Anh Vẫn Chưa Buông Tay - 13,14: "Được, chị muốn thế nào cũng được."

Cập nhật lúc: 2025-03-15 11:50:08
Lượt xem: 7,086

12.

Nửa tháng này, tôi sống như dài đằng đẵng, cuối cùng cũng chờ được đến ngày kết thúc thời gian suy nghĩ trước ly hôn. Tôi lập tức kéo Thẩm Thanh Yến về nước mà không chậm trễ.

Vì hai người đã công khai thể hiện tình cảm suốt một tháng và còn sống chung, cánh paparazzi cũng thấy chán mà không còn đeo bám chúng tôi nữa.

Lần này, cả hai ra vào sân bay vô cùng thuận lợi.

Trên đường đi, Thẩm Thanh Yến nhìn tôi với ánh mắt đầy phức tạp: "Em thực sự muốn kết hôn à? Với ai?"

"Thẩm tiên sinh, anh vượt giới hạn rồi."

"..."

Anh ta không nói gì thêm.

Một lần nữa đến Cục Dân chính, nhân viên tiếp nhận hồ sơ nhìn chúng tôi với vẻ mặt nghiêm nghị: "Thẩm tiên sinh, Lâm tiểu thư, nếu hai vị thực sự chắc chắn muốn ly hôn, xin hãy ký tên tại đây."

Lại có hai tờ giấy được đặt trước mặt.

Thẩm Thanh Yến nhìn chằm chằm vào tờ giấy, bật cười chua chát, sau đó nhanh chóng ký tên.

Tôi lại chợt nhớ ra điều gì đó, bút khựng lại: "Thẩm tiên sinh."

"Sao thế? Hối hận rồi?"

"Chúng ta hợp tác lâu vậy rồi, cũng coi như hợp tác vui vẻ chứ?"

Không biết anh ta nghĩ đến điều gì, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: "Ừ, vui vẻ."

"Vậy sau này, Thẩm tiên sinh sẽ không vì Tô Ân mà gây khó dễ cho tôi chứ?"

"..."

Thẩm Thanh Yến nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Lâm tiểu thư, thực ra tôi luôn thắc mắc, tôi hoàn toàn không quen cô ấy, tại sao em cứ liên tục nhắc đến người này?"

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Cảm nhận được ánh mắt của nhân viên trước mặt, tôi vội vã xua tay: "Được rồi, tôi hiểu hết rồi."

Tôi vừa định ký tên, Thẩm Thanh Yến lại bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, kéo sang một bên: "Tôi nghĩ có một số chuyện vẫn nên nói rõ ràng."

"Thẩm tiên sinh, chỉ còn một chữ ký nữa thôi, có gì anh chờ tôi ký xong rồi hẵng nói?"

"Nhân lúc chúng ta vẫn là vợ chồng hợp pháp, tôi có nghĩa vụ phải thông báo cho em."

Tôi thật sự không chịu nổi cái tính cứng nhắc này: "Được rồi, anh nói đi, tôi nghe đây."

"Thứ nhất, tôi hoàn toàn không quen biết Tô Ân."

"À, được, được, được."

"Thứ hai, tôi cũng không có cái gọi là người tình nào hết."

"À, đúng, đúng, đúng."

"Thứ ba, cho dù có ly hôn, tôi cũng sẽ không làm bất cứ điều gì bất lợi cho em."

"À, được, được... ơ, anh nói thật chứ?"

Thẩm Thanh Yến nghiêm túc nhìn tôi: "Thật, tôi có thể ký thỏa thuận."

Tôi lùi lại một bước, vẫy tay với anh ta: "Thôi khỏi, anh cứ để tôi ký xác nhận ly hôn trước đã."

Anh ta nhìn tôi rất lâu, cuối cùng mới lùi lại một bước, buông tay.

Tôi quay lại quầy, lập tức cầm bút ký tên lên giấy.

Không lâu sau, hai cuốn sổ ly hôn màu xanh lục được trao vào tay chúng tôi.

Chạm vào cuốn sổ còn nóng hổi trong tay, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng, lão nương cũng được tự do rồi.

Trước cửa Cục Dân chính, tôi lịch sự bắt tay với người đàn ông lạnh lùng trước mặt: "Hẹn không bao giờ gặp lại."

Thẩm Thanh Yến chỉ gật đầu: "Lâm tiểu thư, đừng quên trước khi đi Hakone, em vẫn phải ở cùng tôi, giữ bí mật chuyện ly hôn."

"..."

Thật là xui xẻo!

