Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 38 Phản đồ đương tru

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:04:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Vâng, thuộc hạ lĩnh mệnh.” Ảnh Nhất chuẩn cáo lui, gọi : “Từ từ.”

Cố Ngưng tiến lên, quỳ một gối mặt Thanh Vương: “Chủ tử, xin cho thuộc hạ dẫn khỏi thành.”

Nghe , mặt mày vốn đạm mạc của Cố Thanh Minh nháy mắt trở nên âm trầm, giọng lạnh như băng: “Ngươi chạy trốn?”

Cố Ngưng vội vàng quỳ cả hai gối xuống đất, dập đầu : “Thuộc hạ dám. Chỉ là chủ t.ử phân ưu. Ảnh Nhất bọn họ kinh nghiệm, càng giỏi ngụy trang. Thỉnh chủ t.ử chấp thuận thỉnh cầu .”

Cố Thanh Minh từ ghế dậy, bước đến mặt Cố Ngưng xổm xuống, đưa tay nâng cằm y, buộc ánh mắt hai đối diện .

Ánh mắt Cố Ngưng trong trẻo, né tránh, tùy ý Thanh Vương xem xét.

Sau một lúc lâu, Thanh Vương hỏi, giọng nhạt: “Ngươi sẽ trở về ?”

Cố Ngưng hiểu rõ đây hỏi y trở về , mà là hỏi y sẽ tự trở về, bắt trở về.

Khóe môi y cong lên một độ cung mắt:

“Chủ t.ử chẳng thuộc hạ thích ngài ? Người thích đang ở đây, thuộc hạ thể trở về.”

Cố Thanh Minh thoáng hoảng hốt. Hắn trực giác cảm thấy nên tin Cố Ngưng, từ đến nay là kẻ thà ngọc nát chứ chịu ngói lành. khi thấy nụ cong khóe môi , nội tâm vẫn khỏi rung động dữ dội.

Bàn tay đang nắm cằm khẽ đổi thành vuốt nhẹ gương mặt Cố Ngưng, giọng mang theo sự chắc chắn: “Ngươi thật sự thích ? Ngươi ngươi thích bổn vương, thích Cố Thanh Minh.”

Cố Ngưng bật khẽ, ánh mắt lộ vẻ mị hoặc: “Chủ tử, ngài niềm tin chính .”

Cuối cùng, Cố Thanh Minh nhịn nữa, cúi đầu hung hăng hôn lên môi y.

Cố Ngưng ép đến đau, mãi một lúc Thanh Vương mới buông , ánh mắt rũ xuống, giọng khàn khàn: “A Ngưng, ngươi nhất định trở về. Phải bình an trở về. Bổn vương sẽ chờ ngươi ở đây.”

Cố Ngưng dập đầu: “Thuộc hạ ghi nhớ, tuyệt đối sẽ khiến chủ t.ử thất vọng.”

Y ngẩng đầu, : “Chủ tử, thuộc hạ xin lui xuống chuẩn .”

Cố Thanh Minh đôi môi c.ắ.n rách của Cố Ngưng, hầu kết khẽ chuyển động: “Được. Ngươi đem Thanh Ngưng mang theo.”

Cố Ngưng lắc đầu, rút từ bên hông một con d.a.o găm chỉ hổ: “Thuộc hạ cái .”

Cố Thanh Minh thoáng qua vũ khí hình dáng giống Thanh Ngưng, hỏi: “Nó tên là gì?”

Cố Ngưng vốn định đáp nó gọi BC-41, nhưng khi bắt gặp ánh mắt Thanh Vương, t đổi lời: “Nó gọi là Ngưng Thanh.”

Nghe , mắt Cố Thanh Minh lóe sáng như bầu trời đầy : “Giống với Thanh Ngưng ?”

Cố Ngưng hiểu rõ ngụ ý, gật đầu: “Là giống .”

