Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 35 Nhìn, cho ngươi báo thù

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:01:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Edit: Wng

-

 

Lâm biên tam thành quân doanh

 

Trong chủ trướng.

 

Cố Thanh Minh cùng vài vây quanh sa bàn, thương nghị đối sách hành quân.

 

Sầm tướng quân : “Đại tướng quân, hiện giờ chúng nên làm thế nào cho ?”

 

Lâm tướng quân cũng mở miệng: “Hai tháng qua, Ung binh cùng giao phong ba , phần nhiều đều là đại bại. Hiện nay sắp sang đông, đến lúc càng khó đánh.”

 

, đại tướng quân, ngài hãy chủ ý .” Mấy phó tướng đồng loạt hùa theo.

 

Cố Thanh Minh chằm chằm sa bàn, ánh mắt lướt qua từng dòng suối, núi non, thành trì. Mặc cho ngươi một câu một lời, vẫn đáp lấy nửa câu.

 

Cố Ngưng bên cạnh, lặng lẽ đem từng nét thần sắc mặt bọn họ thu hết mắt.

 

Rốt cuộc, Cố Thanh Minh ngẩng đầu quanh một lượt, mở miệng hỏi: “Hiện trong quân lương thực còn thể chống đỡ bao lâu?”

 

Một phó tướng đáp: “Mười ngày.”

 

“Trong triều vận lương tới ?”

 

“Chưa . Thuộc hạ phái về Thượng Kinh thúc giục từ giữa tháng , nhưng đến nay vẫn trở . May mắn nửa tháng nay Ung binh công thành, tiết kiệm lương thực thì còn thể chống thêm mười ngày.”

 

Nghe , Cố Thanh Minh liếc mắt vị phó tướng , lạnh: “Ung binh cũng nghĩ . Chờ mười ngày bọn họ công thành, tam thành liền sẽ tự sụp đổ.”

 

Nói xong, thu giọng: “Trước hết đến đây thôi. Chư vị nghỉ ngơi, hết thảy chờ bản tướng quân hạ lệnh.”

 

“Rõ.” Mọi lĩnh mệnh lui .

 

Cố Thanh Minh chống tay lên sa bàn xuống, ánh mắt đ.á.n.h giá mô phỏng ba tòa thành bản đồ.

 

Cố Ngưng bước lên: “Chủ tử, nên đổi thuốc.”

 

Cố Thanh Minh liền dậy, đến mép giường, cởi giáp, nghiêng tùy ý để y xử lý.

 

Cố Ngưng vết thương m.á.u thấm ướt vai Thanh Vương, đáy mắt trầm xuống. Đó là vết thương lưu trong trận giao chiến cuối cùng với chủ tướng Ung binh Âu Dương Thư. Không binh khí đối phương dùng chất liệu gì, gần nửa tháng mà vết thương vẫn lành.

 

Y lấy từ n.g.ự.c một bình sứ nhỏ, cẩn thận bôi thứ t.h.u.ố.c nhất lên vết thương cho Cố Thanh Minh.

 

Xong xuôi, Cố Ngưng dậy, chuẩn về doanh trướng của , nhưng tay giữ .

 

Cúi mắt Thanh Vương, y mở miệng: “Chủ tử? Sao ?”

 

Cố Thanh Minh dậy y: “Ngầm thông đạo thế nào ?”

 

Nghe , Cố Ngưng gật đầu: “Chủ t.ử yên tâm, Ảnh Nhất dẫn ba mươi ảnh vệ ngày đêm đào suốt hai tháng, ước chừng còn cần năm ngày nữa là thông.”

 

Cố Thanh Minh gật nhẹ: “Hiện nay ở mười ba thành biên giới, tướng sĩ ngoài mặt kính cẩn với , nhưng thực tế coi mệnh lệnh của gì. Cố Chiêu Hàn vì cho lập công, ngay cả lương thảo cũng phát. Chúng chuẩn cả hai đường.”

