Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 29 Liền đắc ý một chút
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:57:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngoài Tuyên Võ Môn, xe ngựa của Thanh Vương phủ chờ từ lâu. Cố Thanh Minh đang chuẩn lên xe thì gọi .
“Cố Thanh Minh.”
Nghe , khóe môi Cố Thanh Minh khẽ cong, lộ một nụ lạnh nhạt trào phúng.
Hắn xoay kẻ theo phía . Giờ phút , sự tiều tụy trong mắt đối phương tan biến, ngoài khuôn mặt trắng bệch còn chút m.á.u thì điểm khác biệt nào.
Cố Thanh Minh bước tới mặt — Cố Chiêu Hàn: “Hàn Vương điện hạ.”
Một tiếng “Hàn Vương điện hạ” khiến Cố Chiêu Hàn nổi trận lôi đình.
Gã tiến lên một bước, ánh mắt âm ngoan gắt gao chằm chằm: “Ngươi đắc ý?”
Cố Thanh Minh , lắc đầu: “Có một chút.”
Cố Chiêu Hàn : “Không , tiểu hoàng vẫn luôn trầm lặng năng lực lớn như . Nếu lợi hại thế, tội gì ngươi giấu nhiều năm như ?”
Cố Thanh Minh gã: “Ta vẫn luôn nghĩ, ngươi với từ nhỏ cùng lớn lên, bây giờ thành thế . Sau mới nghĩ thông, đổi dáng vẻ, mà là ngươi, Cố Chiêu Hàn, vốn dĩ là cái bộ mặt khó coi .”
Cố Chiêu Hàn ánh mắt âm ngoan: “Ngươi cái gì?”
Cố Thanh Minh gã, ánh mắt tràn đầy tàn nhẫn: “Năm mười tuổi bắt cóc, suýt nữa bán Phong Tuyết Lâu. Sau lâu liền tra là Tình phi tay. Khi thấy gì, nhưng hai năm mới nghĩ kỹ. Tình phi làm ở ? Ta mười bảy mỗi tháng nhất định cung một chuyến, chuyện cực kỳ bí mật, ít. Tình phi làm ? Sao khéo như thế? Ta tìm hung thủ, hung thủ liền tự xuất hiện mặt ?”
Cố Chiêu Hàn , trong mắt đầy vẻ tin tưởng, cư nhiên sớm phát hiện.
Cố Thanh Minh làm lơ thần sắc gã, tiếp tục: “Từ khi mười lăm tuổi trở về, ngươi ngừng phái ám sát, ám hại . Ta tính toán với ngươi, dù ngươi cũng từng gây tổn thương cho . Tiên hoàng hậu dưỡng mười mấy năm, bởi vì ân tình của nàng, luôn thể nhẫn thì nhẫn, thể tránh thì tránh. là ngươi, chính ngươi chạm đến điểm mấu chốt của .”
Cố Chiêu Hàn châm chọc : Ngươi thật sự yêu cái tên tiểu ảnh vệ ? Vì một nam nhân, ngươi cùng đối địch?”
Nghe , Cố Thanh Minh khẽ châm chọc: “Ca ca, là ngươi vẫn luôn cùng đối địch. Ta ngươi kiêng kị , nhưng từng nghĩ tới ngôi vị hoàng đế. Bất quá, nếu ca ca sợ hãi như , làm thể khiến mộng tưởng của ngươi thành sự thật chứ?”
Cố Chiêu Hàn mắt lạnh : “Ý ngươi là ngươi xác định cùng tranh?”
Cố Thanh Minh lạnh, khóe môi cong lên:
“Ta tranh thì ngươi buông tha . Hiện tại tranh, ngươi thể thế nào? Trách chỉ trách ngươi động đến nên động.”
Cố Chiêu Hàn hồi , giễu cợt: “Người nên động? Là cái tên tiểu ảnh vệ ti tiện ?”
Nghe , Cố Thanh Minh chút do dự, “bang” một tiếng vung tay tát gã một bạt tai:
“Hàn Vương điện hạ, nếu còn sống, ngươi nên thu tay .”
Cố Chiêu Hàn đ.á.n.h lệch đầu, , ánh mắt âm trắc Cố Thanh Minh: “Ngươi sẽ nghĩ chỉ chút thủ đoạn chứ?”
