Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:59:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Chính sảnh Thanh Vương phủ.
Trên tay Cố Thanh Minh bưng bát cháo, từng muỗng một đưa đến bên miệng, nhưng ánh mắt chớp mà chằm chằm Cố Ngưng cách tám trượng.
Cố Thanh Minh đầy mặt bất đắc dĩ: “A Ngưng, ngươi đây một chút. Ta cũng sẽ ăn ngươi.”
Cố Ngưng ở cửa chính sảnh, lắc đầu: “Thuộc hạ ở đây là , chủ t.ử gì phân phó thuộc hạ đều thấy.”
Cố Thanh Minh bất đắc dĩ khẽ một tiếng, chỉ tay bánh bao bàn: “Ngươi đây ăn bánh bao.”
Cố Ngưng , thoáng bánh bao bàn bóng loáng ánh sáng, lắc đầu:
“Tạ ân điển của chủ tử, thuộc hạ ăn sáng .”
Y vẫn nguyên tại chỗ, nhúc nhích.
Cố Thanh Minh chút hối hận. Giá như sớm , thu liễm bớt những ngày qua, nên suốt ngày ôm hôn, khiến bây giờ đến cả bánh bao A Ngưng cũng ăn.
Trong mắt Cố Thanh Minh mang theo vài phần oán trách: “A Ngưng…”
Lời còn dứt, tiếng Cố Chương cắt ngang: “Chủ tử, việc lớn !”
Người còn tới, giọng truyền .
Cố Ngưng sang, chỉ thấy Cố Chương chạy vội đến, lúc cuối còn vấp bậc cửa, suýt nữa ngã ch.ó ăn bùn.
Cố Ngưng khẽ nhíu mày. Thân là ảnh vệ, hô to gọi nhỏ, đường cũng ngã, thật đúng là mất mặt ảnh vệ doanh. cũng hiểu, Cố Chương lỗ mãng, lúc kích động như , chắc chắn chuyện lớn xảy .
Khi Cố Chương đến chính sảnh, Cố Thanh Minh sớm buông bát cháo xuống, bình tĩnh đó : “Chuyện gì?”
Cố Chương dừng bước, thở dốc mấy mới : “Hôm nay lâm triều, tin cấp báo từ biên quan. Nói rằng Ung Chu bất ngờ tập kích biên giới Đại Hạ, hiện công phá Ngọc Lãng quan, đem binh vây hãm mười ba thành biên giới.”
Cố Thanh Minh , sắc mặt khẽ biến:
“Ngọc Lãng quan vách núi che chắn, lưng tựa dãy núi, dễ thủ khó công. Lại thể dễ dàng công phá như ?”
Cố Chương trả lời: “ , chủ tử. Ảnh vệ truyền tin về, Ngọc Lãng công phá từ nửa tháng . Mười ba thành biên giới giờ ngăn nữa, mất một thành.”
Cố Thanh Minh giương mắt hỏi: “Nếu , Thượng Quan Hoành ?”
Nghe câu , Cố Chương rõ ràng sa sầm tinh thần, đáp: “Hôm qua Thượng Quan tướng quân ám sát trong phủ, mang trọng thương, e thể chiến trường.”
Cố Thanh Minh hỏi: “Người trấn thủ Ngọc Lãng quan là ai?”
Cố Chương đáp: “Là Trung Võ tướng quân Bùi Sao.”
“Vậy giữ mười ba thành biên giới là tướng quân nào?”
“Là Hoài Hóa tướng quân Du Bình Diêm.”
Cố Thanh Minh khẽ sững : “Họ Du?”
Cố Chương gật đầu: “Hồi chủ tử, Du Bình Diêm là biểu ca bên ngoại của tiên hoàng hậu, cũng là biểu cữu của Hàn Vương điện hạ.”
Cố Thanh Minh gật đầu tỏ vẻ .
Cố Chương đầy mặt u sầu: “Chủ tử, hiện giờ Thượng Quan Hoành ám sát, những tướng quân khác hoặc tuổi cao, hoặc mang thương tích cũ. E rằng Hoàng thượng sẽ lệnh cho ngài trận. Ung Chu thế tới ào ạt, mười ba thành biên giới , Du Bình Diêm khó giữ lâu.”
Cố Thanh Minh gật đầu: “Bổn vương . Thượng Quan Hoành trúng thương đúng lúc , ai cũng là vì .”
Ánh mắt tối : “Để đối phó , quả thật từ thủ đoạn.”
Không lâu , trong cung liền nội thị đến tuyên chỉ:
“Phụng thiên thừa mệnh, Hoàng đế chiếu : Nay Ung Chu vô cớ xâm lấn, phong Thanh Vương Cố Thanh Minh làm Trấn Quốc Đại tướng quân, thống lĩnh mười lăm vạn binh mã, lập tức xuất chinh, đoạt thành trì mất. Không sai sót. Khâm thử.”
Cố Thanh Minh quỳ xuống, đưa tay nhận: “Thần lĩnh chỉ.”
