tất nhiên dám. Rốt cuộc từ nhỏ ngươi ở Đại Hạ, chỉ là một ảnh vệ, thể cha ruột chính là Ngọc Bạch Hồng.”
Nói xong, đôi mắt gã híp , ngụ ý sâu xa: “Có sai khiến ngươi?”
Hàm ý trong lời, kẻ sáng suốt đều hiểu rõ.
Cố Ngưng , ngẩng mắt Cố Chiêu Hàn, ánh mắt lạnh lùng, giọng điềm đạm: “Thần, một xông doanh trại ba mươi vạn quân Ung Chu, c.h.é.m thủ lĩnh địch, lập công thể chối cãi. Chỉ dựa một bức họa, vài phong thư rõ nguồn gốc, Hàn Vương điện hạ kết luận thần thông đồng với địch phản quốc? Có quá qua loa chăng?”
Lời lẽ rành mạch, dẫn chứng xác đáng, khiến những thần t.ử vốn nghiêng về Hàn Vương giờ d.a.o động.
Lúc , Cố Thanh Minh lên tiếng: “Hoàng hỏi Cố Ngưng sai khiến, ý là gì? Hoàng ám chỉ điều gì ?”
Nói , Cố Thanh Minh lạnh khinh miệt: “Hoàng , nếu đối phó thần , cứ quang minh chính đại mà làm, cần gì kéo theo khác.”
Cố Chiêu Hàn bật nhạo: “Người khác? Ngươi đến nam sủng Cố Ngưng của ngươi ?”
Lời dứt, trong điện vang lên một trận hít khí.
Cố Ung , mặt sầm xuống: “Chiêu Hàn, đây là ý gì?”
Cố Chiêu Hàn xoay hành lễ với Cố Ung: “Phụ hoàng, đúng như nhi thần . Nhị cùng Cố Ngưng quả thật quan hệ đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-56-may-chuong-nay-that-ngot-1.html.]
Nghe , Cố Ung giận dữ, chỉ thẳng Cố Thanh Minh: “Nghịch tử, lời hoàng ngươi là thật ?”
Cố Thanh Minh nhíu mày, vui đáp: “Hắn nam sủng.”
Cố Ung gầm lên: “Không nam sủng thì là gì? Từ lúc tiến điện, ngươi hết nâng chân , chia thức ăn cho , nam sủng thì là gì? Nói, để trẫm .”
Cố Thanh Minh ngẩng đầu, thẳng mắt hoàng đế: “Phụ hoàng, nhi thần xin nữa, nam sủng, là Thanh Vương phi tương lai.”
Cố Ung tức giận bật dậy: “Hỗn xược! Xưa nay, nào chuyện nam t.ử làm phi?”
Cố Thanh Minh lạnh: “Nhi thần lấy nam t.ử làm phi, còn hơn hoàng chịu làm trò mua vui súc sinh.”
Lời buông, bộ triều thần hận thể chui đầu xuống bụng.
Bọn họ xem, tại Hoàng thượng dễ dàng phế Thái t.ử như ? Thì hôm đó, điều mà thống lĩnh cấm vệ bên tai Hoàng thượng chính là chuyện .
Hoàng tộc Cố thị bây giờ, hoàng t.ử thì kẻ tàn phế, kẻ đắm chìm Long Dương, hoặc còn quá nhỏ tuổi, giờ thêm một kẻ l.o.ạ.n l.u.â.n càn rỡ.
Trời ơi, những lời bọn họ nên ? Lỡ liệu diệt khẩu ?
Toàn bộ triều thần, ai dám lên tiếng. Những ngôn quan ngày thường dám răn dạy Hoàng đế, dạy dỗ Hoàng tử, lúc cũng im lặng dám một câu.
Cố Ung lời Cố Thanh Minh, mặt lập tức tím tái, giơ tay run rẩy chỉ : “Nghịch… Nghịch…” mãi mà thốt nổi chữ tiếp theo.
Một bên, nội thị thấy thế vội vàng tiến lên, Cố Chiêu Hàn cũng bước nhanh đến đỡ lấy . Gã một tay khẽ vuốt n.g.ự.c Cố Ung, an ủi : “Phụ hoàng, xin bớt giận, xin bớt giận. Bình tĩnh, đừng để tổn hại thể. Nhị những lời đều là giả, lừa ngài. Đừng nóng giận.”
