Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 37 Thanh Ngưng Tam Lăng Thứ

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:03:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cố Thanh Minh nhận lấy chiếc hộp mở , bên trong một cây tam lăng thứ đen nhánh, gắn thêm chỉ hổ. Ở đầu nhọn tam lăng còn đặt kèm một đôi bao tay da dê.

Cố Thanh Minh đang mặt, khóe môi khẽ cong: “Cho dùng thử?”

Cố Ngưng gật đầu, kéo ghế , ý bảo Thanh Vương xuống: “, Âu Dương Thư thường. Chỉ luận về võ công, thuộc hạ bằng . Lần dùng binh khí đ.â.m thương ngài, thủ pháp vô cùng xảo diệu. Thuộc hạ hồi lâu mà vẫn hiểu hết. Bất quá… thuộc hạ tự rèn một loại vũ khí khác.”

Cố Thanh Minh , liền lấy đồ vật trong hộp , cẩn thận quan sát.

Cố Ngưng chỉ khe lõm tam lăng thứ: “Khe lõm thể chứa máu. Một khi đ.â.m trúng, trong nửa khắc nếu cứu chữa thì nhất định t.ử vong.”

Cố Thanh Minh , ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khe lõm, khẽ hỏi: “Nếu trong nửa khắc cứu trị thì ?”

Cố Ngưng lắc đầu: “Cũng vô ích. Vũ khí đ.â.m thủng chỗ nào thì chỗ đó thể băng bó kín, khó liền .”

Cố Thanh Minh , ánh mắt tam lăng thứ càng thêm sáng rực.

Cố Ngưng tiếc nuối: “Đáng tiếc là thời gian gấp, nguyên liệu đầy đủ. Thuộc hạ chỉ thể làm bằng chiều dài xấp xỉ chủy thủ. Nếu rèn thành một cây trường thương, uy lực nhất định còn mạnh hơn nhiều.”

Cố Thanh Minh giơ tay khẽ chạm mặt y, trong mắt là sủng nịnh ôn nhu: “Đã đủ , A Ngưng. Lần chỉ thấy một binh khí của Âu Dương Thư, mà trở về đầy một tháng ngươi thể rèn như thế . A Ngưng của quả thật lợi hại.”

Hắn cúi gần Cố Ngưng, giọng trầm thấp dịu dàng: “Ngươi tốn nhiều tâm tư, hao phí ít thời gian?”

Trong lời mang theo chút đau lòng, xen lẫn niềm vui khó kìm nén.

Cố Ngưng trong giọng vui sướng, khỏi khựng . Quả nhiên, ngay đó liền Cố Thanh Minh : “A Ngưng, là rèn binh khí cho , báo thù. Có ngươi thích ?”

Cố Ngưng vội lắc đầu. vì phủ nhận quá nhanh, ngược lộ chút dấu vết che giấu. Cố Thanh Minh đến híp cả mắt, răng trắng lấp ló.

Cố Ngưng nỡ thẳng, chỉ thấy một vị hoàng quốc thích, đường đường là vương, mà giống hệt một tên ngốc.

Y ho nhẹ một tiếng: “Chủ t.ử hiểu lầm . Thuộc hạ là ảnh vệ của chủ tử, vốn chia sẻ lo toan, chủ nhục thì thần c.h.ế.t, tự nhiên chủ t.ử báo thù rửa hận. Chuyện đó liên quan đến thích .”

Nghe , Cố Thanh Minh c.ắ.n chặt răng, thu nụ , mặt vẻ bi thương, mà đáng thương vô cùng: “Cho nên đến giờ, A Ngưng vẫn còn chán ghét ?”

“Ách…” Cố Ngưng chút nỡ: “Chủ tử, thuộc hạ chán ghét ngài, ngài đừng hiểu lầm. Chỉ là… thích thôi.”

Nói xong, y hận thể c.ắ.n đứt lưỡi .

Cố Thanh Minh càng thêm tội nghiệp.

Cố Ngưng vội chỉ phần chỉ hổ tam lăng thứ: “Chủ tử, ngài xem, cái gọi là chỉ hổ. Mang tay khi công kích sẽ tiện lợi hơn.”

