Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 52 Không thể không cần ta

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:16:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong phòng, từ lúc Sở Ngâm Như và Diệp Mi rời , sắc mặt của Cố Thanh Minh liền đổi.

Hắn tiến lên, một tay đè Cố Ngưng xuống giường, trong mắt còn chút ủy khuất nào.

Cố Thanh Minh cúi đầu, hung hăng c.ắ.n lấy môi Cố Ngưng, giương mắt thẳng đôi mắt phiếm lệ đau đớn của y, hung dữ : “Cô nương? Đại nhân? Ân cứu mạng?”

Nói xong, cúi đầu, một ngụm c.ắ.n mạnh lên vai Cố Ngưng, tiếp tục giọng hung tợn: “Liệu vui vẻ ? Rất cao hứng đúng ?”

Cố Ngưng chau mày vì đau: “Không , chủ tử… Ngươi buông .”

“Buông ngươi? Ngươi định ? Lần chạy trốn suýt mất mạng, ngươi còn bỏ nữa?”

Rống xong, như mất hết sức lực, Cố Thanh Minh cúi đầu tựa vai y, giọng nghẹn ngào: “Cố Ngưng… Ngươi thể…”

Thanh âm dần run rẩy, mang theo nức nở: “Ngươi thể cần .”

Nghe từng chữ oán trách, trong lòng Cố Ngưng dâng lên một trận bối rối và đau xót.

Một lát , y đưa tay khẽ đẩy đang đè , chậm rãi giải thích: “Ta còn sống là vì ngươi đang đợi . Cho nên tỉnh , liền b.ắ.n pháo hiệu. Ta cũng đang chờ ngươi. Ung Chu binh mạnh, nước binh yếu, dùng hiểm chiêu thì chỉ thể thua, cùng lắm là thắng thảm.”

Nói , Cố Ngưng đưa tay khẽ sờ lên mặt : “Chủ tử, ngươi công phá thế trận lợi hại như , thuộc hạ nhận thua, thuộc hạ cam bái hạ phong.”

Nghe , Cố Thanh Minh ngẩng đầu, mặt còn vương nước mắt khô, nhưng trong mắt tràn đầy hưng phấn vì mưu kế thành công, chẳng còn nửa phần ủy khuất.

Hắn dậy, vẫn đè lên Cố Ngưng, mỉm hỏi: “A Ngưng, ngươi thừa nhận thích ?”

Cố Ngưng sự chuyển biến bất ngờ làm ngẩn một thoáng, lập tức phản ứng . Người đúng thật là tự diễn trò, diễn đến giống.

Y bất đắc dĩ thở dài: “Chủ t.ử ngươi là Vương gia Đại Hạ, tương lai là hoàng đế. Chỉ cần ngươi rõ ngươi đang làm gì, thuộc hạ nào dám thừa nhận.”

y võ công cao cường, nếu Cố Thanh Minh thực sự ép, y liền chạy. Chạy thoát thì c.h.ế.t trận. Tóm , y sẽ chịu mặc khác sắp đặt.

Cố Thanh Minh , liền cúi đầu hôn lên môi y.

Cố Ngưng còn kịp phản ứng, tay lướt đến bên hông, ngón tay nhẹ khẽ điểm một chỗ.

“Ưm…” Cố Ngưng lập tức dựng hết lông tơ, run lên. Y ngờ bên hông chỗ mẫn cảm như .

Cố Thanh Minh khẽ: “A Ngưng, há miệng.”

Chưa đợi y phản ứng, nhân cơ hội môi hé mở mà tiến .

Cố Ngưng hôn đến hai má đỏ bừng, thanh âm đứt quãng: “Chủ… Chủ tử… Nghẹn… c.h.ế.t…”

Cố Thanh Minh lúc mới rời khỏi, khóe môi kề sát y, trầm thấp: “Ngươi dùng mũi thở? Nếu đường đường Ảnh thủ đại nhân một nụ hôn làm nghẹn c.h.ế.t, chuyện chắc c.h.ế.t .”

Cố Ngưng chỉ lo thở hổn hển, kịp trả lời. Y tất nhiên , nhưng hôn phì mũi thì mất mặt bao, để Thanh Vương thấy thì y còn gì mặt mũi nữa.

