Edit: Wng
-
Ảnh Nhất rời , Cố Ngưng liền xốc chăn dậy.
Y đưa tay sờ soạng trong đệm, lấy y phục cởi , mặc lên .
Cố Thanh Minh động tác của y, làn da trắng nõn như sứ, cơ bắp mạnh mẽ hữu lực.
Rốt cuộc, ngay khi Cố Ngưng chuẩn buộc đai lưng, Cố Thanh Minh vươn tay xé rách xiêm y khó khăn lắm y mới mặc xong.
Hắn đè Cố Ngưng xuống giường, trong mắt tràn ngập d.ụ.c hỏa, giọng khàn khàn mang theo vài phần bất đắc dĩ: “A Ngưng, ngươi thể thẳng một chút lực dụ hoặc của chính .”
Nói , thấp giọng gọi: “A Ngưng.”
Tiếng gọi khàn nặng, dồn nén, dẫn tay Cố Ngưng xuống .
Trong tay, một nam nhân trưởng thành như y cũng nắm nổi.
Cố Thanh Minh chỉ chăm chú bắt lấy tay Cố Ngưng, để ý tới ánh mắt đờ đẫn ngây ngốc của y.
Nửa canh giờ .
Cố Thanh Minh tựa n.g.ự.c Cố Ngưng, thở đều định một lúc lâu mới ngẩng đầu.
Chỉ thấy A Ngưng của gương mặt vẫn ngây , giống như từ đầu đến cuối chẳng mấy khi chuyện động tác.
Đôi mắt Cố Ngưng trống rỗng động tác của , trong ánh thoáng qua giãy giụa, do dự. Cuối cùng, y mở miệng: “Chủ tử, thuộc hạ cảm thấy chúng thích hợp. Vẫn là… tách thì hơn.”
Nghe , Cố Thanh Minh khựng , trong mắt vẫn còn lửa giận d.ụ.c vọng lui: “Ngươi cái gì?”
Cố Ngưng sinh khí, nhưng vì cái mạng nhỏ vẫn c.ắ.n răng : “Thuộc hạ , chúng nên tách thì hơn.”
Khớp ngón tay Cố Thanh Minh siết chặt kêu rắc rắc, cố gắng đè nén ý nghĩ lập tức hủy nuốt bụng, tận lực bình tĩnh hỏi: “Vì ? Vừa thừa nhận thích ?”
Cố Ngưng suy nghĩ đáp: “Không rời cũng , nhưng làm công.”
Cố Thanh Minh thở một , thì là chuyện .
Hắn khẽ: “A Ngưng, chuyện gì bổn vương cũng thể nhường ngươi, chỉ riêng cái thì .”
Nói xong, cúi xuống định hôn lên khóe môi Cố Ngưng.
Cố Ngưng lập tức né tránh, “bộp bộp bộp” chạy xuống giường, trốn góc tường, cách Cố Thanh Minh tám trượng xa.
Một kẻ hôn mê ba tháng mà vẫn thể chạy nhanh như , quả thực làm khó y.
Cố Thanh Minh khó hiểu A Ngưng như gặp ôn thần liền bỏ chạy. Hắn thẳng dậy, ánh mắt im lìm dõi theo, lời nào.
Theo lý, thế , Cố Ngưng hẳn sớm chịu nổi. nay khác xưa, y quyền cậy sủng mà kiêu, mấu chốt còn vì cái mạng của chính mà cân nhắc.
Đón thẳng ánh mắt Thanh Vương, Cố Ngưng kiên định : “Hoặc là làm công, hoặc là chúng tách .”
Cố Thanh Minh càng thêm mờ mịt: “Vì ? Vừa ngươi chẳng phối hợp ?”
Cố Ngưng lập tức lớn tiếng: “Vừa !”
Thanh âm mang theo nghẹn ngào: “Cái của ngươi… sẽ c.h.ế.t .”
Nói xong, hai hàng lệ đúng lúc rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-53-neu-khong-nguoi-thu-xem.html.]
Cố Thanh Minh ngẩn , một lúc mới phản ứng, bật lớn: “Ha ha ha ha! A Ngưng, ngươi… ha ha ha!”
Hắn dậy về phía Cố Ngưng, khom bế ngang y lên, giọng mang ý giấu nổi: “A Ngưng, ngươi lo lắng cái .”
Đặt y trở giường, Cố Thanh Minh vươn tay lau nước mắt cho y, khẽ : “Được , chờ khi nào A Ngưng thể tiếp nhận, chúng tiếp tục, chứ?”
Cố Ngưng , nước mắt lăn xuống: “Nói giữ lời.”