Sau một lúc lâu, Cố Ung mới dần dần điều hòa thở, gạt tay Cố Chiêu Hàn , chỉ để một nội thị đỡ lấy.
Cố Ung Cố Chiêu Hàn, trong mắt đầy vẻ hận sắt thành thép. Chuyện Cố Thanh Minh thật , một hoàng đế như ông ? Chẳng lẽ cấm vệ của ông đều chỉ là bày trí?
Trong khoảnh khắc , Cố Ung chỉ cảm thấy Đại Hạ sắp diệt vong. Ba đứa con trai, một ai bình thường. Khó khăn lắm mới một đứa bình thường, mới mười ba tuổi.
Ông chỉ thấy tóc như đang từng sợi từng sợi bạc trắng .
Cố Chiêu Hàn để tâm đến sự xa cách của Cố Ung, mở miệng kéo đề tài chệch hướng trở : “Nhị như , tức là thừa nhận ngươi và Cố Ngưng quan hệ bất thường? Nếu vì thương, giúp tìm cha ruột cũng là điều nên làm.”
Nghe , Cố Ngưng khẽ một tiếng: “Hàn Vương điện hạ rốt cuộc gì? Cha ruột , chính thần cũng từng gặp, mà Hàn Vương điện hạ rõ ràng đến thế.”
Cố Chiêu Hàn đầu y: “Ngươi đừng ngụy biện. Bổn vương hỏi ngươi: nếu ngươi cùng Ung Chu hoàng thúc cấu kết lừa gạt giang sơn Đại Hạ, thì vì , lúc Ung Chu liên tiếp bại trận, chiến thần Ung Chu Ngọc Bạch Hồng xuất hiện? Vì những khác đều thất bại, chỉ riêng ngươi, Cố Ngưng, thể một xông doanh trại ba mươi vạn đại quân, c.h.é.m thủ cấp Âu Dương Thư Vân Nhiên? Nếu ngươi sớm thương lượng với Ngọc Bạch Hồng, cớ xuất binh? Chẳng lẽ thật Ung Chu mất nước?”
Nói xong, Cố Chiêu Hàn xoay khom lưng hành lễ với Cố Ung: “Phụ hoàng, theo lý mà , nhị mới thắng Ung Chu, nhi thần vốn nên đem việc bàn lúc . sự việc liên quan đến tính mạng mấy vạn tướng sĩ Đại Hạ, nhi thần chỉ thể vì nghĩa diệt , cầu xin phụ hoàng tìm công đạo cho những tướng sĩ c.h.ế.t oan.”
Cố Ung Cố Chiêu Hàn lâu. Ông rõ đứa con trai tâm tư gì, chẳng qua là kéo Cố Thanh Minh xuống. những chứng cứ liên quan đến Ung Chu hoàng thúc , nghĩ , e rằng cũng chuyện Cố Chiêu Hàn bịa đặt vô căn cứ.
Lúc , Cố Ngưng mở miệng: “Hoàng thượng, thần hỏi Hàn Vương điện hạ vài câu.”
Cố Chiêu Hàn , lạnh: “Một kẻ ngay cả chức quan cũng , dựa cái gì mà tự xưng thần? Ngươi lấy lá gan để chất vấn bổn vương?”
“A.” Cố Thanh Minh đột nhiên bật lạnh:
“Ai chức quan?”
lúc , Thượng Quan Hoành đang hầu dìu đỡ cũng lên tiếng: “Hồi Hoàng thượng, hồi Vương gia, Cố Ngưng chính là ảnh vệ năm năm ở Á Khê Cốc từng cứu mạng thần. Khi đó, bệ hạ phong làm bát phẩm Giáo úy. bởi vì là ảnh vệ của vương phủ, cho nên chỉ treo danh, chính thức đảm nhiệm.”
Nói xong, Thượng Quan Hoành để hầu đỡ xuống, cũng thèm để ý tới ánh mắt g.i.ế.c từ phía Cố Chiêu Hàn. Hừ, thật cho rằng là ai tay hại ?
Cố Thanh Minh xong lời Thượng Quan Hoành, liền : “Hoàng , lời rõ ràng chứ? Cố Ngưng vốn là bát phẩm Giáo úy, tự nhiên thể xưng thần. Còn việc chất vấn ngươi, , vu hãm ngay cả cãi vài câu cho bản cũng ?”