Cố Thanh Minh chỉ gương mặt đỏ ửng, đôi môi sưng đỏ của y, cùng lồng n.g.ự.c phập phồng dồn dập, liền cảm thấy vui mừng. A Ngưng thật sự còn sống, thật sự vẫn ở đây, hề bỏ rơi .

Hắn cúi đầu tựa lên n.g.ự.c y, nhớ câu hỏi lúc đó sờ tim ?” mà dám trả lời. Khi sợ lắm, sợ chứng kiến trái tim còn nhịp đập.

Nếu tự tay xác nhận A Ngưng c.h.ế.t, e rằng điên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-52-khong-the-khong-can-ta.html.]

Một lúc lâu, khẽ : “A Ngưng, sợ.”

Cố Ngưng vỗ nhẹ lưng , thấp giọng an ủi: “Ta còn ở đây, sẽ c.h.ế.t. Ta sẽ chờ ngươi, cả đời đều chờ.”

Lời dứt, môi y chiếm lấy. Thanh âm khàn trầm đầy d.ụ.c vọng vang bên tai: “Ngoan, há miệng.”

Cố Ngưng lời làm theo.

Trong lúc hôn, tay Cố Thanh Minh giải đai lưng, quần áo tuột xuống đến eo, đôi chân trắng nõn lộ trong khí.

Ngay lúc

“Binh!” Một tiếng, cửa xô mạnh.

Đám ảnh vệ vội vàng lao , hưng phấn thấy Cố Ngưng tỉnh dậy.

Cố Thanh Minh tiếng động, lập tức giật chăn phủ kín y từ đầu đến chân, chỉ chừa mỗi cái đầu lộ . Hắn thầm may mắn, nếu chậm một bước, cảnh tượng chắc thành trò lớn.

Ảnh Nhất dẫn đầu reo lên: “Đại nhân, ngài tỉnh , ngài chứ?”

Cố Ngưng ngượng ngùng gật đầu.

Ảnh Nhị lo lắng: “Đại nhân, mặt ngài đỏ thế, sốt ?” Nói còn định đưa tay chạm trán.

Một bàn tay lạnh lẽo lập tức hất phăng .

Cố Thanh Minh ánh mắt âm trầm, quát: “Các ngươi giờ báo cáo, cứ thế xông thẳng ? Còn quy củ ảnh vệ doanh ?”

Đám ảnh vệ đang vui mừng mới hồn, đồng loạt quỳ xuống: “Thuộc hạ sai, thỉnh chủ t.ử trách phạt.”

Hắn lạnh giọng: “Mỗi một trăm roi. Cút!”

Nghe , Ảnh Nhất giật , len lén ngẩng . Trong mắt chủ t.ử ngoài phẫn nộ còn vẻ bất mãn… khác thường. Lại đại nhân mặt đỏ rực, rõ ràng là nguyên do.

Ảnh Nhất hiểu ngay: bọn họ phá hỏng chuyện của chủ tử. Không g.i.ế.c tại chỗ là nhờ đại nhân che chở .

Vội vàng quỳ thỉnh tội, kéo cả nhóm lui . khi đến cửa, nhớ một việc trọng yếu, c.ắ.n răng quỳ xuống: “Chủ tử, Kỳ Bách Lân biến mất.”

Nghe , khí trong phòng lập tức lạnh buốt. “Lại biến mất ở ?”

Ảnh Nhất run giọng: “Ở thiên lao.”

Cố Thanh Minh lạnh: “Hừ, thiên lao trọng binh canh gác, trốn kiểu gì?”

Ảnh Nhất mồ hôi ròng ròng: “Có tập kích lính canh, đưa ngoài. Khi đó, thuộc hạ đều đang thu dọn chuẩn khải hồi triều.”

Nắm tay Cố Thanh Minh siết chặt, kẽo kẹt vang lên: “Đều thu dọn? Hèn chi A Ngưng từ Chủ trướng sang nghị sự phòng một ai phát hiện!”

Ảnh Nhất cúi gằm: “ .”

“Được lắm.” Giọng lạnh như băng: “Tất cả ảnh vệ hai trăm mỗi , cùng binh lính canh thiên lao, mỗi kẻ hai mươi quân côn.”

“Rõ!” Ảnh Nhất lĩnh mệnh, dám nán .

Loading...