Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:49:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ở trong bầu khí như , rốt cuộc từ buổi chiều kéo dài đến tận nửa đêm, Lương thái y trị liệu mới xem như kết thúc. Lúc , giường Cố Ngưng rốt cuộc cũng mở mắt.
Lương thái y thấy thế thì vui mừng, vội với y: “ đúng đúng, tỉnh là . Ngươi ngủ. Hiện giờ trong cơ thể ngươi d.ư.ợ.c lực của Kéo Dài Tán vẫn biến mất, nếu ngươi ngủ, dễ ngủ c.h.ế.t. Dược lực của Kéo Dài Tán đại khái đến sáng mai mới thể tiêu tán, trong thời gian ngươi tuyệt đối thể ngủ say. Có thể nghỉ ngơi một chút, nhưng ngàn vạn thể ngủ say.”
Vừa thu dọn đồ vật, ông dặn dò.
Một bên, Cố Thanh Minh liền hỏi: “Kéo Dài Tán? Là cái gì?”
Lương thái y thu dọn xong, xoay hành lễ: “Hồi Vương gia, đó là loại d.ư.ợ.c khiến mệt mỏi, thể nhấc nổi sức lực.”
Cố Thanh Minh xong, ánh mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu.
Lương thái y : “Tối nay nguy hiểm, bệnh nhân dễ sốt cao, cần canh giữ. Thần e rằng ở phủ Vương gia một đêm.”
Nghe , Cố Thanh Minh gật đầu: “, hẳn là . Đa tạ Lương thái y.”
Nói , hiệu cho Cố Thanh đưa Lương thái y nghỉ ngơi.
Sắp khỏi cửa, Lương thái y dặn: “ , tối nay bệnh nhân tuyệt đối thể ngủ say, cần canh giữ bên cạnh, thường xuyên đ.á.n.h thức. Người trông coi suốt đêm ngủ, nếu , bệnh nhân sẽ gặp nguy.”
Cố Thanh Minh gật đầu: “Bổn vương rõ. Lương thái y yên tâm, nghỉ , chuyện bổn vương sẽ gọi ngươi.”
Lương thái y hành lễ: “Vâng, thần cáo lui.”
Trong phòng, Cố Thanh Minh giật giật hai chân tê rần, chậm rãi bước tới, xuống mép giường.
Hắn dựa trụ giường, ánh mắt chớp đang nhắm mắt mặt. Trong lòng thầm nghĩ: A Ngưng của thật đúng là t.a.i n.ạ.n chồng chất.
Cảm nhận ánh mắt của , Cố Ngưng khó khăn mở mắt, khàn giọng : “Chủ tử, ngài nghỉ một lát . Thuộc hạ sẽ ngủ say. Thuộc hạ thể khống chế .”
Cố Thanh Minh đưa tay lau vết m.á.u bên môi y, giọng ôn hòa: “Được, bổn vương A Ngưng lợi hại, thể tự khống chế. bổn vương yên tâm, ở đây canh giữ A Ngưng, ?”
Cố Ngưng thẳng mắt y, hỏi: “Chủ tử, thuộc hạ tẩu hỏa nhập ma, là ngài đ.á.n.h thức . Khi đó ngài , ngài thứ thuộc hạ thể cho, thì ngài sẽ tự lấy. Ngài rốt cuộc là cái gì?”
Cố Thanh Minh xong đáp, chỉ lặng lẽ y.
Cố Ngưng cũng : “Ngài bình thường đối với ai cũng là bộ dáng lạnh lẽo vô tình, chỉ mặt thuộc hạ là khác. Ngài giận thuộc hạ cũng phạt, còn mua bánh bao cho , khi thương tự nghĩ cách cứu giúp, chăm sóc.”
Nói đến đây, y ngừng một chút tiếp: “Từ , thuộc hạ , chỉ nghĩ chủ t.ử là bởi vì năng lực của thuộc hạ nên mới coi trọng. hôm nay, khi những lời tên trung niên mập mạp , thuộc hạ giống như hiểu .”
Ánh mắt Cố Ngưng thản nhiên , ngữ khí điềm đạm: “Cho nên, chủ t.ử cũng cùng ý nghĩ như bọn chúng ? Chủ t.ử cũng để thuộc hạ hầu hạ? ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-23.html.]
Cố Thanh Minh lặng lẽ y thật lâu, cuối cùng mới mở miệng: “Nếu như , ngươi định làm gì?”
Nghe , Cố Ngưng nhắm mắt, lạnh giọng: “Thuộc hạ hôm nay .”
Cố Thanh Minh nhớ tới những lời ban chiều, mím môi hỏi: “ ngươi là ảnh vệ của bổn vương, chẳng việc gì cũng lệnh bổn vương ?”