Tôi nhìn anh ta: "Vậy hôm nay khó khăn lắm mới về nước, ít nhất cũng cho tôi tự sắp xếp đi chứ?"

Anh ta giơ tay: "Lâm tiểu thư cứ tự nhiên."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm chặt cuốn sổ ly hôn trong tay, lập tức gửi định vị cho Puppy: [Em trai, không phải muốn gặp chị sao? Cổng Cục Dân chính, đến ngay.]

Một lúc sau, điện thoại tôi rung lên.

Puppy: [Chị, em cũng đang ở cổng.]

Cổng?

Tôi nhìn quanh Cục Dân chính, đâu?

Giữa ban trưa, lại là ngày làm việc, trước cổng Cục Dân chính vắng tanh, chỉ có một ông bác lao công đang quét dọn, hoàn toàn không thấy bóng dáng chàng trai trẻ đẹp nào cả.

Tôi: [Sao chị không thấy em?]

Puppy: [Chị, em đang đứng ở tấm kính thứ hai ngay cửa ra vào, mặc vest xanh đậm.]

Nghe vậy, tôi đột nhiên sững người.

Vest xanh đậm?

Tôi chậm rãi quay đầu lại, liền nhìn thấy ngay dưới tấm kính thứ hai, không xa chỗ tôi đứng, Thẩm Thanh Yến đang cầm điện thoại, vẫy tay với tôi.

13.

Tôi nhìn gương mặt lạnh nhạt của Thẩm Thanh Yến, trong đầu bỗng chốc tua lại mọi ký ức về quãng thời gian từng yêu đương trên mạng với Puppy. Giờ đây, khi đối diện với khuôn mặt ấy, tôi có cảm giác như một quả b.o.m khổng lồ nổ tung trong đầu.

Chết tiệt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/anh-van-chua-buong-tay/1314-duoc-chi-muon-the-nao-cung-duoc.html.]

Nỗi kinh hoàng này khiến tôi trở tay không kịp, lùi lại hai bước rồi quay đầu bỏ chạy.

Người phía sau thấy tôi đột ngột bỏ chạy thì sững sờ, sau đó lập tức hét lên: "Lâm Thừa! Nhìn xe kìa!"

Tôi chạy quá vội, hoàn toàn không nhận ra mình đã lao thẳng ra đường.

Tiếng còi ô tô chói tai vang lên. Ngay khoảnh khắc đó, một lực kéo mạnh mẽ giật tôi lại, kéo thẳng vào một vòng tay vững chắc.

"Em không cần mạng nữa à?"

Nghe giọng nói gấp gáp trên đỉnh đầu, toàn thân tôi bỗng dưng nổi da gà.

Thẩm Thanh Yến.

Chính anh ta mới là người muốn lấy mạng tôi.

"Xin lỗi, tôi… tôi còn có việc, đi trước..."

Tôi vừa định thoát khỏi vòng tay anh ta thì cổ tay đã bị nắm chặt lần nữa.

Quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt tổn thương chưa từng thấy trên gương mặt của Thẩm Thanh Yến.

"Chị... chị thực sự không cần tôi nữa sao?"

Chết tiệt. Tôi lại có thể nhìn thấy trên mặt anh ta biểu cảm đáng thương như một chú cún con bị bỏ rơi!

Tôi ho nhẹ một tiếng: "Thẩm tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi."

"Vậy sao?" Anh ta giơ điện thoại lên, ấn vào nút gọi thoại.

Giây tiếp theo, điện thoại tôi reo lên.

Tôi hoảng hốt tắt máy.

Ánh mắt của Thẩm Thanh Yến nhìn tôi lúc này chẳng còn vẻ lạnh nhạt như trước, chỉ còn lại nỗi uất ức rõ ràng: "Chị, em chỉ muốn hỏi, chị thực sự không cần em nữa sao?"

Tôi đứng yên tại chỗ, đối diện với người đàn ông trước mặt mà không biết phải đáp lại thế nào.

Khoảnh khắc này, tôi có cảm giác như lần đầu tiên thực sự hiểu về Thẩm Thanh Yến.

Lẽ ra tôi nên sớm đoán ra. Chỉ là tôi cố tình loại bỏ khả năng đó, cho rằng chuyện này chắc chắn không thể xảy ra.

Nhưng trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?

Cùng xuất hiện trong một lễ cưới, tham gia cùng một buổi tụ tập đêm khuya. Nốt ruồi trên cổ, thậm chí cả loại nước hoa mà tôi từng đề cử. Có thể chuẩn bị pháo hoa chúc mừng sinh nhật tôi ở khắp các quốc gia, có thể cùng tôi trò chuyện từ cổ chí kim vào lúc nửa đêm, hiểu về rượu, hội họa, đồ cổ.