 

Cố Ngưng đáp: “Thuộc hạ rõ, chủ t.ử cứ yên tâm.”

 

Cố Thanh Minh vẫn nắm tay y, nửa ngày buông. Cố Ngưng cúi mắt , chậm rãi : “Chủ tử, thuộc hạ nên nghỉ.”

 

Cố Thanh Minh ngẩng lên , do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn câu ngươi ngủ chỗ . Hắn buông tay: “A Ngưng, sớm nghỉ ngơi.”

 

Cố Ngưng thu tay, hành lễ lui .

 

——

 

Đêm đó, Cố Ngưng đang ngủ say thì bất chợt tiếng “Phanh” nổ mạnh dọa tỉnh.

 

Y bật dậy, nắm chặt kiếm trong tay, lập tức xoay chạy về phía phát tiếng nổ.

 

Trên tường thành, mười mấy tên Ung binh theo thang mây leo lên. Không xa đó, Cố Thanh Minh mặc nhuyễn giáp, tay cầm trường thương, xuất hiện thành lâu.

 

Cố Ngưng kịp để ý thương thế , liền lao tới, tung một cước đá bay tên Ung binh định ném hỏa d.ư.ợ.c xuống trong thành.

 

Ung binh nhân đêm tối bất ngờ tập kích, khiến quân Đại Hạ trở tay kịp. Giờ nhiều tên xông trong, chạy thẳng về phía cửa thành, ý đồ mở khóa.

 

Cố Thanh Minh một thương quét bay địch, xoay quát lớn: “Các tướng sĩ, giữ chặt cửa thành! Tuyệt đối để Ung binh tiến !”

 

“Rõ!” Lính Đại Hạ đồng loạt lao chiến trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-35-nhin-cho-nguoi-bao-thu.html.]

 

“Phanh phanh phanh” tiếng cửa thành rung động xen lẫn âm thanh binh khí chạm , trong đêm càng kinh tâm.

 

Trên tường, từng tốp Ung binh nối tiếp trèo lên. Cố Thanh Minh múa thương đ.á.n.h địch, hạ lệnh quân sĩ lăn đá xuống.

 

Cố Ngưng vứt bỏ trường kiếm, rút chủy thủ bên hông khắc hổ phù, cầm chắc trong tay. Nhìn thấy địch sắp mở cửa thành, y lập tức phi , đ.â.m xuyên cổ tên lính Ung binh.

 

Đảo mắt cảnh trong thành hỗn loạn, binh sĩ hai bên c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , Cố Ngưng trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

 

Ung binh vì liều mạng xông ? Cửa thành mở, tiến cũng chỉ là cá thớt.

 

Cảm giác bất an càng lúc càng rõ, y vận khinh công bay ngoài cổng thành, đó tìm Cố Thanh Minh. Nhìn quanh chẳng thấy bóng dáng, tim càng thêm rối loạn.

 

Bay lên thành lâu, cuối cùng y thấy Cố Thanh Minh đang nửa quỳ nơi mép tường.

 

Cố Ngưng bước nhanh đến gần. Đột nhiên, tai khẽ động, y thấy tiếng xé gió hỗn tạp cùng tiếng binh khí va chạm cực nhỏ.

 

Không kịp nghĩ, y dồn hết nội lực lao tới, chắn ngay mặt Cố Thanh Minh.

 

Ngay trong khoảnh khắc , một tiếng “Phanh” vang lên phía lưng Thanh Minh.

 

Cố Ngưng nhanh tay kéo mạnh về phía .

 

Cố Thanh Minh lập tức lôi về phía , thoát hiểm trong gang tấc. Dù , vai vẫn nóng rát, đau như thiêu đốt.

 

Ngẩng lên, chỉ thấy Cố Ngưng nheo mắt chằm chằm một phía bên xa xa.