Nói , y lấy đôi bao tay da dê trong hộp, đeo cho Thanh Vương: “Vũ khí khi tấn công dễ làm thương chính , cho nên mang bao tay da dê thì mới an hơn.”

Y chỉnh cho Thanh Vương xong, đặt ngón tay giữa vòng chỉ hổ: “Cứ nắm như .”

Cố Thanh Minh vũ khí trong tay, chậm rãi mở nắm . Sau đó thử vung vài đường trong trung, cảm nhận độ thuận tay, hỏi: “Nó tên là gì?”

Cố Ngưng đáp: “Chỉ hổ tam lăng thứ.”

Cố Thanh Minh lắc đầu: “Tên . Đổi . Gọi là Thanh Ngưng ?”

Thanh Ngưng? Chính là Thanh trong Thanh Minh, Ngưng trong Cố Ngưng? Nhất thời, Cố Ngưng nên gì.

Một lúc lâu , y cúi mắt che cảm xúc:

“Đã là vật tặng cho chủ tử, gọi là gì đương nhiên do chủ t.ử quyết định.”

Cố Thanh Minh khẽ thở dài: “A Ngưng, rõ ràng trong lòng ngươi .”

Cố Ngưng đáp, chỉ dậy: “Chủ tử, trời tối, ngài nên trở về nghỉ ngơi.”

Cố Thanh Minh lên lời, nhưng ngoài. Thấy Thanh Vương định leo lên giường , Cố Ngưng vội kêu: “Chủ tử, ngài làm gì ?”

Cố Thanh Minh xuống giường, lười biếng ngước mắt: “Ngươi chẳng bảo nên nghỉ ngơi ?”

Cố Ngưng tức giận mà dám nặng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-37-thanh-ngung-tam-lang-thu.html.]

“Chủ tử, đây là phòng của . Chủ trướng của ngài từ đây , rẽ trái một trăm mét là tới.”

Cố Thanh Minh làm như thấy, thản nhiên đá giày xuống, nghiêng lên giường, chừa chỗ bên ngoài cho Cố Ngưng. Một động tác đơn giản cũng khiến cổ áo xộc xệch, lộ mảng lớn da thịt trắng nõn rắn chắc.

Hắn gối đầu lên tay, tay còn vỗ nhẹ đệm giường, ánh mắt nửa khép nửa mở, quyến rũ mơ màng, môi mỏng khẽ nhếch: “A Ngưng, đây ngủ.”

Cố Ngưng chịu nổi bộ dạng câu hồn đoạt phách , lập tức xoay định bước cửa.

“Quay , .” Thanh Vương đột ngột cất giọng, trong âm thanh đầy áp lực nguy hiểm.

Cố Ngưng khựng bước, xoay , trong mắt ngập tràn cảm xúc khó rõ, rối loạn chồng chéo.

Cố Thanh Minh ngẩng mắt thẳng lòng Cố Ngưng, khẽ thở dài, giọng chậm rãi mềm xuống: “A Ngưng, sẽ làm gì ngươi. Nghe lời, đây.”

Cố Ngưng cuối cùng vẫn đóng cửa , bước đến mép giường. Y từ cao xuống giường, ánh mắt cụp xuống, khiến khác thể đoán cảm xúc.

Cố Thanh Minh giơ tay, kéo Cố Ngưng lên giường: “A Ngưng, ngươi luôn cách xa như để làm gì? Bổn vương , chỉ cần ngươi đừng nghĩ đến chuyện trốn thoát, bổn vương sẽ chiều theo tất cả ý ngươi.”

Cố Ngưng chợt đầu, hỏi thẳng: “Chủ tử, ngài là thích nam nhân ?”

Ngón tay thon dài của Cố Thanh Minh từng vòng từng vòng quấn lấy tóc Cố Ngưng. Nghe , đáp: “Không. Bổn vương chỉ thích ngươi.”

Cố Ngưng hỏi: “Ngài từng thử qua với nam nhân khác ?”