Cố Thanh Minh khẽ: “Ca ca, khuyên ngươi một câu: loại lời uy h·iếp, trào phúng khi c.h.ế.t vẫn là đừng nữa. Từ xưa đến nay, kẻ buông lời hung ác cuối cùng đều kết cục , thật sự may mắn.”
Nói xong, hề quan tâm tới Cố Chiêu Hàn, nhấc chân lên xe ngựa.
Ngồi trong, Cố Thanh Minh khẽ dặn:
“Đi.”
Ảnh Cửu lập tức giơ roi. Xe ngựa liền lăn bánh.
Chỉ còn Cố Chiêu Hàn độc lập nơi cửa cung, mắt gắt gao trừng theo bóng xe xa, hai tay nắm chặt thành quyền, ánh mắt âm lãnh cực độ.
Cố Thanh Minh, ngươi chờ đó.
Trong xe, Cố Thanh Minh cởi bỏ triều phục sửa rộng , bằng bộ nhàn phục gấm thêu mây màu đỏ tím.
Ngươi hỏi rõ ràng vì Đại Lý Tự ám sát thành công, Quách Kinh giả phát hiện vấn đề khi chạy trốn? Đơn giản thôi, bởi vì Thanh Vương hạ mê huyễn hương cho lão, khiến lão tưởng rằng chính thoát , nhưng thật chỉ là mơ.
Lại hỏi, Quách Kinh chẳng truy g.i.ế.c , vì còn tới Tuyên Võ Môn? Đơn giản, vì Cố Thanh Cố Chương cứu trong hai chương chính là .
Lại hỏi, thái t.ử điện hạ đường đường thể sơ ý để lộ phận giả mạo Quách Kinh, còn rơi cả lệnh bài? Đương nhiên thể. Giờ phút là của Thanh Vương ngụy trang, lệnh bài cũng là do Cố Hành từ Đông Cung trộm .
Cho nên, hết thảy đều là việc của Thanh Vương điện hạ.
Trong xe ngựa, Cố Thanh Minh vẻ mặt chán ghét, dùng khăn gấm lau sạch lớp phấn trắng mặt. Hắn duỗi tay ném củ hành trong tay cho Ảnh Cửu: “Đạo cụ dùng cũng , nước mắt rơi ào ào. Bổn vương chính còn dọa giật cả .”
Ảnh Cửu đáp: “ , điện hạ.”
Cố Thanh Minh hỏi: “Còn bao lâu nữa mới đến vương phủ?”
Ảnh Cửu trả lời: “Nhanh, mười lăm phút là đến.”
Giờ phút , trong vương phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-29-lien-dac-y-mot-chut.html.]
Cố Ngưng sắc trời dần ám xuống, về phía Ảnh Nhất còn đang luyện võ.
Y chút bất đắc dĩ, khẽ gọi: “Ảnh Nhất.”
Ảnh Nhất , lập tức lóe xuất hiện mặt: “Đại nhân.”
Cố Ngưng : “Ngươi đói bụng ?”
Ảnh Nhất nghi hoặc, biểu cảm m.ô.n.g lung.
Cố Ngưng càng thêm bất đắc dĩ: “Thực đường vương phủ sắp đóng cửa . Ngươi thì sẽ cơm ăn.”
Nghe , Ảnh Nhất lúc mới phản ứng, ngẩng đầu sắc trời sắp tối đen. Hắn mải luyện võ quá mức chuyên tâm, quên chuẩn cơm canh cho đại nhân.
Ảnh Nhất vội vàng đẩy Cố Ngưng trở về phòng: “Đại nhân, ngài chờ một lát. Thuộc hạ chuẩn thức ăn cho ngài.”
Nói xong, ảnh biến mất.
Tốc độ nhanh đến mức khiến Cố Ngưng tặc lưỡi.
Y vén vạt áo, cúi đầu hai vết thương đang dần khép miệng, khỏi thầm nghĩ: Không chủ t.ử cho dùng loại t.h.u.ố.c gì mà thần kỳ đến . Mới hai ngày mà thương thế gần như khỏi hẳn. May mắn là vết thương ở đùi và vai đều chạm đến gân mạch.
