Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:50:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cố Thanh Minh từ hõm vai Cố Ngưng ngẩng đầu lên, y thật lâu mới dậy: “A Ngưng, thương thế của ngươi còn lành, chậm nhất cũng đến ngày mai mới thể rời giường xe lăn. Dưỡng thương cho thật , bổn vương đây.”
Nói xong, Cố Thanh Minh đầu , bước chân dừng mà thẳng. Hắn sợ bản nhịn sẽ đầu khuôn mặt khả ái của A Ngưng, nỡ rời . , một việc lửa bén tới chân mày, cơ hội thì thật khó mà tìm .
Đợi Cố Thanh Minh , Cố Ngưng mới sang một bên, chỗ Ảnh Cửu vẫn im, lạnh giọng : “Ngươi cái gì?”
Ảnh Cửu lập tức quỳ xuống hành lễ: “Hồi đại nhân, thuộc hạ cái gì cũng thấy.”
Cố Ngưng hài lòng gật đầu: “Được , lên . Đi, gọi Ảnh Nhất tới ngươi.”
Ảnh Cửu hành lễ: “Vâng.”
Nói xong, ảnh chợt lóe liền biến mất.
Chỉ một lát , Ảnh Nhất xuất hiện bên mép giường Cố Ngưng, ánh mắt đầy áy náy hai chân y. Cố Ngưng chú ý đến ánh mắt , hỏi: “Ngươi cái gì?”
Ảnh Nhất lập tức quỳ xuống: “Đều do thuộc hạ sơ suất, mới khiến thương thế ở chân đại nhân tăng thêm.”
Nghe , Cố Ngưng hiểu, khẽ một tiếng: “Không liên quan đến ngươi. Ta gọi ngươi đến là ngươi giúp tra một việc.”
Ảnh Nhất ngẩng đầu: “Đại nhân xin phân phó.”
Cố Ngưng gật đầu: “Ngươi ...”
Ảnh Nhất xong lời dặn, sững một giây nhanh chóng hành lễ: “Thuộc hạ lập tức , cáo lui.”
Cố Ngưng dặn thêm: “Cẩn thận một chút, đừng để ai phát hiện.”
-
Bên , trong thư phòng vương phủ.
Cố Thanh Minh bên bàn, cúi mắt Cố Hành đang quỳ chân, lạnh giọng hỏi: “Làm xong ?”
Cố Hành gật đầu đáp: “Vâng, chủ tử. Hôm nay việc Thái t.ử bắt quả tang tại phủ chắc chắn sẽ truyền khắp Thượng Kinh.”
Nghe , khóe môi Cố Thanh Minh thoáng hiện nụ tàn nhẫn: “Vậy thì . Lần ngươi làm khá. Còn Cố Thanh và Cố Chương thế nào? Tìm ?”
Cố Hành cúi đầu: “Chủ tử, tìm . Cố Chương dẫn trở về, còn Cố Thanh ...”
Cố Thanh Minh liếc : “Cố Thanh làm ?”
Cố Hành mím môi, đáp: “Cố Thanh trọng thương, e là sống bao lâu.”
Cố Thanh Minh , trầm tư một thoáng hỏi: “Trọng thương? Do ai tay?”
Cố Hành trầm giọng : “Khi Cố Chương và Cố Thanh đuổi tới Thượng Dương thôn, gặp một đám thực lực kém gì . Hai địch , Cố Chương dẫn rút , còn Cố Thanh chặn ở phía . Nếu thủ đoạn giữ mạng mà Cố Ngưng đại nhân từng dạy, Cố Thanh e là trở về .”
Nghe , Cố Thanh Minh : “Tìm cứu trị, đừng để A Ngưng . Nếu cứu , thì đưa Cố Thanh xa vương phủ một chút.”
Cố Hành lập tức dập đầu hành lễ: “Thuộc hạ tuân mệnh.”
Cố Thanh Minh xoay xuống ghế, đưa tay khẽ xoa khóe mắt: “Đi xuống chuẩn sẵn những thứ ngày mai cần dùng, bảo Cố Chương canh chừng cho kỹ. Ngày mai thẩm vấn công đường, bổn vương vĩnh viễn thể lật dậy nổi.”
“Tuân lệnh.” Cố Hành lĩnh mệnh lui .
-
Đêm khuya, Ảnh Nhất rốt cuộc trở .
Cố Ngưng , ánh nến lay động phản chiếu trong mắt, sáng sáng tối tối, khiến khác khó thấu cảm xúc nơi đáy mắt: “Thế nào?”
Ảnh Nhất bước lên , nhẹ nhàng đỡ y tựa đầu giường, đó từ bên hông lấy một bức họa cuộn tròn cùng một mảnh giấy vụn cỡ móng tay cái cháy xém.
Cố Ngưng nhận lấy mảnh giấy, đó chỉ một chữ “ung”.
Y hiệu cho Ảnh Nhất mở bức họa, Ảnh Nhất gật đầu, đưa tay nhẹ nhàng trải cuộn tranh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-25.html.]
Theo động tác , một gương mặt quen thuộc xa lạ hiện lên mắt Cố Ngưng.
Người trong tranh mày kiếm mắt phượng, môi mỏng lạnh lùng, nét mặt sắc bén như d.a.o khắc, trông giống Cố Ngưng như đúc. cũng điểm khác biệt: khóe mắt y một nốt ruồi đỏ, đôi mắt phượng nhướng lên, càng làm tăng vài phần tà mị phong tình. Khóe môi còn vương nụ lạnh như như , khiến cả càng thêm cuồng ngạo, bất kham.
