Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 36 Ta cảm ơn ngươi, bán bánh bao

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:02:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

edit: Wng

-

Nói xong, Âu Dương Thư nghiêng đầu hỏi phó tướng bên cạnh: “Ngươi áo đỏ gọi là gì ?”

 

Phó tướng , đáp: “Quân cờ đưa tin báo tên Cố Ngưng, là cao thủ võ công lợi hại nhất trướng Thanh Vương.”

 

Nghe , Âu Dương Thư thở dài một tiếng: “Đáng tiếc, nhân tài như thế quân .”

 

Phó tướng : “Tướng quân, hiện tại chúng nên làm thế nào?”

 

Âu Dương Thư ngẩng mắt Cố Thanh Minh thành lâu. Cố Thanh Minh cũng , ánh mắt hai giao từ xa, tia lửa tóe , ai cũng chịu nhường ai.

 

Sau một lúc lâu, Âu Dương Thư mới mở miệng: “Nhìn bộ dáng thong dong của , nghĩ quân cờ thất thủ. Cố Thanh Minh thể khinh thường, lui binh trở về thành.”

 

.”

 

Trên thành lâu, hạ binh thấy quân Ung rút lui, khỏi hoan hô nhảy nhót.

 

“Ha ha, chúng thắng !”

 

“Ung binh rút lui!”

 

Thấy binh sĩ vui mừng nhảy nhót, Cố Ngưng nhấc chân từ tường thành nhảy xuống.

 

Vừa rơi xuống đất, y ôm lấy.

 

Cố Ngưng chút bất đắc dĩ: “Chủ tử, ngươi cũng sẽ cho rằng đây là thắng lợi của chúng ?”

 

Cố Thanh Minh , càng ôm y chặt hơn: “Ta đương nhiên .”

 

vẫn vui. A Ngưng đau lòng , xả giận. A Ngưng thật khiến vui mắt, giống như một kẻ thể giữa vạn quân mà lấy thủ cấp tướng địch.”

 

Cố Ngưng thoáng tránh một chút, ngẩng mắt Thanh Vương: “Trừ việc tướng quân, những thứ khác đều thể làm . Chủ t.ử ?”

 

Cố Thanh Minh lắc đầu: “Không cần. Trước đến nguy hiểm, cho dù Âu Dương Thư c.h.ế.t, Ung Chu vẫn còn nhiều thể làm tướng lãnh.”

 

Cố Ngưng hỏi: “Nếu lúc quân Ung hề phòng , g.i.ế.c c.h.ế.t chủ tướng của bọn họ, đó lập tức xuất binh, thể thắng ?”

 

Cố Thanh Minh , rốt cuộc ngẩng mắt y: “Không thể.”

 

Cố Ngưng gật đầu, tỏ ý rõ.

 

Cố Thanh Minh thấy y gật đầu, trong lòng vẫn chút bất an: “Cố Ngưng, ngươi tự tiện hành động, ?”

 

Nếu Cố Ngưng chuyện gì, thật sự dám nghĩ sẽ làm điều gì.

 

Cố Ngưng lời gật đầu: “Thuộc hạ . Thuộc hạ sẽ . Chủ t.ử thể buông ?”

 

Ngược , Cố Thanh Minh càng ôm chặt: “A Ngưng, đêm nay một hồng y kiêu ngạo, phóng khoáng, thật sự quá . Ta còn hồn, để ôm ngươi thêm một lát.”

 

Cố Ngưng chỉ bất đắc dĩ: “Chủ tử, thuộc hạ chuyện nghiêm túc với ngươi.”

 

Cố Thanh Minh gục đầu lên hõm vai y: “Ngươi cứ thế mà .”

