Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 43 Nữ trang A Ngưng

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:08:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Khó trách A Ngưng cho , khó trách A Ngưng vẫn luôn chịu tiếp nhận , thì tất cả đều là vì một Kỳ Bách Lân.

Ảnh Nhất còn dừng , tiếp tục : “Trước đây lúc chúng xuất chinh, đường thích khách ám sát Cố Ngưng đại nhân, cũng chính là do Kỳ Bách Lân phái tới.”

Nghe , cảnh tượng Cố Ngưng một đao cắm thẳng tim hiện mắt Cố Thanh Minh. Giờ phút , trong mắt tràn đầy hối hận và tơ máu.

Cố Thanh Minh ngẩng đầu Ảnh Nhất: “Ngươi , đem mang đến.”

Ảnh Nhất lắc đầu: “Cố Ngưng đại nhân phận Kỳ Bách Lân điểm khả nghi, bảo thuộc hạ truyền lời cho ngài, cần rút dây động rừng.”

Cố Thanh Minh xong, rốt cuộc giận dữ: “Cố Ngưng đại nhân, Cố Ngưng đại nhân! Trong mắt ngươi chỉ mệnh lệnh của Cố Ngưng đại nhân thôi ? Ngươi một chút cũng để bổn vương mắt. Cảm thấy bổn vương sẽ g.i.ế.c ngươi đúng ?”

Ảnh Nhất sợ đến mức vội vàng dập đầu: “Thuộc hạ dám.”

Hắn chợt nhớ đến bộ dạng đắn của Ảnh Cửu, trong đầu nhanh trí:

“Thuộc hạ đương nhiên là ảnh vệ của chủ tử. mà, chủ t.ử cùng Cố Ngưng đại nhân chẳng là cùng một phe ? Ngài là chủ t.ử của thuộc hạ, cũng là chủ t.ử của Cố Ngưng đại nhân, cuối cùng thuộc hạ vẫn là ảnh vệ của chủ t.ử thôi.”

Cố Thanh Minh , kinh ngạc Ảnh Nhất: “Ngươi là Ảnh Cửu cải trang đấy chứ?”

Ảnh Nhất vùi đầu xuống đất, lắc mạnh đầu.

Cố Thanh Minh hừ lạnh: “Xem như ngươi lanh mồm lanh miệng . ngươi thử xem những lời Cố Ngưng để ngươi truyền cho bổn vương, chẳng khác nào di ngôn.”

Ảnh Nhất dám đáp, chỉ thể im lặng co như chim cút.

Cố Thanh Minh bực bội khoát tay: “Cút xuống!”

Ảnh Nhất lệnh, vội vàng đáp ứng, nhanh như chớp biến mất còn bóng dáng.

Hai ngày

Cố Ngưng bên đang sóng gió ngầm dậy.

Trong thành mười vạn đại quân Ung Binh đóng giữ, ngoài thành hai mươi vạn quân khác. Chủ tướng Âu Dương Thư cùng phó tướng Vân Nhiên đều ở trong thành.

Lúc , Cố Ngưng thu liễm khí tức, áp sát tường thành mà . Mấy toán lính tuần Ung Binh qua ngay bên cạnh nhưng vẫn phát hiện bóng .

Y nghiêng đầu, quan sát kỹ lưỡng tình hình phòng thủ tầng thứ hai tường thành, từng điểm đổi gác ba mươi phút một đều ghi nhớ trong đầu, đây là cơ hội duy nhất của y.

Cố Ngưng cũng khắc ghi vị trí mấy hố bẫy đá chuyên dụng tường thành, âm thầm chờ thời cơ.

Rốt cuộc, tiếng Ung Binh vang lên: “Đổi gác , nhanh lên.”

Nhân lúc đó, Cố Ngưng chậm rãi hiện từ chỗ tối, đầu quanh, xác định trong hai thở thể thành động tác leo lên, y liền hít sâu một , mũi chân điểm nhẹ, hình vút lên.

Vài tiếng “lộc cộc” nhỏ vang lên, y leo lên sát bên lâu thành.

Cách đó xa, một toán lính tuần của Ung Binh đang tới. Cố Ngưng tranh thủ nhảy lên, thoáng cái lẩn .