Cố Ngưng chằm chằm hồi lâu mới hỏi: “Đây là?”
Ảnh Nhất cẩn thận cuộn bức họa , đáp: “Tìm trong phòng .”
Cố Ngưng nhíu mày: “Ngươi trực tiếp lấy ?”
Ảnh Nhất lắc đầu: “Không, đây là thuộc hạ vẽ nguyên bản. Trong phòng , thuộc hạ tuyệt đối động bất cứ thứ gì.”
Cố Ngưng gật đầu. Y mỗi ảnh vệ đều sở trường riêng, mà Ảnh Nhất am hiểu nhất chính là vẽ — một tay họa hỏa lò của Trần Thanh, thể đạt đến mức giả mạo khó phân thật giả: “Vậy thì . Người ngoài thì tiêu sái tùy tiện, nhưng thực chất tâm cơ sâu. Nếu ngươi động đồ vật trong phòng, nhất định sẽ phát hiện.”
Ảnh Nhất gật đầu: “Thuộc hạ hiểu rõ.”
Cố Ngưng : “Ảnh Nhất, chuyện ai khác ?”
Ảnh Nhất lắc đầu: “Không .”
Cố Ngưng hỏi: “Còn ảnh vệ bí mật trong Thanh Vương phủ thì ?”
Ảnh Nhất quả quyết: “Tuyệt đối . Đại nhân phân phó giữ bí mật, thuộc hạ cố ý tránh mặt bọn họ.”
Cố Ngưng gật đầu hài lòng: “Làm . Ngươi hãy ghi nhớ kỹ bức họa , đó hủy .”
Ảnh Nhất cung kính đáp: “Vâng, đại nhân. Thuộc hạ cáo lui.”
Cố Ngưng phất tay, ý bảo rời .
Sau khi Ảnh Nhất đỡ ngay ngắn, thương thế lành, bôi thuốc, Cố Ngưng dần chìm giấc ngủ.
Cùng lúc đó, trong phòng của Cố Thanh ở doanh ảnh vệ.
Cố Phong lo lắng Kỳ Bách Lân đang bắt mạch cho Cố Thanh: “Kỳ thần y, Cố Thanh thế nào ?”
Kỳ Bách Lân cẩn thận chẩn mạch, khẽ : “Gân mạch đứt đoạn, tâm mạch tổn hại. Không sống bao lâu, nhiều nhất cầm cự hai ngày.”
Lời khiến cả phòng lập tức yên tĩnh như gà.
Trên giường, Cố Thanh nửa mở mắt, chỉ nhạt: “Thực , còn lời thêm hai ngày. Còn bọn hắc y nhân g.i.ế.c thì lập tức mất mạng.”
Nói đến đây, chút thất vọng: “Haiz, vẫn lợi hại bằng A Ngưng. A Ngưng trong tình huống vô lực, nội lực, vẫn thể c.h.é.m g.i.ế.c mười hai tên. Ta chỉ g.i.ế.c năm tên c.h.ế.t. Quả nhiên học đủ nhiều. Nếu cơ hội, thật học hết bộ võ công của A Ngưng.”
Lời khiến cả phòng rơi tĩnh lặng. Không ai nhận , ngay lúc , sắc mặt Kỳ Bách Lân thoáng hiện vẻ dữ tợn.
Chỉ trong chớp mắt, khôi phục như cũ, dịu giọng : “Mỗi cách sống riêng. Cố Ngưng lợi hại, nhưng ngươi cũng tồi. Nếu là , lẽ một kẻ cũng g.i.ế.c .”
Nghe , Cố Thanh đáp: “Kỳ thần y quá khiêm nhường.” Rồi nhếch môi : “A Ngưng đương nhiên lợi hại.”
Nói xong, Cố Thanh sang Cố Hành: “Tối nay đưa rời , bằng ngày mai nếu để A Ngưng , hơn phân nửa sẽ thương tâm.”
Cố Hành , gật đầu lắc đầu: “Chủ t.ử dặn ngươi nghỉ ngơi một đêm, ngày mai mới đưa ngươi phủ.”
Cố Thanh gật đầu: “Cảm tạ chủ tử.”
Lời dứt, trong phòng đều gì thêm, lượt lui , chỉ còn Cố Hành và Cố Thanh.
Cố Thanh hốc mắt Cố Hành đỏ lên, : “Thời gian tới ngươi đừng xuất hiện mặt A Ngưng, nếu thông minh như chắc chắn sẽ nhận .”
Cố Hành đáp, chỉ gật đầu.
Cố Thanh an ủi: “Đừng thương tâm. Ảnh vệ chúng vốn là như thế, bất cứ lúc nào cũng thể lấy mạng . Từ lúc bước doanh ảnh vệ chuẩn sẵn tâm lý.”
Cố Hành vẫn gật đầu, im lặng.
Cố Thanh khẽ : “Được , mệt . Ngươi cũng nghỉ sớm , sáng mai hãy đưa rời phủ. Ta cứ cảm thấy A Ngưng sẽ sớm thôi.”
Cố Hành gật đầu: “Được.” Nói xong, xoay rời .
Cố Thanh theo bóng lưng Cố Hành, một lúc lâu mới thở dài: “A Ngưng, thật gặp ngươi một nữa, từ biệt cho với ngươi. như , ngươi sẽ thương tâm lắm ...”