Ảnh Vệ Đại Nhân - Chương 20: Thật là phục
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:48:40
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sáng sớm, Cố Ngưng từ phòng bước cửa, liền đối mặt với Kỳ Bách Lân trong một bạch y.
Cố Ngưng hành lễ: “Kỳ thần y.”
Kỳ Bách Lân đưa tay đáp lễ, mặt mày hớn hở, : “Chúc mừng Cố Ngưng đại nhân trở thành ảnh thủ.”
Cố Ngưng nhàn nhạt đáp: “Đa tạ.” Nói xong liền xoay định rời .
“Ai, chậm .” Kỳ Bách Lân ngăn y , đôi mắt đào hoa từ xuống quét một lượt khắp Cố Ngưng, nhẹ giọng khẽ tặc lưỡi: “Cố Ngưng đại nhân dáng thon dài, tướng mạo tuyệt hảo, thật khiến mà thấy hổ thẹn bằng.”
Cố Ngưng , hai mắt lạnh nhạt liếc một cái, sắc mặt càng thêm lạnh lùng:
“Ta . Kỳ thần y còn chuyện gì ?”
“A.” Nụ hớn hở mặt Kỳ Bách Lân trong nháy mắt tiêu tán, từ trong lòng lấy một cái bình sứ đưa về phía mặt Cố Ngưng.
Cố Ngưng bất động, tùy tay đẩy bình sứ . “Bang” một tiếng, bình sứ rơi xuống đất vỡ tan, mấy viên t.h.u.ố.c nhỏ màu đen từ trong mảnh sứ lăn ngoài.
Cố Ngưng nhàn nhạt ngước mắt Kỳ Bách Lân, lạnh giọng hỏi: “Kỳ thần y sáng sớm đến đây để gây phiền phức cho ?”
Kỳ Bách Lân liếc những mảnh sứ đất, đảo mắt Cố Ngưng, lạnh: “Vương gia bảo đưa t.h.u.ố.c cho ngươi. Nếu ngươi tự tay đ.á.n.h nát, thì liên quan đến nữa.”
Nói xong liền nhấc chân định rời .
Ngay lúc lướt qua, Cố Ngưng nhẹ giọng hỏi: “Ngươi đang ghen ghét ?”
Kỳ Bách Lân , lập tức xoay trừng mắt: “Ngươi cái gì? Ta gì ghen ghét?”
Cố Ngưng : “Không ? Vậy sáng sớm ngươi giống như oán phụ chạy đến đây lóc kêu gào với là vì cái gì? Có bệnh ?”
Kỳ Bách Lân ngạc nhiên y, một lúc lâu vẫn lời.
Cố Ngưng lạnh: “Như thế nào? Không ngờ một kẻ thanh lãnh đạm mạc như cũng thể mắng c.h.ử.i ?”
Nói xong, y tiến lên một bước: “Nếu từng đắc tội ngươi, tiên xin . thật sự rõ, từ đầu gặp mặt, ngươi xem cực kỳ mắt. Vì ? Chủ t.ử đối xử với làm ngươi đỏ mắt?”
Kỳ Bách Lân giơ tay chỉ y: “Ngươi…”
Cố Ngưng đưa tay hất phăng ngón tay , giọng lạnh lẽo mà sắc bén: “Nể tình ngươi cứu , tha cho ngón tay . Lần dám chỉ , sẽ giúp ngươi dứt luôn cả cánh tay. Trong vương phủ , ngoài chủ t.ử , ai là dám động.”
Nói xong, y hừ lạnh một tiếng, xoay rời .
Cố Ngưng nhanh, cho nên thấy lưng y, mặt Kỳ Bách Lân thoáng hiện vẻ âm hiểm tàn nhẫn.
Trong chỗ tối, vài ảnh vệ hết một màn , đồng loạt rùng , truyền âm: "Khí thế của Cố Ngưng đại nhân lúc mới dậy lớn thật, dám chọc, dám chọc.”
Thanh Vương phủ, sảnh chính.
Cố Thanh Minh ở vị trí chủ tọa ăn sáng xem tình báo. Bất chợt ngẩng đầu, liền thấy từ xa một hồng y trang trọng, chính là Cố Ngưng đang tới.
Đôi mắt Cố Thanh Minh khẽ nheo : A Ngưng dường như vui. Ai chọc y?
Cố Ngưng bước sảnh chính, yên lưng Cố Thanh Minh. Không một lời, nhưng khí thế lạnh băng dị thường.
Cố Thanh Minh xoay kéo Cố Ngưng đến bên cạnh, mỉm , nhẹ giọng hỏi: “Sao ? Ai chọc ngươi?”
Cố Ngưng lắc đầu: “Tạ chủ t.ử quan tâm, vẫn ai chọc thuộc hạ.” Nói rút tay khỏi tay Thanh Vương.
Trong tay trống rỗng, lòng Cố Thanh Minh cũng thoáng hụt hẫng. để lộ , chỉ tùy ý chỉ bánh bao bàn, ý bảo Cố Ngưng ăn.
Cố Ngưng bánh bao, sang Cố Thanh Minh, hỏi: “Có dưa chua hãm ?”
Cố Thanh Minh thoáng sửng sốt câu hỏi bất ngờ, đó khóe miệng nén : “Có.”
Cố Ngưng hỏi: “Vậy nhân thịt bò ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-20-that-la-phuc.html.]
Lần , Cố Thanh Minh nhịn nổi, bật , giọng mang theo sủng nịch: “Có.”