“Người nào?” Một tên lính quát.

Những phía lập tức rút đao, sẵn sàng công kích.

Đêm tối, chỉ tiếng gió rít vù vù. Có kẻ hỏi: “Thập trưởng, ngài thấy ai ?”

Tên thập trưởng cau mày: “Ta rõ ràng thấy một bóng đen… kỳ lạ thật.”

Một tiểu binh lưng trấn an: “Chắc là mèo thôi, làm gì ai thể thoắt cái biến mất như thế.”

Thập trưởng gật gù: “Cũng , thôi.”

Mấy , ngay tường thành, cách họ đầy mười mét, một ảnh đang bám sát.

Cố Ngưng nín thở, trong lòng thầm nhủ: “Đám Ung Binh huấn luyện quả nhiên nghiêm mật, cẩn thận hơn.”

Y vận khinh công, lặng yên như bóng quỷ bay về phía nơi ở của chủ tướng.

Quân doanh Ung Binh tầng thứ hai

Cố Ngưng phục nóc nhà gần đó, lặng lẽ quan sát cảnh tượng phía .

Một giáo úy trong quân phục Ung Binh dẫn theo mấy chục tiểu binh. Gã xoay phân phó: “Tướng quân căn dặn, đưa kỹ nữ Lăng Tiêu Các đến an ủi quân sĩ. Tối nay cho các thoải mái một phen. Ngày mai chuẩn tấn công, chúng sẽ thẳng tiến lấy mười ba thành biên giới Đại Hạ.”

“Hay lắm, lắm!” Mấy chục binh sĩ hoan hô nhảy nhót.

Cố Ngưng mái nhà lạnh lùng dõi mắt hết thảy.

Giáo úy : “Đi, mang kỹ nữ Lăng Tiêu Các đến.”

“Rõ!” Một bách trưởng đáp, dẫn theo mấy chục binh sĩ tiến về Lăng Tiêu Các.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-43-nu-trang-a-ngung.html.]

Thấy , Cố Ngưng lặng lẽ rời khỏi mái nhà, yên lặng bám theo . Y bất ngờ vung tay, d.a.o găm cắt ngang yết hầu một tên binh sĩ, đó nhanh chóng quân phục của đối phương, bôi qua loa ít đất lên mặt, lặng yên chen đội ngũ phía .

Có kẻ thấy y xuất hiện bất ngờ liền nghi ngờ hỏi: “Ngươi ?”

Cố Ngưng thầm nghĩ: “Đám cảnh giác cũng cao thật.” Bề ngoài nở nụ gian tà: “Ai nha, tiểu giải quyết một chút, trong chốc lát mới vận sức chứ.”

Kẻ thấy nụ dâm đãng thì lập tức hết nghi ngờ, chỉ tỏ vẻ ghét bỏ, tránh xa y một chút: “Đồ tiền đồ.”

Cố Ngưng ngượng ngùng gật đầu.

Trong Lăng Tiêu Các, hơn trăm nữ t.ử tập hợp trong đại sảnh, chẳng khác nào đống hàng hóa chờ lựa chọn.

Mấy chục tên Ung Binh ánh mắt lóe sáng dâm d.ụ.c chằm chằm bọn nữ tử. Vị bách trưởng giơ tay hiệu: “Cột , mang .”

“Rõ!” Mấy chục binh sĩ lập tức hành động.

Trong phút chốc, trong Lăng Tiêu Các chỉ còn tiếng nức nở của những nữ tử.

Để bại lộ, Cố Ngưng cũng bước lên, giả bộ cùng những kẻ trói một nữ tử.

Y cúi đầu, tận lực che giấu khuôn mặt . Tuy rằng hóa trang bẩn thỉu, nhưng lỡ như nhận thì sẽ phiền phức.

Đột nhiên, trong lòng bàn tay Cố Ngưng khẽ cắt hai nét, giống như đang chữ. Cố Ngưng tập trung cảm nhận, nhận đó là chữ “Đại nhân.”

Trong lòng y dấy lên một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng áp chế, chậm rãi ngẩng đầu. Trước mắt là một vũ nữ mặc hồng y, dung mạo thanh tú. Cố Ngưng nheo mắt, nữ t.ử , trông chút quen.