Nội thị rời , Cố Thanh Minh cầm thánh chỉ xem qua một lượt, đầu hỏi: “A Ngưng, ngươi thấy thế nào?”
Cố Ngưng đáp: “Hàn Vương bồi dưỡng thế lực riêng, tự nhiên tiễn ngài tiền tuyến.”
Cố Thanh Minh gật đầu, ném thánh chỉ cho Cố Chương, nắm lấy tay Cố Ngưng, sải bước chinh sảnh. Vừa phân phó: “Cố Chương, gọi Cố Hành cùng ba mươi ảnh vệ chuẩn sẵn sàng. Ngày mai xuất chinh. Để Cố Phong ở , bảo vệ vương phủ.”
Cố Chương đáp: “Rõ.”
Bên bàn ăn trong chính sảnh, Cố Thanh Minh ấn Cố Ngưng xuống, kéo bánh bao đặt mặt y: “Ăn .”
Cố Ngưng nhỏ giọng lắc đầu: “Chủ tử, thuộc hạ thật sự ăn .”
Vừa dứt lời, bụng y liền “cộp” một tiếng.
Cố Thanh Minh khẽ : “Nếu ngươi ăn, sẽ mang ngươi xuất chinh.”
Cố Ngưng , ngẩng đầu một cái. Thấy dáng vẻ giống đùa, y vội vàng cầm bánh bao đưa lên miệng cắn.
Chờ Cố Ngưng ăn xong, Cố Thanh Minh mới mở miệng: “A Ngưng, ngươi biên quan đ.á.n.h giặc ?”
Cố Ngưng gật đầu: “Muốn.”
Cố Thanh Minh , cúi tới gần, ngón tay nâng cằm y, nụ chan chứa nhưng ánh mắt vô cùng trịnh trọng: “Ngươi thể cùng , nhưng hứa với vài điều.”
Cố Ngưng nghiêng đầu tránh ngón tay , ánh mắt trầm xuống. Chủ t.ử chẳng lẽ lấy việc làm điều kiện ép y?
“Chủ tử, xin cứ .”
Cố Thanh Minh xoay y đối diện , thẳng mắt: “Thứ nhất, chiến trường hung hiểm, ngươi hành động tùy ý. Thứ hai, bất cứ lúc nào cũng lấy an của bản làm đầu. Thứ ba, bổn vương cho phép, ngươi rời khỏi quá ba thước.”
Cố Ngưng ngẩn , chằm chằm ánh mắt nghiêm túc . Y còn tưởng Thanh Vương nhân cơ hội buộc y khuất phục, thì là nghĩ nhiều. Trong thoáng chốc, lòng y rối bời, rõ cảm giác là gì.
Thấy y đáp, Cố Thanh Minh lo y sẽ bướng bỉnh. Nếu A Ngưng quật cường, ngay cả cũng cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-31.html.]
Cố Thanh Minh nắm chặt vai y, lay lay: “Có thấy , Cố Ngưng? Đây là mệnh lệnh.”
Cố Ngưng gật đầu. Đây cũng là đầu tiên Thanh Vương gọi thẳng cả họ tên y.
Cố Thanh Minh thấy y phản ứng, mới yên lòng. Muốn mắng nỡ, đ.á.n.h cũng đành. Nếu A Ngưng cứng đầu, đến cả phận chủ t.ử cũng ép .
Hai ngày thoáng chốc trôi qua.
Ba mươi ảnh vệ sự dẫn dắt của Cố Ngưng chỉnh tề chờ bên ngoài viện chính sảnh. Cố Thanh Minh mặc khôi giáp bạc cửa chính sảnh, giương mắt quét qua.
Lúc , Cố Phong bước lên, quỳ xuống hành lễ: “Chủ tử, xin mang theo thuộc hạ.”
Cố Thanh Minh khom đỡ ông dậy, vỗ nhẹ vai, khẽ một tiếng, ghé tai nhỏ: “Cố thúc, ngài thể theo . Trong phủ còn hơn ba trăm ảnh vệ. Chờ , Cố Chiêu Hàn tất sẽ tay với vương phủ. Ngài ở , mới yên tâm.”
Cố Phong , gật đầu hiểu rõ, đáp khẽ: “Chủ t.ử yên tâm, thuộc hạ quyết phụ phó thác.”
Cố Thanh Minh khẽ, vỗ vai ông, xoay vung tay lệnh cho chúng ảnh vệ: “Khởi hành.”
“Từ từ.”
Ngay lúc , một bóng dáng màu trắng nhanh chóng chạy tới.
Mọi đồng loạt . Cố Thanh Minh khẽ nhíu mày: “Bách Lân, ngươi tới làm gì?”
Kỳ Bách Lân chạy thở hổn hển, đến mặt Cố Thanh Minh, hai tay chống gối, nghỉ một lát mới thẳng dậy: “Vương gia, mang theo.”
Cố Thanh Minh nhíu mày: “Bổn vương là đ.á.n.h giặc, mang ngươi làm gì? Ngươi cũng võ.”
