Anh Vẫn Chưa Buông Tay - 9: "Lâm tiểu thư cứ uống thoải mái, Thẩm mỗ xin bồi tiếp."

Cập nhật lúc: 2025-03-15 11:48:54
Lượt xem: 5,519

9.

Không chỉ tôi sững sờ, mà những người xung quanh cũng đều ngạc nhiên.

Tổng giám đốc Tôn kéo tay Tô Ân, hỏi: "《Đại Thụ》 là bộ phim gì? Doanh thu phòng vé thế nào?"

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Tô Ân cười khẩy: "Chắc chẳng bao nhiêu đâu, dù sao chị Thừa cái gì cũng đóng, kể cả vai quần chúng."

Nhưng lời này lại khiến ông cụ Trần không hài lòng: "Nhóc con, biết cái gì mà nói bừa! 《Đại Thụ》 là bộ phim vang dội cả trong và ngoài nước mười năm trước, lúc mới ra rạp còn khó mua vé nữa đấy!"

Tô Ân lập tức nghẹn lời.

Mười năm trước, cô ta mới chỉ chín tuổi. Còn tôi, khi đóng bộ phim này, cũng chỉ mới mười sáu.

Bộ phim 《Đại Thụ》 kể về câu chuyện tình thân giữa ông nội Chu Đại Thụ - người dành cả đời trồng cây - và cô cháu gái Chu Tranh Tranh.

Đây là bộ phim đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất của tôi.

Thời gian trôi qua đã quá lâu, đến mức ngay cả tôi cũng gần như quên mất nó. Vậy mà ông cụ Trần lại nhớ rõ.

Lúc nhìn tôi, ánh mắt ông cụ đầy sự phấn khích: "Đúng là Tranh Tranh rồi! Ta đã xem tất cả các bộ phim của cháu! Bấy nhiêu năm qua, trông cháu chẳng khác đi chút nào! Có thể chụp ảnh cùng ta một tấm không?"

Tôi bật cười. Ông cụ này nói gì cũng được, nhưng bảo tôi "chẳng khác gì" thì có vẻ hơi quá lời rồi.

Ban đầu tôi còn nghĩ muốn lấy lòng ông ấy sẽ rất khó, nhưng không ngờ lại có một sự trùng hợp tuyệt vời đến thế. Nếu có thể khiến ông cụ Trần hài lòng, thì e là đến cả Thẩm Thanh Yến cũng phải quỳ xuống gọi tôi là tổ tông!

Không chút do dự, tôi lập tức buông tay Thẩm Thanh Yến, bước đến cạnh ông cụ, cười ngọt ngào: "Ông muốn chụp bao nhiêu tấm cũng được ạ!"

Ông cụ nghe vậy liền cười sảng khoái, lập tức kéo tay tôi đi về phía có ánh sáng tốt hơn: "Tốt, tốt lắm! Chúng ta chụp ở đây! Nào, cô bé, tránh sang một bên nào!"

Tô Ân bị ông cụ đẩy qua một bên, mặt tái mét vì giận.

Ở trong nước, cô ta luôn được tâng bốc như một vì sao sáng, nào có chịu được sự lạnh nhạt thế này?

Thế là lập tức quay người bỏ đi.

Nhưng tổng giám đốc Tôn thì không để ý đến cô ta, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt tiếc nuối. Nếu như Nhậm Tinh hợp tác với tôi theo đúng kế hoạch, thì người đứng bên cạnh ông ta hôm nay chắc chắn là tôi.

Nhưng bây giờ, Nhậm Tinh đã đặt cược sai, không chỉ mất đi cơ hội hợp tác với ông cụ Trần, mà còn đánh mất cả con đường để giành lấy tài nguyên từ ông ấy.

Mấy vị thương nhân đứng gần đó, thấy ông cụ chụp ảnh với tôi, cũng lần lượt lấy điện thoại ra chụp giúp: "Chủ tịch, tôi giúp ngài chụp một tấm! Nhìn về phía này nào!"

Ông cụ lập tức giơ tay tạo dáng chữ V dễ thương.

"Tuyệt vời! Ông nhìn về phía này thêm chút nữa!"

"Giữ nguyên tư thế này, rất đẹp!"

Sau đó, ông cụ lại tạo dáng trái tim, tôi cũng lập tức phối hợp.

Ban đầu chỉ có vài người chụp, nhưng chẳng mấy chốc, một nhóm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp mang theo máy ảnh cũng kéo đến.

"Hình như đó là Lâm Thừa, nữ diễn viên vừa đoạt Ảnh hậu ở Đại Lục!"

"Sao lại có diễn viên ở đây? Ai mời cô ấy vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/anh-van-chua-buong-tay/9-lam-tieu-thu-cu-uong-thoai-mai-tham-mo-xin-boi-tiep.html.]

