Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-31 05:01:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cố Thanh Minh mới giải quyết xong kẻ b.ắ.n lén liền vội vàng chạy đến chỗ Cố Ngưng. Hắn linh cảm, hắc y nhân đang giao đấu cùng Cố Ngưng võ công cực mạnh, A Ngưng chắc nắm chắc phần thắng.

 

Ai ngờ khi đuổi đến, hai hắc y nhân chặn đường. Hắn chỉ thể trơ mắt kẻ vung kiếm đ.â.m thẳng n.g.ự.c Cố Ngưng, mà Cố Ngưng tránh né, lập tức thọc kiếm xuyên qua yết hầu đối phương, dùng cách một đổi một.

 

Cố Thanh Minh diệt xong hai hắc y nhân, vội vàng lao đến, liền thấy A Ngưng của ngã thẳng xuống, gương mặt tuấn mỹ b.ắ.n đầy bùn đất. kỹ , giống như hoa sen, từ bùn nhơ mà chẳng hề vấy bẩn.

 

Cố Thanh Minh lập tức bế lấy Cố Ngưng, hề để tâm đến dơ bẩn, ôm chặt chạy thẳng về chủ trướng.

 

Ảnh vệ khi quét sạch hắc y nhân thì vội theo sát phía . Ảnh Nhất liếc qua thanh kiếm rơi đất của Cố Ngưng, thuận tay nhặt lên nhanh chóng rời .

 

Trong chủ trướng, Cố Thanh Minh căng thẳng quân y cấp cứu cho Cố Ngưng, bên cạnh, Kỳ Bách Lân sa sầm mặt. Hắn rõ ràng đang ở đây, mà Cố Thanh Minh tìm trị thương cho Cố Ngưng, ngược gọi một quân y xa lạ. Điều rõ cái gì? Rằng Cố Thanh Minh hề tín nhiệm . Ý nghĩ đó khiến ánh mắt lạnh , thoáng qua Cố Ngưng hôn mê giường, khóe môi khẽ nhếch lạnh.

 

Hắn , tất cả biểu cảm đều rơi trọn mắt Ảnh Nhất.

 

Ảnh Nhất siết chặt hai tay, cố gắng khắc chế bản để xúc động. Cố Ngưng đại nhân từng dặn: đến thời điểm thì nhẫn.

 

Bên , quân y xử lý xong vết thương, xoay khom lưng bẩm báo: “Vương gia yên tâm, Cố Ngưng đại nhân nguy hiểm đến tính mạng. Nhìn thì hung hiểm, nhưng thực tế hề chạm đến tâm mạch.”

 

Nói xong, quân y ghé sát tai Cố Thanh Minh, hạ giọng: “Vương gia, tim của Cố Ngưng đại nhân bên .”

 

Loại chuyện thể để khác , vì ông chỉ riêng với Cố Thanh Minh.

 

Cố Thanh Minh xong, Cố Ngưng đang nhắm chặt mắt, lập tức hiểu. A Ngưng điểm , nên mới dám tránh né. Hắn trầm giọng cảm tạ quân y, còn xong, quân y nhỏ giọng đáp: “Tướng quân yên tâm.”

 

Sau đó, Cố Thanh Minh cho tất cả lui xuống.

 

Nửa đêm, ở mép giường, đột nhiên cảm giác trong lòng n.g.ự.c thứ gì cựa quậy.

 

Dưới ánh nến mờ, cúi đầu liền thấy một gương mặt tái nhợt. Cả cơn buồn ngủ lập tức biến mất. Hắn đưa tay sờ lên trán Cố Ngưng, cảm thấy nóng rực, A Ngưng phát sốt.

 

Hắn cẩn thận đặt y ngay ngắn, vội sai Ảnh Nhất nấu thuốc.

 

Có lẽ vì từ ngoài trời lạnh gió trở về, kịp ấm , mà khi xuống, Cố Ngưng trong mơ hồ mở mắt, trực tiếp nhào lòng . Đôi tay vòng chặt lấy cổ, cả thể cuộn n.g.ự.c .

 

Trong lúc vô ý đụng đến vết thương, Cố Ngưng đau đến mức ứa hai giọt nước mắt, đó vùi mặt lòng Cố Thanh Minh, nhúc nhích nữa.

 

Từ đầu đến cuối, thể Cố Thanh Minh vẫn căng cứng, dám động đậy, sợ sẽ quấy rầy trong n.g.ự.c chủ động tìm đến chỗ .

 

Cố Thanh Minh Cố Ngưng ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, trong lòng kìm mà ngứa ngáy. Hắn đưa ngón tay , khẽ chọc lên gương mặt ửng đỏ vì sốt của Cố Ngưng.

 

Cơn sốt cao khiến ý thức Cố Ngưng mơ hồ. Cảm giác chọc , y khó chịu cử động đầu, khẽ mấp máy môi.

 

Cố Thanh Minh trong lòng sức đè nén ham gào thét, ánh mắt từng tấc quét từ đầu đến chân Cố Ngưng. Trong lòng như tan chảy thành một vũng nước. A Ngưng của , thật đáng yêu bao.

