Edit: Wng
-
Bên , Cố Ngưng Cố Thanh Minh ôm bước cửa Chủ trướng, liền thấy từ xa vọng hai giọng nữ.
“Cố Ngưng!”
“Đại nhân!”
Trong phòng, tâm tình vốn đang sáng rỡ như nắng của Cố Thanh Minh, chỉ trong nháy mắt hai tiếng gọi liền trở nên âm trầm.
Hắn cúi đặt Cố Ngưng lên giường, ánh mắt u oán liếc y một cái.
Cố Ngưng: “……”
Sở Ngâm Như và Diệp Mi gọi chạy, vội vã xông trong trướng, kịp thở nhào đến giường Cố Ngưng.
Hai đều hân hoan phấn khích.
Cố Thanh Minh nhíu mày, bước lên một bước, chắn ngang mặt Cố Ngưng, chặn ánh mắt của hai .
Sở Ngâm Như trừng một cái, tức giận thở hổn hển: “Ngươi… tránh … đừng chắn đường.”
Diệp Mi vốn sợ Cố Thanh Minh, nhưng giờ phút Cố Ngưng tỉnh, nàng lấy hết dũng khí, liều xô mạnh , chen lên giường: “Đại nhân, ngài tỉnh ! Có thấy khó chịu ở ?”
Cố Ngưng thì ngẩn , tin nổi khi thấy Diệp Mi dám đẩy Cố Thanh Minh.
Cố Thanh Minh cũng nghĩ đến chuyện . Người thường ngày sợ đến c.h.ế.t, nay dám động . Vì thế, sắc mặt âm trầm, còn mang thêm vài phần kinh ngạc Diệp Mi.
“Phốc.”
Sở Ngâm Như thấy phản ứng của ba , nhịn bật . Đáng đời, ch.ó ngoan cản đường, báo ứng đó.
Diệp Mi còn ý thức phạm đại họa, Sở Ngâm Như mới nhớ , vội vàng nhường chỗ, đầu gọi:
“Sở tỷ tỷ, ngươi đến xem đại nhân thế nào.”
Nói , nàng lùi về một bước, tiện tay còn đẩy Cố Thanh Minh xa hơn.
Cố Ngưng dám sắc mặt đen kịt của Cố Thanh Minh nữa.
Cố Thanh Minh lạnh lùng liếc Diệp Mi một cái, đó sang Cố Ngưng. Hắn nhắm mắt, tự nhủ: Đừng giận, đừng giận, nàng từng đốt kho lương cứu A Ngưng, coi như công… công.
Tự an ủi xong, mới mở mắt, hờ hững Diệp Mi, dồn ánh mắt ủy khuất sang Cố Ngưng.
Cố Ngưng bộ dáng như sắp của Thanh Vương, thật sự nỡ thẳng.
Sở Ngâm Như khi chiếm vị trí liền bước lên, bắt mạch cho Cố Ngưng.
Một lúc , nàng thu tay : “Mạch tượng vấn đề. ngươi hôn mê ba tháng, lâu ngày động, tay chân sẽ khó vận động, cần luyện tập khôi phục dần.”
Cố Ngưng gật đầu: “Ta hiểu, cảm tạ Sở cô nương.”
Sở Ngâm Như xua tay: “Đều là phúc báo của ngươi. Năm xưa nếu ngươi cứu , thì hôm nay cũng cơ hội cứu ngươi.”
Cố Ngưng , ngẩng đầu nàng, nhưng đáng tiếc bảy năm trôi qua, mà chỉ gặp một , y quên sạch.
Sở Ngâm Như thấy vẻ mặt nghi hoặc thì thở dài, nhắc: “Bảy năm , giặc Diêm Bang. Ta và sư phụ .”
Nghe , Cố Ngưng mới lờ mờ nhớ : “A, thì là ngươi. Nhanh thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-51-luong-bong-den-co-thanh-minh.html.]
Sở Ngâm Như : “ . Khi ngươi một câu sẽ báo đáp, vẫn luôn ghi nhớ. Sau khi cứu chúng , ngươi lập tức rời , để tên. Nếu đại tướng quân tìm ngươi cho xem tranh vẽ, e là chẳng nhận .”
Cố Ngưng buồn : năm đó y mới mười lăm tuổi, vội vàng làm nhiệm vụ, ngay cả tên cũng kịp báo, mà khi y cũng mang tên Cố Ngưng.