Nói , y dậy, khẽ nhón chân hôn nhẹ lên môi Thanh Vương, đó lùi về phía hành lễ cáo lui: “Thuộc hạ cáo lui.”

Ảnh Nhất cũng vội vàng : “Thuộc hạ cáo lui.”

Đợi đến khi Cố Thanh Minh hồn từ nụ hôn nhẹ , trong trướng chỉ còn . Hắn khỏi ảo não vì chính quá tiền đồ, một nụ hôn nhẹ chẳng khác gì chạm môi cũng khiến tâm thần điên đảo.

kìm vui mừng điên cuồng, A Ngưng cuối cùng cũng đáp . Hắn rốt cuộc thể ôm A Ngưng trở về.

Buổi chiều, các quan quân làm việc lượt trở về doanh, chỉ Sầm tướng quân đến tận chạng vạng mới .

Trong trướng, ngoài Cố Thanh Minh, mặt mũi các tướng sĩ đều dính đầy bùn đất và máu, mà Sầm tướng quân càng nghiêm trọng.

Lâm tướng quân Lâm Cửu tiến lên khom lưng hành lễ: “Mạt tướng may mắn làm nhục mệnh.”

Vài vị phó tướng cũng bước hành lễ: “Mạt tướng chờ cũng hổ thẹn.”

Cố Thanh Minh gật đầu, mỉm nhạt: “Được, các vị vất vả , lui xuống nghỉ ngơi.”

Nói xong, sang Sầm tướng quân, thương thế dường như càng nặng: “Sầm tướng quân, ngươi ? Lương thực vận về ?”

Nghe , Sầm tướng quân nước mắt lã chã, “phanh” một tiếng quỳ xuống đất, gương mặt đầy thống khổ và áy náy:

“Mạt tướng… nhục sứ mệnh. Trên đường gặp quân Ung mai phục, thể thành nhiệm vụ. Thỉnh đại tướng quân trách phạt.”

Cố Thanh Minh khẽ : “Gặp quân Ung? Mười ba thành vốn cách xa chiến trường, quân Ung quan vận lương sẽ tuyến đường nào? Chẳng lẽ mật báo ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-38-phan-do-duong-tru.html.]

Nghe , Sầm tướng quân lập tức phẫn hận: “Là ai? Là ai mật báo đẩy t.ử địa?”

“Phụt.” Cố Thanh Minh nhịn nhạo: “Diễn còn giống.”

Sầm tướng quân ngẩn , vẻ mặt dám tin: “Đại tướng quân, ý ngài là gì? Chẳng lẽ là gian tế? Ta thể phản bội? Hôm nay mang tiếp lương đều là binh của , nỡ bỏ bọn họ chịu c.h.ế.t!”

Cố Thanh Minh giơ tay ý bảo ông im lặng.

Tay vung lên, khôi giáp vang lên tiếng “keng keng” của kim loại chạm .

Cố Ngưng ở bên cạnh suýt bật , Thanh Vương quen khoác áo rộng tay, quen thói hất tay áo để oai, giờ mặc giáp nặng cũng đổi.

Cố Thanh Minh cũng ý thức hành vi ngốc nghếch của , liền làm như gì, lạnh giọng Sầm tướng quân: “Ngươi mấy xe vải bố là cái gì ?”

Sầm tướng quân tức giận, cảm thấy sỉ nhục: “Lương thực! Ngoài lương thực còn thể là gì?”

Không ngờ Cố Thanh Minh lắc đầu: “Trong đó chỉ là đống phân phơi khô thôi. Có cứt trâu, cứt heo, cả phân nữa.”

Cố Ngưng cạnh mà khó chấp nhận nổi. Ai ngờ một soái cao quý như Thanh Vương thể mở miệng là “phân”, mà còn đủ loại.

Sầm tướng quân ngây , mấy vị tướng bên cạnh cũng nên làm vẻ mặt gì.