Kỳ Bách Lân lập tức phản bác: “Ta võ công, nhưng y thuật. Các ngươi hành quân đ.á.n.h trận, tất sẽ thương vong. Có ở đây, chẳng khéo ?”
Cố Thanh Minh , mắt Kỳ Bách Lân, khẽ gật đầu: “Được, ngươi theo.”
Nói xong, về phía chúng ảnh vệ hô: “Khởi hành.”
“Rõ.” đồng thanh đáp .
Cố Thanh Minh sải bước , chúng ảnh vệ theo .
Trên lầu thành Thượng Kinh, Cố Ung dẫn theo triều thần, tay nâng chén rượu tiễn đại quân lên đường.
Cố Ung thành, rũ mắt xuống biển phía , cao giọng : “Trẫm cùng chư thần ở kinh thành chờ các khanh thắng lợi trở về.”
Cố Thanh Minh ngẩng đầu, lớn tiếng đáp: “Thần quyết phụ Hoàng thượng phó thác.”
Dứt lời, xoay , cao giọng hô: “Xuất phát!”
“Xuất phát! Xuất phát! Xuất phát!” trong khoảnh khắc, vạn tiếng hô vang vọng khắp kinh thành.
Trên đường hành quân, Cố Ngưng cưỡi ngựa tiến bên cạnh Cố Thanh Minh, do dự một lúc mới mở miệng: “Chủ tử.”
Cố Thanh Minh sang , mỉm : “Sao , A Ngưng?”
Cố Ngưng ngẩng mắt thẳng đôi mắt Thanh Vương, khẽ hỏi: “Chủ tử, ngài và Kỳ thần y quan hệ ?”
Cố Thanh Minh , bật : “Hắn theo tám năm, xem như bằng hữu.”
Cố Ngưng gật đầu, như thế, vài lời y liền thể .
Cố Thanh Minh nghiêng đầu đến gần: “A Ngưng, ngươi ghen ?”
Cố Ngưng thản nhiên lắc đầu: “Không .”
Nói , y buồn để ý tới lời trêu chọc của Thanh Vương nữa.
Cố Thanh Minh nghiêng gương mặt y, ánh mắt tối . Hắn , A Ngưng và Kỳ Bách Lân xung đột. Mà Cố Ngưng loại cảm tính, hai nhằm Bách Lân, ắt hẳn nguyên do.
Cố Thanh Minh giơ tay mở túi vải bên hông, đưa cho Cố Ngưng.
Cố Ngưng liếc , nhận lấy mở . Bên trong là bánh bao bọc bằng giấy dầu. Trong khoảnh khắc, cảm xúc trong lòng y dâng trào, nhưng nhanh chóng đè nén xuống. Y ngẩng đầu Cố Thanh Minh: “Chủ tử, sáng sớm thấy ngài , thì là mua cái ?”
Cố Thanh Minh khẽ: “ . Sáng sớm A Ngưng bận rộn, ngay cả cơm cũng ăn.”
Cố Ngưng : “Thuộc hạ ăn hai cái màn thầu.”
Cố Thanh Minh : “ A Ngưng thích ăn màn thầu.”
Cố Ngưng đáp: “Thuộc hạ cũng thích. Chủ t.ử về cần vì mấy việc mà bận tâm.”
“A Ngưng thích, chỉ là thích bánh bao hơn. Mà cũng chẳng thấy chuẩn bánh bao cho ngươi là chuyện hao tâm tổn trí gì.” Cố Thanh Minh .
Cố Ngưng sang : “Chủ tử, ngài rốt cuộc gì?”
Nếu cứ thế , y cảm thấy bản hoặc sẽ thỏa hiệp, hoặc sẽ chạy trốn.
Cố Thanh Minh khẽ , ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: “Muốn làm A Ngưng vui vẻ.”
Nói , chống cằm, lẩm bẩm: “A Ngưng dễ dàng thỏa mãn như , đừng để bỏ chạy mới .”
Hắn lầu bầu nhưng ngay mặt Cố Ngưng, chẳng khác nào thẳng tai y.
Cố Ngưng : “Chủ tử, thuộc hạ là ảnh thủ.”
Ý ngoài lời: xin đừng dùng mấy lời ấu trĩ kiểu bắt cóc, dễ dàng thỏa mãn như để với y.
Cố Thanh Minh , liền phụ họa: “ đúng, võ công cao cường, băng lãnh vô tình, thích ăn bánh bao còn thích ăn khoai tây, ảnh thủ đại nhân Cố Ngưng, bổn vương rõ.”
Cố Ngưng , sắc mặt đen . Y tiện tay ném túi vải trả cho Cố Thanh Minh, giật cương ngựa lùi , kéo giãn cách.
Cố Thanh Minh thành tiếng, cất kỹ túi bánh bao, đầu thấy sắc mặt Cố Ngưng đen như đáy nồi, bật .
Cố Ngưng lập tức đầu , thèm nữa.
Trong lòng Cố Thanh Minh cảm thấy buồn , A Ngưng thật sự đáng yêu.