Ánh trăng xanh - Chương 38

Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:50:44
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang ở Tầm Thành nên tạm thời về nhà , hai về khách sạn .

Từ lúc thang máy lên, quẹt thẻ cửa, Du Tâm Kiều vẫn nắm lấy Từ Ngạn Hoàn buông, làm nhăn hết cả ống tay áo sơ mi của .

Cậu cũng , chỉ dẫn Từ Ngạn Hoàn nhà vệ sinh rửa mặt bằng một tay. Rửa xong đóng vòi nước , Từ Ngạn Hoàn cầm khăn mặt đưa sang cho lau. Lau xong, đuôi mắt Du Tâm Kiều đỏ hoe, ngậm chặt hàm kiềm nước mắt, trông đáng thương như bắt nạt .

Vừa nãy đường, Từ Ngạn Hoàn kể hết thứ, cũng cố hết sức giản lược những dằn vặt và khốn khó năm . Du Tâm Kiều vẫn đau lòng chịu , nước mắt cứ tuôn liên tục, còn nấc thành tiếng nữa, ngắt quãng: “Nếu… hức… nếu từ sớm, em sẽ … hức… kéo , em với cùng … hức… đánh gã!”

Từ Ngạn Hoàn nhịn mà cong môi, Du Tâm Kiều trợn mắt: “Anh … hức… cái gì, đưa tay cho… hức… em xem!”

Lúc xem vết thương mới, bây giờ là xem vết thương cũ.

Từ Ngạn Hoàn một đôi tay thua gì tay của nghệ sĩ dương cầm. Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay khô ráo mà ấm áp, nên nếu để bất kỳ khuyết điểm gì thì sẽ thật đáng tiếc.

Du Tâm Kiều nắm lấy tay Từ Ngạn Hoàn, bụng ngón tay nhẹ nhàng miết khẽ lên vết sẹo dữ tợn hổ khẩu, ghé sát thổi thổi, y như dỗ con nít .

Nhớ hồi mới mất trí nhớ hỏi vết thương từ , Từ Ngạn Hoàn bảo thái rau bất cẩn cắt trúng, cả “trò lừa” ngày nào cũng hôn môi của , Du Tâm Kiều gom hết nợ mới nợ cũ phàn nàn: “Anh đúng là cao thủ lừa đảo gạt cần ghi nháp.”

“Ừm.” Từ Ngạn Hoàn hào phóng thừa nhận: “Số dối còn nhiều hơn em ăn kem.”

Du Tâm Kiều mở to mắt, nuốt ngược nước mắt trong: “Sao còn… tự hào như thế?”

Từ Ngạn Hoàn dùng tay còn lau khóe mắt Du Tâm Kiều: “Xin em.”

Xin lừa em, bảo rằng ghét em, dối gạt rằng mong em cách xa , gạt rằng cần thứ đáng tiền.

“Những lời , lời thật lòng.”

“… Em .”

Du Tâm Kiều hỏi: “Sao khi , em ?”

Rằng Từ Ngạn Hoàn gặp cảnh khốn cùng, còn nhiều chuyện bất đắc dĩ như .

Từ Ngạn Hoàn : “Không nên em .”

Con đường phía nguy cơ bốn bề, một đối mặt là , em cần gánh vác cùng . Huống chi, tất cả những gì em cho là ánh dương rực rỡ, nỡ nhẫn tâm để em thấy điều xa của thế gian, thể dắt em tiến vực sâu thấy đáy.

sự đau đớn và khổ sở khi đều là thật. Du Tâm Kiều xị mặt bĩu môi, dường như vẫn còn bực bội.

Từ Ngạn Hoàn bèn đề nghị: “Hay là em cũng mắng , giống như đối xử với em hồi đó .”

Anh đang cho Du Tâm Kiều cơ hội trả thù, để hả giận.

Du Tâm Kiều nghĩ một đằng một nẻo: “Em, em ghét lắm.”

Nói xong, chịu nổi , che mặt la lên: “Nối dối khó quá !”

Về tới khách sạn thì trời tối, Du Tâm Kiều mệt ngoài, Từ Ngạn Hoàn gọi bữa tối mang lên tận phòng.