 

lúc , Ảnh Nhất vén rèm bước , tay bưng một bát thuốc. Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, sợ đến mức suýt nữa làm rơi bát thuốc.

 

Cố Thanh Minh ngẩng đầu liếc một cái, đưa tay nhận bát thuốc, còn thản nhiên thêm: “Không tiền đồ. Lui xuống .”

 

Ảnh Nhất chút nghẹn lời. Hắn tiền đồ, còn chủ tử? Nhìn Cố Ngưng đại nhân đang ngủ với gương mặt mỉm , rốt cuộc là ai mới thật sự tiền đồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-34.html.]

Cố Thanh Minh cầm lấy bát thuốc, nhẹ giọng dỗ dành: “A Ngưng, há miệng.”

 

Trong cơn sốt mê man, Cố Ngưng mở mắt, đôi mắt lờ đờ tìm thấy tiêu cự. Chưa kịp phản ứng, y chỉ cảm thấy môi gì đó mềm mại, đó là vị đắng nghét tràn . Cố Ngưng nhíu mày, cố đẩy , trong lòng chỉ kêu trời, thứ khó uống quá.

 

Trong mơ hồ, y chợt nhớ đến một , từng nỡ để y chịu chút khổ nào. Thế là, trong ý thức hỗn loạn, Cố Ngưng khẽ gọi một tiếng: “Chủ tử.”

 

Âm giọng mềm mại uyển chuyển, nếu Cố Thanh Minh vẫn luôn chú ý, e rằng bỏ lỡ.

 

Cố Thanh Minh đặt xong bát thuốc, thấy Cố Ngưng khe khẽ gọi: “Cố Thanh Minh.”

 

Nghe , cúi đầu, áp sát bên tai Cố Ngưng, dịu dàng : “A Ngưng, ở đây. Sao ?”

 

Cố Ngưng đáp , liền mở miệng thì thào: “Đắng quá… cần.”

 

Giọng khàn khàn vì sốt, mềm mại kéo dài, cực kỳ giống lúc A Ngưng làm nũng để ăn món thịt kho tàu khoai tây mà y yêu thích. Âm thanh mềm ngọt lọt tai, khiến lòng ngứa ngáy khó chịu.

 

Cố Thanh Minh thấy giọng điệu nũng nịu , trong khoảnh khắc tâm thần chấn động, cuối cùng cũng kìm . Hắn tránh miệng vết thương, đè Cố Ngưng xuống giường. Cố Ngưng chỉ thấy đầu óc cuồng, ngay đó môi lấp kín bởi một cảm giác mềm mại.

 

Trong đôi mắt ngấn nước của Cố Ngưng phản chiếu hình bóng , khiến tim Cố Thanh Minh run rẩy. Động tác càng thêm mãnh liệt, từng chút tinh tế chiếm đoạt nơi môi răng.

 

Cố Ngưng chỉ cảm thấy môi tê dại, ý thức cũng dần trôi tuột . Trước khi ngất hẳn, y chỉ còn cảm nhận cơn đau nơi môi lưỡi.

 

Cố Thanh Minh bất đắc dĩ Cố Ngưng hôn mê, trong lòng buồn bực tự trách. A Ngưng còn đang sốt, làm chuyện khống chế nổi như .

 

Một lúc lâu , mới miễn cưỡng rời khỏi đôi môi của Cố Ngưng.

 

Cơn đau căng nhức từ truyền đến, Cố Thanh Minh đành bất đắc dĩ dậy, tắm nước lạnh.

 

——

 

Khi Cố Ngưng tỉnh , là ở một nơi khác.

 

Y dậy, n.g.ự.c truyền đến cơn đau từng cơn. Cúi đầu , băng bó ngay ngắn chỉnh tề.

 

Ảnh Nhất cửa liền thấy Cố Ngưng đại nhân ngẩn ngơ giường. Hắn tiến lên hỏi: “Đại nhân, ngài tỉnh ?”

 

Cố Ngưng đầu : “Ừm. Chủ t.ử ?”

 

Ảnh Nhất , mặt thoáng hiện nét lo lắng: “Khi chúng đến ngoài thành mười ba tòa ở biên giới, thì thành thứ hai công phá. Hoài Hóa tướng quân Du Bình hy sinh. Hiện giờ tướng quân đang xử lý quân vụ.”

 

Cố Ngưng khẽ hỏi: “Vì hôm đó ai báo cho chủ tử?”

 

Ảnh Nhất đáp: “Thành phá ban ngày, còn chúng đến nơi là ban đêm. Bọn họ lẽ nghĩ, báo báo cũng đổi gì.”

 

Cố Ngưng khẽ : “Vậy ? Thế Du Bình c.h.ế.t như thế nào?”

 

Ảnh Nhất trả lời: “Nghe là trúng tên lạc của quân địch mà c.h.ế.t.”

 

Cố Ngưng gật đầu: “Được , . Trước khi lành vết thương, ngươi phái theo sát bên chủ tử, rời nửa bước.”

 

Ảnh Nhất đáp: “Vâng.” Nói xong liền lĩnh mệnh rời .

 

Loading...