 

Cố Ngưng bất lực, chỉ đành nắm chặt vạt áo lưng Thanh Vương, nhón chân ghé sát bên tai, nhẹ giọng : “Chủ tử, kẻ dùng s.ú.n.g etpigôn b.ắ.n c.h.ế.t ngươi quân Ung. Hắn mặc giáp của hạ binh, nhưng binh sĩ bình thường cơ hội tiếp xúc với s.ú.n.g etpigôn. Thuộc hạ nghi ngờ đó là quan quân.”

 

Cố Thanh Minh , rốt cuộc ngẩng đầu, đôi mắt đen chằm chằm Cố Ngưng: “Ngươi xác định?”

 

Cố Ngưng gật đầu: “Không sai.”

 

Cố Thanh Minh gật đầu: “Được, .”

 

Nói xong, liền mang theo Cố Ngưng xuống thành lâu.

 

Tiến trong thành, bộ quân Ung trừng trị.

 

Trong chủ trướng

 

Cố Thanh Minh gọi vài vị quan quân để mật đàm. Lần gọi tiến chính là Sầm tướng quân.

 

“Mạt tướng bái kiến tướng quân.”

 

“Sầm tướng quân miễn lễ.”

 

“Không tướng quân kế sách gì đối địch. Đêm nay quân Ung tới phạm, thật khiến khó hiểu.” Sầm tướng quân .

 

Cố Thanh Minh phất tay gọi ông gần: “Quan vận lương của triều đình sẽ tới trong vài ngày tới. Khi đó ngươi mang một đội nhân mã tiếp ứng ở ngoài mười ba thành, nhất định cẩn thận. Đây là lương thực cuối cùng của quân năm nay, nếu sơ suất gì, mười ngày nữa quân chỉ thể mặc xâu xé.”

 

Sầm tướng quân , lập tức nửa quỳ: “Mạt tướng quyết phụ sự ủy thác của tướng quân.”

 

Cố Thanh Minh bước lên, đỡ ông dậy: “Vất vả tướng quân . Bản tướng quân sẽ giao bộ sinh mạng quân tay ngươi.”

 

“Mạt tướng lĩnh mệnh.”

 

Sáng sớm hôm , Cố Ngưng bưng cơm sáng chủ trướng.

 

Cố Thanh Minh lúc đang sa bàn, hết tới khác phác họa bản đồ ngoài tam thành.

 

Cố Ngưng bước lên: “Chủ tử, cơm sáng.”

 

Cố Thanh Minh nhận lấy bánh nướng áp chảo và canh rau xanh, y : “A Ngưng, ngươi ăn bánh bao ?”

 

Cố Ngưng lắc đầu: “Thuộc hạ nghĩ.”

 

“Than ôi. Từ khi đến mười ba thành biên giới dịp mua cho ngươi cái bánh bao nào. Chiến hỏa liên miên, ngay cả khoai tây cũng chẳng . Đồ ăn ngon nhất chỉ là bánh nướng áp chảo . Đáng thương , nguyện vọng nhỏ bé của A Ngưng cũng thỏa mãn.”

 

“Thuộc hạ chịu khổ, chủ t.ử cần lo lắng.”

 

Cố Thanh Minh ăn chút xúc động : “A Ngưng, chờ chiến sự kết thúc, trở về thượng kinh, bổn vương sẽ đích mua cho ngươi bao tử, thế nào?”

 

Cố Ngưng khẽ : “Vậy cảm tạ chủ tử.”

 

Đột nhiên, Cố Thanh Minh hỏi: “Bách Lân ? Đã lâu thấy .”

 

Cố Ngưng đáp: “Kỳ thần y đang ở doanh trại thương binh, giúp chữa trị.”

 

Nói , y do dự mở miệng: “Chủ tử, ngài từng tra qua lai lịch của Kỳ thần y ?”

 

Cố Thanh Minh y: “Đã tra. Hắn là t.ử tề d.ư.ợ.c tông quan.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-36-ta-cam-on-nguoi-ban-banh-bao.html.]

 

Cố Ngưng gật đầu, im lặng một lúc mới : “Chủ t.ử vẫn là đừng quá tin tưởng .”