Dựa theo tốc độ khép miệng , chỉ ít ngày nữa y thể tự .
Vừa nghĩ xong, Ảnh Nhất trở , tay bưng một phần khoai tây hầm thịt bò, một phần thịt kho tàu xương sườn cùng một chén cơm.
Cố Ngưng thấy khoai tây, ánh mắt liền sáng rực.
Ảnh Nhất đặt đồ ăn xuống, đẩy Cố Ngưng tới bàn, bày đũa cho y xong liền một bên, bất động.
Cố Ngưng liếc : “Ngươi ăn ?”
Ảnh Nhất lắc đầu: “Thuộc hạ đói bụng.”
Cố Ngưng khẽ : “Ngươi đây, ăn món thịt kho tàu xương sườn .”
Ảnh Nhất vội vàng lắc đầu: “Thuộc hạ thật sự đói bụng, đại nhân ngài cứ ăn .”
Cố Ngưng , giọng cho phép từ chối: “Lại đây.”
Ảnh Nhất dọa run lên, ngoan ngoãn bước tới.
“Ăn.”
Một chữ rơi xuống, Ảnh Nhất liền vội vàng bưng đĩa thịt kho tàu xương sườn, nhét miệng chút do dự.
Lúc , Cố Ngưng mới thỏa mãn, vui vẻ ăn phần khoai tây của .
Khoai tây mềm mại, thấm đẫm nước sốt thịt kho tàu, thêm một ngụm cơm, quả thực là tuyệt phối, thiên tiên kết hợp. Y ăn đến hạnh phúc, ánh mắt ngời sáng, chú ý bước phòng.
Niềm hạnh phúc kịp hiện rõ mặt, mà ánh lên trong đôi mắt. Cố Thanh Minh cúi , chuyên chú đôi mắt tràn đầy thỏa mãn của Cố Ngưng.
Cố Ngưng đang ăn vui vẻ, chợt cảm giác ánh mắt dõi theo, vội ngẩng đầu.
Một gương mặt tuấn mỹ đến mức khiến phẫn nộ, bỗng nhiên xuất hiện ngay mắt. Cố Ngưng hoảng hốt, miếng khoai tây trong miệng “bang kỉ” rơi xuống bàn.
Cố Thanh Minh đầy sủng nịch, bật : “Thì A Ngưng cũng vô cùng, vô cùng thích ăn khoai tây. Đặc biệt là khoai tây mềm mịn hầm cùng thịt kho tàu.”
Cố Ngưng ngẩn — làm phát hiện?
Một bên, Ảnh Nhất miệng đầy dầu mỡ, thấy chủ t.ử tiến liền vội vàng dùng tay áo lau miệng.
Cố Thanh Minh thấy, liền ghét bỏ, phẩy tay: “Ngày thường trông ngươi cao lãnh, đáng tin cậy, giờ giống tiểu hài t.ử thế? Dùng tay áo lau miệng nữa chứ.”
Vừa xong, liếc sang Cố Ngưng — đang làm y hệt, dùng tay áo chùi khóe môi dính dầu khoai tây hầm thịt bò. Hiển nhiên, khi Thanh Minh chê Ảnh Nhất, Cố Ngưng hối hận, nhưng muộn , tay áo lỡ bẩn.
Cố Thanh Minh buồn , chẳng thèm chấp, co tay trong tay áo, chỉ dùng vài ngón tay kéo nhẹ cổ tay áo gấm đỏ tím của , y lau sạch vết dầu nơi khóe miệng.
Cố Ngưng ngẩn .
Ảnh Nhất thì trợn mắt há hốc mồm.
Cố Ngưng, Ảnh Nhất — chẳng còn đó là hành vi tiểu hài t.ử ?
Cố Ngưng hiểu , Thanh Vương hỉ nộ vô thường, lời đổi thất thường, tuyệt đối thể tin.
Ảnh Nhất cũng hiểu , chuyện dùng tay áo lau miệng quả thật là hành vi đáng tin của tiểu hài tử. khi tới phiên Cố Ngưng đại nhân, chủ t.ử chẳng những chê, còn đích dùng tay áo để lau.
Cố Ngưng, Ảnh Nhất, bọn họ đều hiểu