Thật chẳng ai khẩu vị ăn uống. Bít tết cắt sẵn, Du Tâm Kiều chỉ ăn vài miếng là bắt đầu đẩy miệng Từ Ngạn Hoàn, đút : “Sau đừng xin nữa, . Xưa nay cách cư xử với kẻ ác luôn là dùng bạo lực để khống chế bạo lực. Gã đáng để hy sinh cả cuộc đời của bản .”

Mãi đến khi nãy, Du Tâm Kiều mới ngộ ý nghĩa của những lời mà Từ Ngạn Hoàn với Tiểu Hải hôm bé định nhảy lầu.

May mà Từ Ngạn Hoàn sai đường, may mà vượt qua.

Du Tâm Kiều y hệt lời Từ Ngạn Hoàn ngày : “Tương lai vẫn còn vô những cơ hội đang chờ .”

Tiếc rằng trình giả vờ làm lớn của Du Tâm Kiều yếu quá, mấy câu ung dung như thế y hệt ông cụ non giả vờ trầm lắng . Từ Ngạn Hoàn xong .

Du Tâm Kiều lập tức dùng thịt bít tết chặn cái miệng của : “Anh nghiêm túc chút !”

Từ Ngạn Hoàn đành im lặng nhai kỹ thịt, đợi nuốt xuống xong mới : “Tiểu Kiều đúng lắm.”

Đây là đầu tiên Từ Ngạn Hoàn gọi Tiểu Kiều ngay mặt Du Tâm Kiều.

Khiến cho Du Tâm Kiều đỏ mặt ngay tại chỗ.

Cậu trộm nghĩ trong lòng, hóa yêu đương với Từ Ngạn Hoàn sẽ cảm giác thế .

Niềm hạnh phúc trong lòng, cho cả thế giới .

Thế là mở vòng bạn bè WeChat , định bụng đăng gì đó để “chiêu cáo thiên hạ”.

Đây là đầu tiên đăng vòng bạn bè khi mất trí nhớ, nhất định thật thận trọng. Du Tâm Kiều mở camera lên, vốn định chụp một bức, nhưng thấy mục lựa chọn ở bên , tự nhiên nhớ trong điện thoại còn thứ tên là album ảnh.

Du Tâm Kiều ngờ rằng, thông minh cả đời nhưng lơ mơ nhất thời, mất trí nhớ xong mở WeChat và hòm thư điện tử xem, thậm chí lên mạng tra mấy sự kiện lớn trong sáu năm nay, mà quên mất mở album ảnh xem thử.

cũng may, Du Tâm Kiều 24 tuổi đổi tính nết, lưu tấm ảnh “ hổ” nào trong điện thoại. Một tay Du Tâm Kiều cầm điện thoại, tay còn che màn hình, chuẩn tâm lý đầy đủ để ấn mục video, bên trong lưu chừng mười mấy video, đều liên quan tới nhím Hoàn Hoàn.

Vừa thông qua mấy video để chứng kiến quá trình từ tới nửa kg mà ăn ngủ tới những gần 2kg của nó, Du Tâm Kiều tặc lưỡi cảm thán, thầm nghĩ câu “lòng thanh thản, thể khoẻ mạnh” quá là đúng, về nhà bắt nó chạy vòng chạy nhiều hơn mới .

Lúc thoát , thoáng thấy hàng cuối cùng mục album ẩn, Du Tâm Kiều giữ tinh thần ham học hỏi ấn , nhập mật khẩu.

Sau đó những tấm ảnh bày mắt làm cho trợn mắt há mồm.

Từ Ngạn Hoàn tắm xong , trông thấy Du Tâm Kiều chằm chằm màn hình điện thoại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Bị hỏi rằng đang xem gì, Du Tâm Kiều đáp: “Đọc tin tức vụ chiều nay cửa phòng hòa nhạc.”

Mở trang thời sự địa phương thì đúng như dự đoán, tiêu đề “Buổi hòa nhạc đầu tiên của nghệ sĩ biểu diễn dương cầm Du Tâm Kiều gặp sự cố liên tục” hiển thị nổi bật.