Nghe tiếng , Cố Ngưng mới phản ứng việc làm. Y mà hỏi Thanh Vương bánh bao nhân gì. Ý thức thất lễ, y định quỳ xuống nhận , nhưng Cố Thanh Minh kéo ôm lấy: “Ăn .”
Cố Ngưng bối rối, gật đầu, cầm bánh bao nhét miệng.
Cố Thanh Minh y ăn, trong lòng mừng thầm. A Ngưng bắt đầu giận dỗi với . Gần đây, A Ngưng thường quên mất phận chủ tớ, hỏi những chuyện mà các ảnh vệ khác tuyệt dám hỏi, cũng làm những việc họ dám làm. Sau đó, khi kịp phản ứng, vội vàng hoảng loạn quỳ xuống xin tội.
Cố Thanh Minh quan sát Cố Ngưng từ xuống , khóe môi khẽ cong. Đây là dấu hiệu A Ngưng đang dần mở lòng với ?
Ánh mắt sắc bén của Cố Thanh Minh khiến lưng Cố Ngưng nổi da gà. Y vội vàng ăn hết bánh bao, liếc thấy tình báo đặt bàn, nhớ thất lễ, nghĩ tới ánh mắt như d.a.o của Cố Thanh Minh quét , Cố Ngưng quyết định vì tính mạng nhỏ bé của mà nỗ lực một phen.
Cố Ngưng quỳ xuống, : “Vương gia, xin cho thuộc hạ thẩm vấn Nghiêm Hạc.”
Cố Thanh Minh khẽ đáp: “Nội lực của ngươi vẫn hồi phục.”
Cố Ngưng cúi đầu: “Thuộc hạ nội lực cũng ảnh hưởng. Thuộc hạ liên tiếp mạo phạm chủ tử, xin chủ t.ử cho một cơ hội lấy công chuộc tội.”
Cố Thanh Minh y hồi lâu, gật đầu:
“Được. Ngươi , chú ý an .”
Cố Ngưng dậy hành lễ, hai bước, đầu, thấp giọng : “Đa tạ chủ tử.”
Cố Thanh Minh hỏi: “Cảm tạ cái gì?”
Cố Ngưng đáp: “Đa tạ chủ t.ử mỗi ngày đều mua bánh bao cho thuộc hạ.” Nói xong, y lập tức chạy .
“Ha hả…” Cố Thanh Minh khẽ , bóng áo đỏ bay nhanh rời . Trong lòng cảm thấy bản tiến thêm một bước đến mục tiêu.
Đại Lý Tự
Cố Ngưng nhanh chóng đuổi đến Đại Lý Tự, ngẩng đầu tấm biển, sải bước . Bên trong chỉ vài văn chức nhàn tản qua .
Trong thiên lao Đại Lý Tự, ánh lửa chập chờn, càng làm bầu khí thêm âm u, lạnh lẽo.
Ngay khi bước , ẩm lạnh lẽo của nơi khiến Cố Ngưng thoải mái. Y cố chịu đựng, đến cửa phòng giam giam giữ Nghiêm Hạc.
Ngẩng mắt , trong phòng trống rỗng, chẳng ai.
Cố Ngưng lập tức cảm thấy bất , xoay định chạy ngoài. chân động, phía vang lên giọng âm trầm:
“Chạy? Ngươi chạy ?”
Trong nháy mắt, phía y xuất hiện hai ba mươi hắc y nhân, mỗi kẻ đều bịt khăn che mặt, sát khí ngút trời, hiển nhiên thích khách bình thường.
Từ trong đám , một trung niên hình mập . Chính gã là lên tiếng. Ánh mắt oán độc chằm chằm Cố Ngưng: “Hừ, ngươi chính là Cố Ngưng. Lớn lên thật đúng là tuấn tú… chỉ tiếc…” Nói đến đó, gã ngưng , tiếp tục.
Cố Ngưng lạnh lùng đảo mắt một vòng đám hắc y nhân, giọng cũng lạnh băng: “Ba mươi tên? So với keo kiệt hơn nhiều.”
Miệng , nhưng trong lòng y rõ ràng, những cùng cấp bậc với đám .
Trung niên lạnh: “Biết ngươi lợi hại, chúng nào dám coi thường.”
Nói , gã lùi một bước, giơ tay hiệu: “Lên!”
Lập tức, đám hắc y nhân ùn ùn xông tới.
Cố Ngưng giơ tay định rút vũ khí, nhưng trong cơ thể dâng lên một cơn mềm nhũn, nhanh chóng lan khắp .
Trong lòng lập tức reo vang chuông cảnh báo, gắng gượng né tránh công kích của hai tên hắc y, thuận thế ném năm phi tiêu, ghim thẳng yết hầu hai kẻ.
Ngay lúc đó, một tên khác vung đao, c.h.é.m trúng vai y.
Dưới chân Cố Ngưng liền mềm nhũn, ngã xuống đất.
Cảm giác tê liệt trong cơ thể ngày càng rõ ràng, y cố sức móc trong n.g.ự.c một viên hoãn độc đan, ném miệng, xoay liều mạng lấy mạng thêm hai kẻ nữa.
y , đây độc thường, hoãn độc đan hiệu quả chẳng bao nhiêu. Trong lòng y rõ ràng, hôm nay e là khó giữ mạng.
dù , y vẫn kéo thêm vài kẻ xuống bồi táng cùng .