“Cố Ngưng một nữa tạ ơn ân cứu mạng của cô nương.”
Sở Ngâm Như : “Ta tên là Sở Ngâm Như, gọi thẳng tên là .”
Cố Ngưng gật đầu: “Được.”
Một bên, Diệp Mi kìm chen :
“Đại nhân, ngài còn nhớ ? Ta là Diệp Mi đây!”
Cố Ngưng mỉm gật đầu: “Nhớ chứ. Ngày đó nhờ cô nương đốt kho lương cứu . Nếu , thêm hai vạn vây khốn.”
Diệp Mi vội xua tay: “Không, là đại nhân cứu hai . Còn nữa, nhờ đại nhân ám sát Âu Dương Thư, bọn tỷ của mới giải cứu, vẫn giữ trong sạch. Các nàng đều nhờ chuyển lời cảm ơn.”
Ba trò chuyện hàn huyên, chỉ mỗi Cố Thanh Minh như một chiếc bóng đèn lớn một bên. Hắn ba vui vẻ, sắc mặt càng ngày càng đen. Đại nhân? Cô nương? Một câu một lời mật kìa…
Hắn suýt chút nữa quát đuổi , nhưng Cố Ngưng mở miệng , hỏi Sở Ngâm Như: “Sở cô nương, tóc bạc của chủ t.ử thể đen trở ?”
Sở Ngâm Như , Cố Thanh Minh một cái, cố tình phớt lờ sắc mặt đen như than của , đáp: “Tóc bạc thì thể tự đen . Đại tướng quân vì thương tâm quá độ, ngươi một ngày tỉnh, nỗi bi thương trong lòng một ngày tan, tóc tự nhiên thể đen. giờ ngươi tỉnh, sẽ kê t.h.u.ố.c an thần thư giãn, tóc mới mọc sẽ là màu đen.”
Cố Thanh Minh nghĩ đến đầu đen trắng xen lẫn, chỉ thấy tổn hại uy danh, lạnh nhạt : “Không cần, thế cũng .”
Cố Ngưng , chỉ thoáng liếc là hiểu ngay tâm tư, buồn chua xót: “Chủ tử, khi đó ngươi thử chạm tim xem còn đập ? Thật vất vả tóc bạc mới thể đen , ngươi chê .”
Cố Thanh Minh im lặng.
Sở Ngâm Như một lúc, bỗng kêu lên: “Đại tướng quân, chẳng lẽ ngài… ngại ?”
Nghe , mí mắt Cố Thanh Minh giật giật, lên tiếng.
Sở Ngâm Như lập tức nỗi đau khác: “Vậy thì còn cách. Chỉ cần ngài hết buồn đau, tóc mọc sẽ là màu đen. Nếu vẫn cứ bạc, tức là bệnh cũ hết thôi.”
Cố Thanh Minh xong, hai mắt đầy bực bội: “Các ngươi còn ? Mau cút!”
Nói , túm Diệp Mi đang ở mép giường ném thẳng cửa. Sở Ngâm Như thì tự giác lùi theo.
Vừa bước ngoài, cánh cửa “Rầm” một tiếng đóng sập.
Hai chạm mắt , lẳng lặng sờ mũi: Nguy hiểm thật.
Trên đường trở về, Sở Ngâm Như nắm tay Diệp Mi, chần chừ một lúc mới hỏi: “Mi Mi.”
“Ừm?”
“Ngươi quan hệ giữa Cố Ngưng và đại tướng quân chứ?”
Diệp Mi chớp mắt, bật : “Sở tỷ tỷ, ngươi lo lắng gì ? Chẳng lẽ ngươi nghĩ thích đại nhân?”
Sở Ngâm Như ngượng ngùng: “Không… ?”
Diệp Mi kéo tay nàng tiếp, : “Chiếm hữu d.ụ.c của đại tướng quân với đại nhân, mù cũng . Ta chán sống đến mức tranh với . Ta chỉ cảm thấy đại nhân là , đáng để hy sinh cả tính mạng. thích . Trong mắt , đại nhân chỉ là một đáng kính phục.”
Sở Ngâm Như , gật đầu đồng ý.
Hai tay trong tay, trò chuyện, càng lúc càng xa.