Ấn xem, nội dung đưa tin cũng đúng theo thực tế. Bảo rằng bầu khí ở hiện trường vô cùng nhiệt liệt, buổi biểu diễn cũng thành công, chỉ điều tới phân đoạn phỏng vấn truyền thông khi kết thúc thì xảy sự cố. Tình cảnh khá hỗn loạn, còn để phận sự .

Cuối bài báo , phận sự lẻn hậu trường gây nên sự hỗn loạn lực lượng cảnh sát tạm giữ. Kéo xuống là ảnh chụp hiện trường, chỉ chụp bóng dáng Từ Ngạn Hoàn che chở Du Tâm Kiều rời , và một bên mặt của Từ Chấn đang “nhe nanh múa vuốt” ở bên cạnh.

Rồi mở xem mấy trang báo khác, cũng khác mấy, chi tiết nào để đoán quan hệ giữa bọn họ, cũng tin tức về tình hình đó. Du Tâm Kiều thở phào: “May quá may quá, chụp hình đánh gã.”

Có điều…

“Nếu lên thời sự, ba em…”

Nói hết câu thì điện thoại của Du Tâm Kiều rung lên, màn hình bất chợt hiển thị: Phu nhân Diêu.

Du Tâm Kiều bày vẻ mặt “nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay”, hiệu cho Từ Ngạn Hoàn im lặng, đó hắng giọng ấn máy.

“Alo, ạ?”

“Con đang ở khách sạn ? Giờ xuống tầng một chuyến .”

“…”

Ba phút , Du Tâm Kiều xuất hiện ở sảnh khách sạn cùng với Từ Ngạn Hoàn.

Diêu Quỳnh Anh bước lên kiểm tra xem Du Tâm Kiều thương , mấy mới thoáng yên tâm: “Chuyện lớn thế mà với ba tiếng nào, giờ cánh con cứng nhỉ.”

“Cũng gì to tát ạ, cảnh sát giải quyết mà.” Du Tâm Kiều cố gắng giỡn để qua ải: “Ba ăn cơm , nhà hàng làm cơm Tây cũng ngon lắm.”

Có điều đánh trống lảng , bình thường Du Hàm Chương dễ tính, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc: “Lần tai nạn xe nguy hiểm lắm , còn gặp chuyện như …”

Nói xong Du Hàm Chương về phía Từ Ngạn Hoàn, trong ánh mắt chứa đựng sự ơn vì bảo vệ Du Tâm Kiều, phần lo lắng: “Nếu chú nhầm, thời sự tên côn đồ lẻn hậu trường là ba của cháu?”

Du Tâm Kiều sững sờ, đang định gì đó, Từ Ngạn Hoàn lên tiếng , đáp: “Vâng, ông tên là Từ Chấn, sáu năm trại giam do cố ý gây thương tích, tháng mới hết hạn tù.”

Thì , từ sáu năm ba Du Tâm Kiều điều tra bối cảnh gia đình Từ Ngạn Hoàn .

Đây là chuyện lớn, Du Hàm Chương và Từ Ngạn Hoàn đổi sang nơi khác chuyện, Diêu Quỳnh Anh bèn kéo Du Tâm Kiều tới sô pha ở sảnh xuống, kể chuyện xảy khi Du Tâm Kiều trở về nhà ở thủ đô.

“Khi con về nhà, tay còn thương tích, hỏi con làm , con cứ chịu . Mẹ sốt ruột quá bèn gọi điện cho phòng giáo vụ trường Trung học 2, liên lạc với giáo viên chủ nhiệm của con. Thầy chủ nhiệm của con cũng rõ tình hình, chỉ bảo con với học sinh tên Từ Ngạn Hoàn ở cùng lớp, thêm việc ba con con đang theo đuổi một nam sinh trong lớp, nên tìm điều tra .”

Những chuyện thuộc về phần ký ức thất lạc của Du Tâm Kiều, hỏi: “Lúc đó con tới mấy bạn, ai cũng thiết, ?”

Diêu Quỳnh Anh trả lời: “Vốn dĩ cũng chỉ đoán thôi, mãi đến khi thấy tên trong quyển vở mà con mang về.”