 

Theo tầm mắt y , ngoài cảnh hỗn chiến giữa binh sĩ hai bên, chẳng gì khác.

 

Cố Ngưng thu ánh , đảo mắt dò xét thương thế của , cuối cùng dừng nơi vai dính máu.

 

Tiếng va chạm cửa thành bên ngoài vẫn vang dồn dập dứt.

 

Cố Ngưng cúi xuống nhặt một cây cung từ đất, đỡ Thanh Minh vững.

 

Y đầu : “Chủ tử, ngươi chờ. Thuộc hạ sẽ ngươi báo thù.”

 

Dứt lời, y rút một mũi tên dính m.á.u từ xác binh sĩ đất.

 

Một chân dẫm lên thành lâu, hình tung lên, sừng sững tường thành. Bộ hồng y trong gió đêm giá lạnh tung bay rực rỡ.

 

Y đó, nội lực quanh dựng thành một tầng phòng hộ, bao bọc cả hai bên trong.

 

Cố Ngưng giương cung lắp tên, đôi mắt nheo , khóa chặt Âu Dương Thư đang cưỡi hãn huyết bảo mã phía .

 

Thấy cảnh , Âu Dương Thư cuối cùng cũng hồn từ cơn kinh diễm ban nãy. Hắn ngẩng lên bóng dáng áo đỏ thành lâu, trong mắt lóe tia trào phúng.

 

Phó tướng bên cạnh : “Người là ai? Thật tự lượng sức . Trời tối thế , cách xa thế , làm b.ắ.n trúng?”

 

Âu Dương Thư lớn: “Ha ha ha ha, cũng chắc. Rốt cuộc thể mặt mà luận .” Nói , nhưng ánh mắt khinh miệt rõ ràng.

 

Phía , từ khi A Ngưng sẽ báo thù , Cố Thanh Minh sững , chẳng nổi lời nào. Hắn chỉ lặng lẽ ảnh hồng y phóng khoáng, tùy ý giương cung giữa gió đêm.

 

Mỗi một động tác, mỗi một câu của Cố Ngưng đều khiến tim đập điên cuồng, như nhảy loạn trong ngực.

 

Cố Ngưng nghiêng đầu khẽ bảo: “Ngươi bước lên phía vài bước.”

 

Cố Thanh Minh , ngoan ngoãn tiến lên. Đến chỗ thể rõ đám Ung binh kiêu ngạo chân thành.

 

Cố Ngưng lạnh giọng nhắc nhở: “Đừng thất thần, mở to mắt mà xem.”

 

Lời dứt, mũi tên rời dây cung, bay thẳng về phía mặt Âu Dương Thư.

 

Thấy tên lao đến, Âu Dương Thư lập tức nâng binh khí đón đỡ.

 

“Keng” binh khí va chạm. Tiếp đó, “Phốc” mũi tên cắm sâu vai.

 

Cố Ngưng thấy chỉ trúng vai, khóe môi liền cong lên nụ trào phúng.

 

Lần , cả Âu Dương Thư lẫn phó tướng bên cạnh đều cả kinh. Khoảng cách ít nhất ba trăm thước, nếu kịp ngăn, thì bây giờ trúng tên hẳn là đầu .

 

Âu Dương Thư ngẩng lên áo đỏ sừng sững thành lâu, đó liếc sang bóng dáng vai dính m.á.u của Cố Thanh Minh.

 

Này hai , một so một càng thể xem thường.

 

Người bên cạnh, chỉ lộ phần bả vai trở lên, rõ ràng thấp hơn so với kẻ mặc áo đỏ nhiều, nhưng khí thế hề kém cạnh, thậm chí còn phần vượt trội hơn.

 

Âu Dương Thư đôi mắt ưng sắc bén đảo qua đảo hai kẻ , một lúc lâu mới mở miệng: “Cố Thanh Minh thật sự vận khí quá , ngay cả nhân vật lợi hại như cũng thể vì tay.”

Loading...