Thấy y phản ứng, nữ t.ử khẽ lộ một chút vui mừng, nhưng ngay lập tức kìm xuống. Nàng thừa dịp Cố Ngưng đang trói tay , tiếp tục lòng bàn tay y: “Là .”

Cố Ngưng ngước mắt, trong lòng mang theo nghi hoặc.

Nữ t.ử : “Tề Dược Tông.”

À… thì là nàng.

Cố Ngưng bừng tỉnh, khẽ gật đầu đến mức gần như thể nhận , ý bảo y hiểu.

Nữ t.ử trong lòng mừng rỡ, nhưng dám để lộ ngoài.

Cố Ngưng nhân lúc đang trói tay, ngược lòng bàn tay nàng: “Đừng sợ. Ta sẽ cứu ngươi. Không manh động. Chờ .”

Nữ t.ử hiểu ý, nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ sẽ làm loạn.

Sau đó, Cố Ngưng trói c.h.ặ.t t.a.y nàng, cùng đám Ung Binh khác kéo các nữ t.ử Lăng Tiêu Các khỏi cửa.

Y cuối cùng, nữ t.ử cũng trói ở cuối hàng.

Cố Ngưng lặng lẽ đưa nàng một con d.a.o găm nhỏ, ánh mắt hiệu: “Tự lo lấy .”

Nữ t.ử gật đầu, tỏ vẻ hiểu.

Trong quân doanh Ung Binh, trăm nữ t.ử của Lăng Tiêu Các lượt đưa đến làm “an ủi quân sĩ.”

Cố Ngưng nhân cơ hội tách khỏi đội ngũ, thẳng bên trong doanh trướng.

Khi thấy y , mặt nữ t.ử giấu nổi sự vui mừng, nàng bước nhanh đến mặt: “Đại nhân, năm đó còn kịp đa tạ ngài ân cứu mạng.”

Cố Ngưng lập tức xua tay: “Giờ lúc chuyện đó. Mau cởi y phục của ngươi . Nhanh!”

Nữ t.ử rõ nguyên do, nhưng vẫn lời, nhanh chóng tháo bỏ xiêm y.

Cố Ngưng thấy nàng hề do dự, trong lòng thầm gật đầu hài lòng, bắt đầu cởi từng lớp y phục của . Đầu tiên là giáp binh lính, đó đến hắc y của ảnh vệ, cuối cùng chỉ còn quần lót bằng da cừu.

Y xoay , hiệu cho nữ t.ử mặc y phục của .

Một lúc lâu , khi nàng vỗ nhẹ bờ vai y, Cố Ngưng mới . Y thoáng qua, lập tức cởi bộ vũ y màu đỏ của nàng, mặc lên . Y còn rút trâm cài tóc đầu nàng xuống.

Kề sát tai nàng, y thấp giọng : “Ngươi mặc giáp , lặng lẽ rời . Đi hướng tây, nơi đó điều hồ.”

Nữ t.ử lắc đầu: “Đại nhân, thể bỏ ngài.”

Cố Ngưng liếc nàng một cái: “Ngươi ở chỉ thêm vướng bận. Đi mau, bọn họ sắp đến .”

Nữ t.ử c.ắ.n môi, cũng vô ích. Nàng ngẩng đầu, khẽ : “Đại nhân, tên là Diệp Mi.”

Cố Ngưng gật đầu: “Được, .”

Diệp Mi đầu chúng tỷ một cái. Các cô nương Lăng Tiêu Các từ đến nay đều tình cảm gắn bó. Giờ phút , thấy nàng cứu, ai nấy đều hâm mộ chân thành chúc phúc: “Các ngươi bảo trọng.”

Chúng tỷ đồng loạt gật đầu. Diệp Mi c.ắ.n răng, xoay rời .

Nàng , Cố Ngưng rút Ngưng Thanh, cắt mấy đường lớn eo bộ vũ y đỏ, để lộ làn da trắng nõn, vòng eo nhỏ gọn chỉ một tay ôm trọn.

Sau đó, y rửa sạch bùn đất mặt, dùng Ngưng Thanh buộc cao mái tóc đen nhánh.

Loading...