Bất cứ thứ gì tôi quan tâm, anh ta đều có thể bàn luận cùng tôi, thậm chí còn biết rõ hơn cả tôi.

Một người như vậy, làm sao có thể chỉ là một sinh viên đại học bình thường được?

Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt: "Anh biết tôi là ai từ khi nào?"

"Tối hôm đó."

Tôi sững người, nhớ lại tối hôm đó, khi Thẩm Thanh Yến ngồi trước cửa, ngước mắt nhìn tôi.

Tôi cứ tưởng anh ta đã say. Hóa ra, anh ta còn tỉnh táo hơn cả tôi.

Tiếng "chị" lúc đó, hóa ra chẳng phải là lời nói trong cơn say.

Vậy mà cái tên này, sau đó vẫn tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục nói chuyện trên mạng với tôi bao lâu nay.

"Thẩm Thanh Yến, giấu tôi chuyện này vui lắm sao?"

Thấy sắc mặt tôi tối sầm, anh ta lập tức hoảng loạn.

"Không phải... không phải như vậy..." Nói rồi, anh ta bỗng quỳ xuống, nắm lấy tay tôi áp vào mặt mình.

Chỉ thấy viền mắt anh ta đỏ hoe, như thể sắp khóc đến nơi: "Chị đừng như vậy, em sợ lắm."

Tôi nhìn anh ta chằm chằm: "Thẩm Thanh Yến, đừng giở trò này."

"Vậy chị muốn thế nào? Chị muốn gì cũng được, đánh em, mắng em cũng được, nhưng đừng bỏ rơi em, được không?"

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt đang ngồi xổm xuống, tự dưng cảm thấy cả người đều mơ hồ.

Ai mà ngờ được, người bạn trai nhỏ tôi đã yêu đương qua mạng và "bao dưỡng" suốt ba năm, lại chính là Thẩm Thanh Yến – kẻ có tiếng tăm lẫy lừng trong nước?

Mà người này giờ đây còn đang ngồi xổm trước mặt tôi, cầu xin tôi một cách hèn mọn như vậy, chuyện này ai mà tin nổi chứ?

"Ôi chao, một người đàn ông đẹp trai như vậy, cô gái này cũng nỡ làm anh ta khóc sao?"

"Giới trẻ bây giờ thật đáng nể..."

Thấy xung quanh bắt đầu tụ tập nhiều người, tôi đỏ bừng mặt, cuối cùng túm lấy Thẩm Thanh Yến kéo về phía xe: "Lên xe rồi nói."

Thẩm Thanh Yến ngoan ngoãn như một cô dâu nhỏ, tủi thân bị tôi nhét vào ghế sau.

Ngồi vào xe, tiện chân đẩy anh ta vào sâu bên trong: "Vì sao biết rồi mà không nói với tôi? Tối đó tôi còn đặc biệt đến tìm anh để nói chuyện ly hôn, anh lại chẳng hé răng nửa lời?"

Thẩm Thanh Yến nhìn ra phía trước, tài xế lập tức hiểu ý, mở cửa bước xuống, canh gác bên ngoài.

Người vừa rời đi, Thẩm Thanh Yến lập tức quay lại vẻ uất ức: "Em luôn muốn tìm cơ hội thích hợp để nói với chị, nhưng chị cứ né tránh em mãi. Mà khi chị tìm đến em, lại chỉ để nói chuyện ly hôn, còn bảo chị sắp tái hôn..."

"Anh hoàn toàn có thể nói trước với tôi."

"Nhưng chị nói muốn cưới người khác, em sợ chị thích người ta rồi, sẽ không cần em nữa..."

Hóa ra, là lo lắng chuyện này.

Thẩm Thanh Yến cẩn thận ngước mắt nhìn tôi: "Em chỉ muốn biết, rốt cuộc chị muốn kết hôn với ai?"

Tôi đâu thể nói là tôi định kết hôn với anh ta được? Thế này là gì chứ? Cưới rồi ly, ly rồi cưới?

Đùa à?

Tôi ôm đầu, thở dài thật sâu: "Chuyện đã hứa với anh, tôi sẽ giúp. Ngoài ra, cho tôi yên tĩnh một chút."

Nhìn thấy tôi mệt mỏi, cuối cùng Thẩm Thanh Yến cũng thở dài:

"Được, chị muốn thế nào cũng được."

Loading...