 

“Tại ? A Ngưng.” Cố Thanh Minh đặt chén xuống hỏi.

 

Cố Ngưng lắc đầu: “Không gì, chỉ là trực giác của ảnh vệ thôi.”

 

Hiện tại y thể nhiều. Kỳ Bách Lân theo chủ t.ử tám năm, quan hệ giữa hai sớm như bằng hữu. Nếu chứng cứ, mở miệng lúc chẳng những sẽ chủ t.ử ghét bỏ, mà còn thể rút dây động rừng.

 

Thanh Vương thở dài. Ai, A Ngưng vẫn với , là vì sợ thiên vị Kỳ Bách Lân ?

 

Cố Thanh Minh lên: “Chúng dạo trong thành, xem ai bán bánh bao .”

 

“Vâng.”

 

—----

 

Ba thành Lâm biên đang ở bên cạnh chiến tranh, dân cư thưa thớt, ít cửa hàng mở .

 

Cố Thanh Minh dẫn theo Cố Ngưng đến thành thứ tư vùng lâm biên.

 

Người trong bốn thành cũng nhiều, nhưng chung quy so với ba thành vẫn hơn nhiều.

 

Cố Ngưng sát phía Cố Thanh Minh, một bước cũng rời. Đột nhiên, Cố Thanh Minh dừng bước, Cố Ngưng nhanh tay lẹ mắt né sang bên, mới tránh cảnh hổ đụng .

 

Cố Thanh Minh chỉ một tiệm bánh bao cách đó xa, ánh mắt mang ý : “A Ngưng, bánh bao.”

 

Nói , kéo tay Cố Ngưng thẳng đến tiệm bánh bao: “Cho hai cái bánh bao.”

 

Ông chủ tiệm bánh bao thấy hai nam t.ử tay trong tay đến mua bánh, mặt hiện lên một nụ ý vị khó rõ: “Được . Đây, ngài cầm lấy.”

 

Cố Ngưng nhận lấy bánh bao bọc giấy dầu. Cố Thanh Minh vẫn tiếp tục nắm tay y sang chỗ khác.

 

Cố Ngưng giật giật tay, giãy , dứt khoát ăn bánh bao.

 

Cắn một miếng, Cố Ngưng lập tức phun . Nhìn thứ trong bánh bao, y khó chịu trong lòng, thầm nghĩ: Ta cảm ơn ngươi nha, bán bánh bao.

 

Cố Thanh Minh đầu, liền thấy Cố Ngưng vẻ mặt khó hết, đang chằm chằm cái bánh bao tay.

 

Hắn tiến lên: “Thế nào, ăn ?”

 

Nói , c.ắ.n một miếng ngay tay Cố Ngưng, lập tức ngây , đó phun mạnh .

 

Vẻ mặt khó tin: “Sao trong bánh bao thể nhét thứ như lộc tiên, hùng tiên? Khó trách một cái bánh bao bán đến mười lượng bạc.”

 

Nghĩ nét mặt của ông chủ tiệm, Cố Thanh Minh liền tâm tư của ông hề trong sạch.

 

Cố Ngưng ném bánh bao , vẻ mặt cực kỳ khó chịu, trong miệng là vị tanh tưởi, cố nén mà “Ọe” một tiếng.

 

Sáng nay y còn kịp ăn gì, ăn bánh bao phun , giờ buồn nôn, nôn mãi mà chẳng thứ gì.

 

Cố Thanh Minh vội mang y một quán , rót cho y một chén : “Ngậm súc miệng .”

 

Cố Ngưng nhận lấy, uống một ngụm lớn phun , lúc mới thấy trong miệng vị khó chịu nhạt bớt.

 

Khuôn mặt y trắng bệch, ánh mắt chút oán trách Cố Thanh Minh.