Cố Thanh Minh đôi mắt đỏ hồng rưng rưng của y, lòng mềm nhũn, tràn đầy thỏa mãn. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán: “Bổn vương nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.”
Được lời khẳng định, Cố Ngưng thầm thở phào. Hô, khổ nhục kế vẫn hữu dụng.
ý nghĩ lóe lên, y Thanh Vương kề bên tai thổi khí : “A Ngưng, kỹ thuật diễn tiến bộ . Giả giống.”
Cố Ngưng lập tức cứng . Thanh Vương… là ?
Chưa kịp hỏi, y Cố Thanh Minh dịu giọng: “A Ngưng, cái gì thì . Bổn vương thứ gì thể thỏa mãn ngươi chứ? Đừng , ngươi , tâm bổn vương đều nát.”
Cố Ngưng nhớ dáng vẻ của , thầm nghĩ, tan nát cõi lòng? Y tin.
“Ngươi cái gì, chỉ cần một câu, hoặc rải một tấm cầu, bổn vương mệnh cũng cho ngươi.”
Cố Ngưng liền thử: “Vậy… chủ t.ử để làm công?”
“Không .”
Cố Thanh Minh nghiêm giọng, cự tuyệt dứt khoát.
Cố Ngưng trợn trắng mắt: “Chủ t.ử còn , thuộc hạ cái gì chỉ cần một tiếng là .”
Cố Thanh Minh làm như thấy giọng điệu u oán của y, thản nhiên đáp: “Mệnh thể cho ngươi, nhưng tôn nghiêm của nam nhân thì .”
Cố Ngưng vô ngữ, thầm nghĩ, y đúng là tin lời ma quỷ của .
“Chủ tử, ngươi đem Kỳ Bách Lân nhốt ?” Cố Ngưng đổi đề tài.
Nghe , Cố Thanh Minh nhớ tới lời Ảnh Nhất, ngẩng mắt y, trong mắt lóe lên sát ý: “Ta vốn định g.i.ế.c , nhưng ngươi cho.”
Cố Ngưng vươn tay khẽ vuốt mặt , giọng trấn an: “Kỳ Bách Lân chỉ là t.ử Tề Dược Tông, khả năng còn dính líu tới Nam Man. chứng cứ xác thực để chứng minh là của Nam Man.”
Trong lúc , Cố Thanh Minh lấy từ trong tủ một bộ y phục đỏ tươi đưa cho y mặc, cúi đầu chăm chú xoa khô bàn chân lạnh của y, giọng nhẹ nhàng: “Cho nên ngươi để Cố Thanh tra .”
Nghe , Cố Ngưng kinh hãi thật sự, ngạc nhiên Thanh Vương: “Chủ tử, ngươi… ?”
Cố Thanh Minh buông chân y , ngẩng mắt đầy hài hước: “A Ngưng, sớm phát hiện ngươi diễn kịch. Cố Thanh thế nào cũng là một trong tứ đại ảnh vệ của Thanh Vương. Hắn sống c.h.ế.t, bổn vương lẽ nào ?”
Cố Ngưng xong, lập tức như dậy thỉnh tội, chỉ tiếc chân còn tiện, đành giường, cúi đầu : “Thuộc hạ đáng c.h.ế.t, xin chủ t.ử trách phạt.”
Cố Thanh Minh dáng vẻ y khẽ cựa chân, liền đoán y làm gì. Hắn bước tới, ôm lòng, giọng nhẹ hẳn : “A Ngưng, ngươi hiện tại chỉ là ảnh vệ, mà còn là m.á.u đầu tim, mệnh trung kiếp của bổn vương. Không cần thỉnh tội. Hơn nữa…”
Nói đến đây, giọng trầm xuống, như thì thầm trong mơ: “Bổn vương làm nỡ tổn thương ngươi đến nửa phần.”
Cố Ngưng , ngẩn . Hóa y là m.á.u đầu tim, mệnh trung kiếp của Thanh Vương. Nguyên lai, chính mới là coi nhẹ. Tình yêu nồng liệt từng che giấu , mà y nhiều hoài nghi.
Y khẽ nghiêng đầu, hôn nhẹ lên môi Thanh Vương, giọng thấp trầm: “Thuộc hạ rõ, chủ t.ử cũng là trong lòng thuộc hạ.”
Nghe , Cố Thanh Minh đáp một cái hôn, ghé sát tai y, khẽ : “Vậy A Ngưng, ngươi nếu thử xem. Nhất định sẽ đau.”
Lời dứt, khí ám trong phòng chợt tan biến.
“Bốp!”
Cố Ngưng thẳng tay đập ngã xuống giường, còn thì chui chăn, kéo kín đến tận đầu, tỏ rõ, y hứng.