Cố Thanh Minh tiếp: “Mà rõ trong đó là lương thực, chỉ ngươi. Các tướng quân khác đều nghĩ là cỏ khô. Chỉ ngươi khẳng định là lương thực. Vậy thì, ai là phản đồ, rõ ràng ?”

Lâm Cửu cuối cùng cũng hiểu, liền sang trừng mắt giận dữ với Sầm tướng quân: “Sầm Lâm, ngươi dám phản bội! Quân Ung cho ngươi lợi ích gì?”

Sầm Lâm vẫn chịu nhận, biện giải:

“Không ! Chỉ dựa cái thể là phản đồ? Ta còn cho mấy binh khác hôm nay tiếp lương thảo, bọn họ cũng thể mật báo. Ta phục!”

Cố Thanh Minh khoát tay, hiệu Cố Ngưng đưa chứng cứ.

Cố Ngưng bước lên, lấy từ túi một phần đơn kiện, một bản vẽ thư từ và một khẩu s.ú.n.g etpigôn.

Y mở đơn kiện , cho các tướng sĩ cùng xem: “Đây là đơn kiện của binh sĩ Vương Toàn. Ngày đó may mắn sống sót khi trốn ở góc thành, tận mắt thấy Du Bình Diêm tướng quân t.ử trận t.h.ả.m khốc. Sầm Lâm khi cùng Du Bình tướng quân thủ thành, nhưng thời khắc nguy cấp lén tập kích lưng, đẩy ông chỗ c.h.ế.t.”

Nói xong, Cố Ngưng đưa đơn kiện cho Lâm Cửu cùng các quan quân chuyền , triển khai tiếp bản vẽ thư từ: “Đây là chép từ bản tay mà Sầm tướng quân để bàn. Trên đó rõ ràng ghi hai ngày gửi tin tức cho chủ tướng quân Ung.”

Sau đó, y giơ s.ú.n.g etpigôn lên: “Hai ngày quân Ung tập kích bất ngờ, chúng hiểu động cơ. Đây chính là động cơ.

Chúng giả vờ công thành để Sầm Lâm tiện tay ám sát đại tướng quân. Khẩu s.ú.n.g là chứng cứ. Giấu cũng kỹ, thiếu chút nữa tìm .”

Nghe đến đây, Sầm Lâm suy sụp, quỳ rạp xuống đất, như mất hết sinh khí.

Cố Thanh Minh lạnh lùng ông: “Người .”

Cửa mở, một tướng quân bước : “Mạt tướng mặt.”

“Kéo xuống, theo quân quy xử trảm. Hành hình ngay ngoài chủ trướng, cho tận mắt chứng kiến kết cục của phản đồ.”

“Rõ.” Tướng quân lĩnh mệnh, kéo .

Mười lăm phút , bên ngoài chủ trướng chật ních binh sĩ. Cố Thanh Minh ở cửa trướng, Cố Ngưng ở ngay cạnh.

Mọi bàn tán xôn xao: “Có chuyện gì ?”

“Nghe Sầm tướng quân là phản đồ.”

“Hả? Sao thể? Đại tướng quân sẽ nhầm chứ?”

“Sao thể nhầm? Ngươi thấy sắc mặt Lâm tướng quân đen kịt ? Nhìn ánh mắt ông dành cho Sầm tướng quân phẫn nộ.”

“Im lặng!” Một phó tướng quát lớn.

Nháy mắt, trường lặng như tờ.

Cố Thanh Minh bước lên một bước, giọng vang vọng: “Sầm Lâm thông đồng với địch, hại c.h.ế.t Du Bình Diêm tướng quân, tội đáng c.h.ế.t. Các ngươi hãy mở to mắt mà , phản bội chính là kết cục . Trảm!”

“Phụt!”

Một đóa huyết hoa b.ắ.n , đầu của Sầm Lâm lăn lông lốc xuống khỏi đài cao.

Loading...