Năm đó Du Tâm Kiều thư tình cho Từ Ngạn Hoàn, từng nháp nhiều .

Xác nhận tên Từ Ngạn Hoàn là trai mà Du Tâm Kiều theo đuổi, Diêu Quỳnh Anh cũng luôn tối hôm Du Tâm Kiều vì ai, mất hết ý chí vì ai, ròng rã một tháng trời về đến nhà cũng mở miệng câu nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-38.html.]

Xuất phát từ tấm lòng của yêu con trai , Diêu Quỳnh Anh bực thẳng tới Tầm Thành gặp Từ Ngạn Hoàn.

Khi là đầu xuân, đêm khi Du Tâm Kiều nước ngoài. Cổng trường Trung học 2 Tầm Thành, Từ Ngạn Hoàn mặc áo khoác đồng phục giặt đến nỗi bạc màu, khi phụ nữ mặt là của Du Tâm Kiều, đầu tiên sửng sốt, đó lễ phép : “Cháu chào cô.”

Trước đó Diêu Quỳnh Anh từng xem ảnh của Từ Ngạn Hoàn, cũng đây là trai ngoại hình tồi. Người tướng mạo bình thường mấy phần kiêu ngạo bẩm sinh, huống chi thành tích học tập của Từ Ngạn Hoàn xuất sắc như , xứng đáng là tài giỏi trong nhóm bạn cùng lứa.

điều khiến Diêu Quỳnh Anh kinh ngạc là, Từ Ngạn Hoàn hề chút gì gọi là tự tin hoặc tinh thần phấn chấn của tuổi trẻ. Anh dáng cao ráo, nhưng hình thể gầy đến mức thể là tiều tụy, sắc mặt trắng bệch xanh xao, ánh mắt cũng trầm lặng gợn sóng, giống thiếu niên 18 tuổi.

Diêu Quỳnh Anh : “Nghe ba của là dân cờ bạc, hẳn là mấy năm đó, hai con họ cũng chẳng dễ dàng gì.”

Nghe đến đấy, Du Tâm Kiều nuốt một hớp khí: “Vậy , lúc gì với ?” 

“Trông thấy dáng vẻ đó của , còn đây?” Diêu Quỳnh Anh thở dài: “Cậu và con bằng tuổi , cũng là , nào ác độc như .

Diêu Quỳnh Anh chỉ hỏi Từ Ngạn Hoàn từ chối Du Tâm Kiều , khi nhận câu trả lời chắc chắn, Diêu Quỳnh Anh với vài câu, bảo nếu từ chối thì đừng liên lạc với Du Tâm Kiều nữa, ai đường nấy, đừng làm muộn màng đời .

“Anh đồng ý ?” Du Tâm Kiều hỏi.

“Không, đồng ý cũng từ chối, chẳng gì cả.” Nói đến đây, Diêu Quỳnh Anh nổi giận: “Năm ngoái con liên lạc với , còn bảo kết hôn, mới hiểu , thảo nào năm thằng nhóc chịu đồng ý.”

Du Tâm Kiều: “…”

Tiếp theo, từ lời của Diêu Quỳnh Anh, Du Tâm Kiều , khi cả nhà nước ngoài, sở dĩ ở cùng với ba là vì chuyện Diêu Quỳnh Anh tìm Từ Ngạn Hoàn, cảm thấy bà lo chuyện bao đồng nên mới giận hờn với bà.

sáu năm vẫn thường lui tới, ngày lễ tết cũng về ở cùng ba . Vốn dĩ quan hệ với nhà dịu bớt , kết quả Du Tâm Kiều mới về nước giáng thêm một quả b.o.m nặng ngàn cân—— Con kết hôn với Từ Ngạn Hoàn.

Làm cho Diêu Quỳnh Anh nổi trận lôi đình, la mắng ngay trong điện thoại: “Nếu con cứ khăng khăng cố chấp như thế, thì đừng nhận nữa!”

Du Tâm Kiều quan tâm, thông báo đủ thông tin xong là cúp máy luôn.

Do đó, vụ tai nạn giao thông gây mất trí nhớ trái trở thành cơ hội để Du Tâm Kiều và ba “phá băng”.