“Đã thử.” Cố Thanh Minh quấn một vòng tóc khác quanh ngón tay, “ tác dụng. Chỉ cần những kẻ khác cận một chút, bổn vương liền thấy ghê tởm.”

“Chỉ ?”

“Chỉ ngươi.”

“Thế còn nữ nhân ? Vương gia đối đãi thế nào?” Cố Ngưng Thanh Vương đang chơi đùa với tóc .

Cố Thanh Minh ngẫm nghĩ một lát: “Ừm? Còn thể thế nào, coi như nữ t.ử mà thôi.”

“Vậy Vương gia thích nữ t.ử ?”

“Không thích.” Cố Thanh Minh , ngón tay đang quấn tóc dần lướt lên má Cố Ngưng, “Bổn vương từng thử thích nữ t.ử nam nhân khác.”

Ngón trỏ thon dài của từ trán Cố Ngưng chậm rãi trượt xuống cằm: “Đẹp diễm, kiều mỵ lạnh lùng đều từng thử qua, nhưng hễ họ đến gần, bổn vương liền thấy ghê tởm.”

Nói , cúi , áp sát mặt gương mặt Cố Ngưng, nhẹ giọng: “Cho nên, A Ngưng, ngươi thể rời khỏi , cũng thể thích khác. Ngươi chỉ thể ở bên bổn vương, cả. Nếu ngươi dám chạy, cho dù bổn vương lật tung thiên hạ , cũng sẽ bắt ngươi về.”

“Đến lúc đó, bổn vương sẽ đ.á.n.h gãy gân tay gân chân ngươi, phế bỏ đan điền, dùng dây xích vàng khóa chặt tứ chi, ngày ngày giam ngươi giường. Khiến ngươi kêu trời trời chẳng , kêu đất đất chẳng .”

Cố Ngưng tưởng tượng, khỏi rùng .

Cảm nhận thể Cố Ngưng run rẩy, Cố Thanh Minh liền hài lòng nở nụ : “A Ngưng, đau đấy. Cho nên, ngoan ngoãn một chút. Bổn vương sẽ cưỡng ép ngươi, nhưng ngươi cũng đừng hòng thoát . Được ?”

Trán Cố Ngưng rịn đầy mồ hôi lạnh. Đây mới chính là gương mặt thật của Thanh Vương, thuận thì còn, nghịch thì mất. Ngày thường những hành vi giống kẻ ngốc chẳng qua chỉ vì chạm tới giới hạn của .

Cố Ngưng gật đầu: “Được.” Nếu còn thể giữ mạng sống trở về, .

Nghe câu trả lời ý, Cố Thanh Minh khẽ : “Vậy là . Không còn sớm nữa, A Ngưng, nghỉ ngơi sớm .” Nói xong liền vung tay, dập tắt ngọn nến.

Cố Ngưng vốn tưởng lời đe dọa của Thanh Vương, bản chắc chắn sẽ mất ngủ. ngờ, đèn tắt đến nửa canh giờ, y chìm giấc ngủ say.

Bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng khẽ: “Ngốc A Ngưng.”

Sáng hôm , Cố Ngưng Thanh Vương kéo dậy: “A Ngưng, thôi. Hôm nay chúng sẽ ai là gian tế.”

Còn ngái ngủ, Cố Ngưng túm dậy, ăn vội bữa cơm theo cửa.

Trong quân doanh, ngoài Cố Ngưng và Cố Thanh Minh, còn quan quân nào khác mặt.

Trong chủ trướng, Ảnh Nhất quỳ một gối xuống đất: “Chủ tử, địa đạo đào xong.”

Cố Thanh Minh ở thượng vị, khẽ gật đầu: “Được. Ngươi chuẩn cho kỹ. Đêm nay dẫn khỏi thành. Ngoài , bảo Cố Hành và Cố Chương chia hành động: Cố Hành hồi kinh thúc giục lương thảo, Cố Chương mười ba thành, mười hai thành lo việc vận lương. Bất luận thế nào, ba ngày bổn vương thấy lương thực.”

Loading...