 

Cố Thanh Minh đau lòng, đưa tay xoa lưng y: “Đều là sai, kỹ bảng hiệu tiệm bánh bao .”

 

Cố Ngưng để ý, chợt một giọng điệu âm dương quái khí vang lên: “Ồ, quen, thì là ngươi, tiểu tặc.”

 

Cố Ngưng ngẩng mắt , liền thấy mấy mặc lam bào.

 

Y cùng Cố Thanh Minh liếc mắt , trong mắt cả hai đều rõ là quen .

 

Cố Ngưng đầu bọn họ: “Chúng quen các ngươi ?”

 

Từ trong đám lam bào bước một nam t.ử chừng ba mươi tuổi, tiến lên, chỉ thẳng mũi Cố Ngưng: “Ngươi, đúng là ngươi! Cái mặt hóa thành tro cũng nhận . Ngươi còn nhớ ba năm cổng Tề Dược Tông cướp bóc chúng ?”

 

Cố Ngưng nhíu mày, khó chịu cánh tay đang chỉ trỏ .

 

Đột nhiên, “A—” một tiếng hét t.h.ả.m vang lên, cánh tay bẻ gãy.

 

Cố Ngưng ngẩng đầu , chỉ thấy Cố Thanh Minh vẻ mặt tràn đầy sát khí, giọng lạnh lẽo: “Ngươi dám dùng cái tay bẩn thỉu đó chạm thử xem.”

 

Trong thoáng chốc, Cố Ngưng chút ngây . Thanh Vương bao giờ phát hỏa mặt y, thì tức giận là vì chuyện .

 

Cố Thanh Minh quét mắt lạnh lùng mấy mặc lam bào, ánh mắt âm trầm, sát khí tỏa : “Cút.”

 

Mấy lam bào vội vàng nâng kẻ thương dậy, chạy biến mất.

 

Đám xung quanh xem náo nhiệt cũng khí thế của Thanh Vương dọa sợ, vội tản .

 

Lúc Cố Thanh Minh mới sang Cố Ngưng:“Ngươi quen ?”

 

Cố Ngưng hồn, gật đầu: “Vừa mới nhớ .”

 

“Hắn là ai?”

 

“Ba năm , thuộc hạ làm nhiệm vụ, bắt gặp một đám tự xưng Tề Dược Tông ở chân núi hẻo lánh, đang ép một thiếu nữ dùng loại d.ư.ợ.c . Ta liền đ.á.n.h chúng một trận, cướp sạch đồ bọn chúng.”

 

Cố Ngưng thản nhiên đáp.

 

Cố Thanh Minh xong gật đầu: “A Ngưng, chúng chỗ khác dạo . Ngươi thứ gì ?”

 

Cố Ngưng do dự, thăm dò hỏi: “Chủ tử, thuộc hạ ăn thịt khô cay, ?”

 

Cố Thanh Minh nắm tay dậy: “Có gì mà .”

 

“Rất đắt. Thuộc hạ tiền.” Nói , Cố Ngưng liếc Thanh Vương, ý tứ trong mắt cần cũng rõ.

 

Cố Thanh Minh bất đắc dĩ : “Vừa bánh bao chẳng cũng là mua ? Ngươi yên tâm, Thanh Vương phủ nuôi một ngươi, dù nuôi cả trăm cũng .”

 

Cố Ngưng gật đầu: “Cảm tạ chủ tử.”

 

Đêm đó, trong phòng, Cố Ngưng một bàn đầy thịt khô và đồ ăn vặt, tâm tình vốn luôn lạnh nhạt, rốt cuộc cũng thấy chút ngượng ngùng.

 

Cố Thanh Minh buồn đôi mắt sáng rực của y khi đống đồ ăn, trong lòng khỏi tràn đầy hạnh phúc.

 

Cố Ngưng dậy, đến bên giường, lôi từ giường một cái hộp, mang đến bên bàn, đưa cho Thanh Vương.

Loading...