Khiến khỏi cảm thán, quan hệ giữa với , mối liên hệ giữa quá khứ và hiện tại, lúc vi diệu khó hiểu đấy.

Cũng may, đối với phản ứng nhạy bén và thái độ đặt Du Tâm Kiều lên hàng đầu của Từ Ngạn Hoàn, Diêu Quỳnh Anh thấy đáng khen và tán thành, những khuyên hai chia tay mà còn chủ động gặp thông gia ăn một bữa cơm.

Tán gẫu xong về phòng, Từ Ngạn Hoàn mở laptop xử lý công việc.

Chủ yếu là chuyện của Từ Chấn. Du Hàm Chương lo rằng Du Tâm Kiều sẽ vạ lây nên hỏi thăm Từ Ngạn Hoàn về án phạt của Từ Chấn năm đó, nhắc nhở Từ Ngạn Hoàn chú ý tới động tĩnh của Từ Chấn nhiều hơn.

, nhưng suy nghĩ của cả hai đều là đưa Từ Chấn trại giam.

Làm việc xong gập laptop , Từ Ngạn Hoàn ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Du Tâm Kiều.

“Sao em ngủ?” Từ Ngạn Hoàn tới bên giường.

Du Tâm Kiều một bên giường, vỗ chỗ trống bên cạnh: “Đang đợi đó.”

Từ Ngạn Hoàn cởi áo khoác xuống.

Từ sáng sớm bận bịu đến tối muộn, hai đều thấy khá uể oải. một khi tâm tư sáu năm khơi dậy thì khó mà dằn xuống .

Còn nhớ cuối gặp năm , tay trái của Du Tâm Kiều quấn băng gạc. Từ Ngạn Hoàn nắm chặt lấy bàn tay đang đặt ga giường của Du Tâm Kiều, giơ lên ánh đèn: “Tay em, bây giờ chứ?”

“Ổn , trầy xíu da thôi, sưng mất vài ngày.” Du Tâm Kiều như đang tự thú: “Năm vốn dĩ thể tháo băng , tại em chịu tháo đó.”

“Vì ?”

“… Vì đau lòng.”

Tấm màn ngăn cách cuối cùng giữa hai tháo bỏ, Du Tâm Kiều cũng trở nên thẳng thắn vô tư như .

Tuy rằng vẫn ngượng ngùng, Du Tâm Kiều nghiêng đầu lên trần nhà, thầm khách sạn mắt nghệ thuật thật đấy, trần nhà quá trời.

Không lâu , cảm nhận làn da mềm mại chạm , im lặng liếc trộm, là Từ Ngạn Hoàn nghiêng sang, sáp phía , kề môi lên mu bàn tay .

Tiếp theo là ngón tay, từ đầu ngón tay đến khớp ngón tay, trao cái hôn nhẹ tựa lông hồng. Rồi khi bàn tay tình cờ sượt lên chóp mũi, thở ấm áp hệt như cơn gió lướt qua.

Trái tim giật nảy lên, Du Tâm Kiều hàng mi run rẩy theo thở, cùng với vẻ mặt thành kính của Từ Ngạn Hoàn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hóa lúc Từ Ngạn Hoàn quý trọng một sẽ biểu hiện như thế .

Hôn tay xong, Du Tâm Kiều vẫn thấy ngứa ngáy trong lòng, hất cằm lên giơ tay khác : “Tay thương, nhưng mà cũng… đau lắm.”

Từ Ngạn Hoàn một tiếng, nâng tay của lên, hạ một nụ hôn xuống mu bàn tay.

Tiếp theo đó, duỗi tay ôm eo, cả Du Tâm Kiều kéo lòng. Khi Từ Ngạn Hoàn sát gần, lúc ngẩng đầu, đôi môi khẽ nhếch chiếm lấy.

Tại Tầm Thành – nơi mà đầu đầu tiên họ gặp , hai trao nụ hôn cách những sáu năm.

đắng, đó mới dần trở nên ngọt ngào. Khiến cho sợ đau là Du Tâm Kiều trào nước mắt, hỗn hợp mặn chát biến thành đầy đủ năm vị.