Cố Ngưng đáp: “Nếu Vương gia bảo thuộc hạ lên núi đao xuống biển lửa, thuộc hạ tuyệt đối chối từ. Chủ t.ử thuộc hạ c.h.ế.t, thuộc hạ cũng cam nguyện. ngoài những việc đó , một thứ thuộc hạ , dù là cho chủ tử, thuộc hạ cũng thể.”
Nghe , Cố Thanh Minh bình thản y, còn Cố Ngưng cũng bình thản . Sau một lúc lâu, khóe môi khẽ cong, cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Cố Ngưng. Y thương, trốn tránh kịp, liền hôn chạm nhẹ.
Cố Thanh Minh mỉm y, bàn tay nâng lấy khuôn mặt: “Ngoan nào, A Ngưng, đừng sợ. Ta giống bọn họ. Ta tham lam hơn, chỉ thể ngươi, còn cả trái tim của ngươi. Ngươi , sẽ ép. Ta , vẫn luôn , A Ngưng của tuy thì lời, gây phiền toái, nhưng thực từ đến nay đều chỉ làm điều .
Tỉ như, vì bảo hộ mà thể trái lệnh . Tỉ như, hao chín năm tâm lực chỉ để làm một thanh binh khí cho . Lại tỉ như, bảo vệ là vì A Ngưng nghĩ rằng bổn vương nuôi ngươi lớn, nên ngươi đem cả mạng cho . ngoài những điều đó , còn gì khác ?”
Cố Ngưng Thanh Vương từng câu từng chữ rõ, khỏi giật — thì rõ ràng đến .
Cố Thanh Minh cúi đầu, nhẹ nhàng tựa trán trán y, khẽ : “Xem , nên cảm ơn tên mập một tiếng. Nhiều năm như , bổn vương cũng từng khiến A Ngưng hiểu rõ lòng , mà một câu đ.â.m thủng. Bằng , đến năm nào tháng nào mới thể tiến thêm một bước.”
Cố Ngưng , liền cảnh giác , sợ lập tức thật sự tiến thêm bước đó.
Bộ dáng cảnh giác khiến Cố Thanh Minh buồn . Hắn nhẹ nhàng hôn lên khóe môi y một cái, dậy: “Được , A Ngưng, ngươi mau nghỉ ngơi . Chốc lát sẽ gọi ngươi dậy.”
Cố Ngưng , vốn định ngủ, nhưng mí mắt nặng trĩu như đổ chì, chẳng mấy chốc nhắm chặt.
Quả nhiên ngoài dự đoán của Lương thái y, nửa đêm Cố Ngưng bắt đầu sốt cao. Thanh Vương vốn chạm mặt y, ai ngờ mới động tay giật nhận y phát sốt, lập tức sai gọi Lương thái y.
Nửa đêm ở Thanh Vương phủ, khắp nơi đều náo động. Người thì đun nước, lấy rượu, chuẩn châm kim. Trong phòng ngủ của Thanh Vương, kẻ tấp nập.
Một lúc lâu , thứ cần thiết chuẩn xong, lúc mới yên tĩnh . Lương thái y bưng một chén t.h.u.ố.c hạ sốt sai đưa cho Cố Ngưng, nhưng nửa đường Cố Thanh Minh cầm lấy.
Hắn tiên đ.á.n.h thức Cố Ngưng. Người đang sốt cao, hai mắt mơ màng, gương mặt phiếm hồng, quanh nửa ngày vẫn thấy rõ. Chỉ bảo há miệng, y liền ngoan ngoãn theo. Kết quả là một ngụm t.h.u.ố.c đắng nghét chảy xuống cổ họng, lập tức khiến y nhíu mày, phun , nhưng miệng một bàn tay che chặt.
Cố Ngưng đó là t.h.u.ố.c đắng, liền thế nào cũng chịu há miệng nữa. Một lúc , y cảm thấy môi vật gì đó ấm áp chạm . Còn kịp phản ứng, liền một thứ ẩm ướt cạy mở răng miệng, đưa theo dòng vị đắng trong.
Cố Ngưng phản kháng, nhưng khổ nỗi cơn sốt giày vò, còn sức, chỉ thể chịu đựng.
Cuối cùng, Cố Thanh Minh cũng cho y uống hết thuốc. Rời môi khỏi y, đưa bát cho Lương thái y bên cạnh đang ngây ngốc.
Lương thái y mờ mịt nhận lấy. Sau đó, đường cùng Cố Thanh trở về chỗ ở, ông rốt cuộc nhịn hỏi: “Cố Thanh, vị … là ai? Vương gia …”
Còn dứt lời, thấy Cố Thanh giơ tay hiệu im lặng. Lương thái y sững sờ gật đầu.
Cố Thanh nhỏ: “Không thể , thể .”
Lương thái y cũng gật đầu: “Yên tâm, lão thần cái gì cũng từng thấy.”