"Không ai mời cả, cô ấy đi cùng chồng mình, Thẩm Thanh Yến."

"Thẩm gia? Thẩm gia bên Đại Lục ấy à?"

"Chính là họ đấy! Mau chụp đi! Đúng là nữ minh tinh, góc nào cũng đẹp xuất sắc..."

Đèn flash lóe lên liên tục, khiến tôi cảm giác như đang bước trên thảm đỏ chứ không phải tham dự một bữa tiệc riêng tư.

Nhìn qua đám đông, tôi phát hiện Thẩm Thanh Yến đã bị đẩy ra phía sau. Anh ta đứng đó, nhìn tôi và ông cụ chụp từng tấm ảnh, trên mặt mang theo nụ cười mà tôi chưa từng thấy trước đây.

Ban đầu còn nghĩ anh ta sẽ đuổi theo Tô Ân, nhưng bây giờ xem ra, vẫn là chuyện làm ăn quan trọng hơn.

Nhìn đi, anh ta cười vui vẻ biết bao!

Sau khi chụp ảnh xong, ông cụ Trần quay sang tôi, hỏi: "Tên thật của cháu là Lâm Thừa đúng không? Ta đã xem rất nhiều bộ phim của cháu sau này, nhưng ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là vai Tranh Tranh. Cháu gái của ta cũng tên là Tranh Tranh, hồi nhỏ còn học theo giọng cháu trên TV nữa. Haiz, nếu con bé còn sống, chắc giờ cũng tầm tuổi cháu rồi..."

Cháu gái ông ấy đã qua đời sao?

Nhìn thấy vẻ buồn bã trong mắt ông cụ, tôi liền nắm lấy tay ông: "Ông nội!"

Ông cụ sững người, rồi chớp mắt một cái, vội vàng dụi mắt. Đến khi ngẩng đầu lên, đôi mắt ông đã đỏ hoe, nhìn tôi thật lâu, giống như đang ngắm nhìn chính cháu gái của mình.

Ông cụ khẽ hỏi: "Tranh Tranh bao nhiêu tuổi rồi? Còn đi học không?"

Tôi dịu dàng đáp: "Cháu đã kết hôn rồi, ông nội ạ. Cháu giới thiệu với ông, đó là chồng cháu - Thẩm Thanh Yến."

Nói rồi, tôi vẫy tay gọi Thẩm Thanh Yến.

Nghe tôi giới thiệu, lúc này ông cụ mới nhìn thẳng vào anh ta. Không còn gương mặt nghiêm nghị nữa, ông cụ đưa tay ra trước.

Thẩm Thanh Yến hơi khựng lại, sau đó nhanh chóng bước tới, kính cẩn bắt tay: "Chủ tịch, xin chào, tôi là Thẩm Thanh Yến."

Ông cụ quan sát anh ta, sau đó vỗ nhẹ lên tay anh: "Ta nhớ rồi, trước đó có nhận được thư mời gặp mặt từ cậu. Nghe nói cậu muốn mở rộng thị trường ở Nhật Bản?"

Rồi ông cụ hừ nhẹ: "Dạo này kinh tế suy thoái, người ta còn rút về nước, vậy mà cậu lại dám mở rộng ra nước ngoài, gan không nhỏ đâu!"

Thẩm Thanh Yến bình tĩnh đáp: "Tôi không có tài cán gì, chỉ là muốn nắm bắt cơ hội. Không biết, chủ tịch có thể cho tôi một cơ hội không?"

Ông cụ thoáng dừng lại, sau đó cười lớn: "Nhóc con, dã tâm không nhỏ, có chút bóng dáng ta hồi trẻ đấy. Hơn nữa, ánh mắt chọn vợ cũng không tệ!"

Thẩm Thanh Yến khẽ nhếch môi, gật đầu: "Vợ tôi quả thật rất xuất sắc."

Tôi bất ngờ quay sang nhìn anh.

Ông cụ gật gù, rồi hỏi trợ lý bên cạnh: "Nam Cung mới mở khu suối nước nóng ở Hakone phải không?"

"Vâng, chủ tịch, vẫn chưa khai trương."

"Vậy thì đầu tháng sau, cậu đưa Tranh Tranh cùng đến đó đi, ta sẽ nói chuyện kinh doanh với cậu."

Tôi cười rạng rỡ: "Dạ vâng, ông nội!"

Nhìn ông cụ rời đi, tôi cầm một chai rượu vang cao cấp, lắc lư trước mặt Thẩm Thanh Yến: "Thẩm tiên sinh, nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn, chẳng lẽ không uống một ly sao?"

Anh cười, nhận lấy ly rượu: "Lâm tiểu thư cứ uống thoải mái, Thẩm mỗ xin bồi tiếp."

 

Loading...