Giống như những gì mà họ từng trải qua.

Hôn xong, Từ Ngạn Hoàn nâng mặt Du Tâm Kiều lên, : “Không nữa , đừng .”

Du Tâm Kiều cảm thấy tính mít ướt quá mất mặt, bèn nhắm mắt dám đối mặt với nữa: “Em .”

Bình tĩnh nữa, Du Tâm Kiều giơ tay xoa nhẹ lên khóe mắt, hỏi: “Năm ngoái lúc tụi gặp , thật sự cho rằng em trả thù ?”

“Ừm.” Từ Ngạn Hoàn : “Là em , em thù dai lắm.”

Du Tâm Kiều thầm bảo trí nhớ thật đấy: “… Anh gặp nào trả thù như ?”

Nhớ đến màn cầu hôn qua loa ở quán mì vằn thắn, Từ Ngạn Hoàn nở nụ khẽ: “Chưa từng thấy.”

“Vậy mà cũng dám đồng ý, sợ em trả thù thật hả?”

“Tại dám? Vào khoảnh khắc đồng ý với em, chuẩn sẵn sàng để em xử lý.”

Từ Ngạn Hoàn Du Tâm Kiều: “Cùng lắm là, c.h.ế.t trong tay em.”

Du Tâm Kiều , “chết” trong lời Từ Ngạn Hoàn chính là giao hết thảy, giữ chút gì.

Lúc trói đài hành hình, chờ Du Tâm Kiều phán xử, dù Du Tâm Kiều trừng phạt , đều theo tất.

Dù cho thực hề nợ Du Tâm Kiều thứ gì, chỉ bảo vệ Du Tâm Kiều, chỉ là để hy vọng cho tương lai, chờ đến khi đủ lông đủ cánh mới tiến đến gần nữa.

Trong một ngày cảm xúc lên xuống tận mấy , Du Tâm Kiều phát hiện vẫn còn nước mắt để chảy.

Cậu cắn răng nuốt nước mắt , khịt mũi, cầm lấy điện thoại di động để bên cạnh.

Mở album ảnh, mở khóa album, bắt đầu từ tấm thứ nhất, Du Tâm Kiều giơ điện thoại xem lượt từng tấm một.

Đều là ảnh của Từ Ngạn Hoàn, tất cả năm sáu mươi tấm. Nhìn góc độ thì phần lớn là chụp trộm, bóng lưng và gò má chiếm đa . Có tấm đang làm việc máy tính, tấm hút thuốc ở ban công, tấm ngủ say giường, cả ảnh đang cài cúc áo sơ mi, thậm chí cả ảnh… mới tắm xong còn ở trần.

Xem đến nỗi Du Tâm Kiều thấy ngượng ngùng, bèn ho một tiếng, hỏi nữa: “Anh từng gặp ai trả thù thế ?”

Từ Ngạn Hoàn những tấm ảnh , mới đầu cũng thoáng kinh ngạc, đó lập tức tỏ vẻ khai sáng: “Thảo nào, ở nhà em cứ ôm điện thoại suốt.”

Không đáp án, Du Tâm Kiều cũng chẳng giận. Cậu lưng , chọn một tấm mặc quần áo chỉnh tề trong album, dời album bình thường đăng lên vòng bạn bè.

Lúc trạng thái, nhớ Từ Ngạn Hoàn miêu tả với khác rằng yêu giỏi tiếng Anh, Du Tâm Kiều bèn dùng một câu ngoại ngữ luôn.

Nhanh chóng đăng lên quăng điện thoại , Du Tâm Kiều kéo chăn lên che mặt, lúng búng : “Ngủ ngon nha.”

Ý là cho xem.

Từ Ngạn Hoàn đành vơ lấy điện thoại của , mở vòng bạn bè WeChat .

Bài mới nhất là do Du Tâm Kiều đăng, trong ảnh là gò má ngủ say của Từ Ngạn Hoàn giữa phông nền tối, chỉ tia sáng duy nhất le lói từ ngoài cửa sổ.

Câu trạng thái cũng ngắn gọn dễ hiểu——

My Love.

My Moonlight.

Loading...