Ánh trăng xanh - Chương 32

Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:47:57
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chín giờ tối, Từ Ngạn Hoàn tắm sự đốc thúc của Du Tâm Kiều.

Anh cầm quần áo để về phía nhà vệ sinh, ngoảnh đầu thì thấy Du Tâm Kiều đang lén lút theo phía , đưa tay rụt , dường như còn kéo góc áo của .

Từ Ngạn Hoàn yên tâm, : “Anh .” Anh ngẫm nghĩ bổ sung: “Anh sẽ nhanh thôi.”

Du Tâm Kiều từng lĩnh giáo tốc độ tắm rửa của Từ Ngạn Hoàn, còn nhanh hơn, chỉ tốn ba phút rưỡi.

Du Tâm Kiều vẫn thấy chậm, tiêu đề như mỗi giây chờ đợi đều kéo dài thành một giờ. Trong thời gian , vô suy nghĩ thoáng qua trong đầu , nó tiến trình tích tắc vùn vụt lao qua, đó cái mới thế.

Cậu suy nghĩ nhiều, nhưng đều kết quả, giống như sợi len rối thành một địa phương, tìm thấy điểm mở đầu và kết thúc.

Sau khi Từ Ngạn Hoàn , nhà bếp gọt táo cho Du Tâm Kiều như thường lệ.

Du Tâm Kiều thấy cầm d.a.o mà sợ. m thanh roẹt roẹt khi phong d.a.o ma sát lên vỏ táo làm nhớ đến lời Bạch Vi , hôm nay trong túi áo của Từ Ngạn Hoàn giấu một con d.a.o gọt hoa quả, định g.i.ế.c bốt của .

Anh vốn nghĩ rằng khi Du Tâm Kiều chuyện , sẽ sợ , sẽ tránh xa , thậm chí chí gặp nữa. Đây là kết quả tệ nhất, cũng là hậu quả mà Từ Ngạn Hoàn xác định khi những công việc .

, dù là khác chuyện tương tự, chắc chắn Du Tâm Kiều sẽ sợ hãi tránh né, khi sẽ gọi điện thoại cảnh báo cắt, cắt quan hệ với đó, đến c.h.ế.t cũng qua với nữa. khi là Từ Ngạn Hoàn, thứ mà Du Tâm Kiều thấy chỉ vết seo cũ làm tự đèn trần, mở toang bản thoáng chốc chút gì.

“Em sợ, dù cũng g.i.ế.c ông .” Du Tâm Kiều Từ Ngạn Hoàn, ánh mắt dịu né né: “Vả , bao giờ thâm thương em.”

Cả thế giới đều thành kiến với , họ cho rằng con bạc cho . Ngay cả Từ Ngạn Hoàn cũng tin kết luận của ngoài, cảm thấy và Từ Chấn là cùng một loại , gen thấp gần, hết thuốc chữa, xa từ trong xương, lúc nào cũng thể say lòng .

Du Tâm Kiều .

“Anh .” Từ Ngạn Hoàn vẫn : “Anh giống với tưởng tượng của em.”

Anh hữu ích kỷ, tham lam, rõ bản thể mang rủi ro cho xung quanh nhưng vẫn cố gắng giữ bên cạnh.

Du Tâm Kiều hiểu ý của , nhưng vẫn sợ chút nào. Cậu nhếch môi , : “Định nghĩa của em giống khác. Lại, khi tin , em tin bản hơn.”

Du Tâm Kiều vẫn hồn, lực chú ý tay Từ Ngạn Hoàn dẫn mất: “ , vết sẹo tay là thế nào ? Trông như vết thương do dao, còn ở vị trí hổ khẩu nữa, là ba …”

“Xuỵt—” Từ Ngạn Hoàn giơ ngón trỏ ấn lên môi Du Tâm Kiều: “Tụi nhắc đến ông nữa.”

Du Tâm Kiều trợn tròn mắt, rõ chữ: “Cái gì em cũng cho , công bằng chút nào…”

“Cái quan trọng.”

“Thế cái gì mới quan trọng?”

“Bây giờ, em vẫn thích chứ?”

“… Anh thấy ?”

Từ một tiếng đồng hồ , bộc bạch lòng , bây giờ nghĩ chỉ cảm thấy thể tin nổi — Sao cứ thế mà chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-32.html.]

Nhận câu trả lời khá hài lòng, Từ Ngạn Hoàn thả lỏng thần kinh căng chặt, nhẹ nhàng thở một .

Mặc dù trong lòng lờ mờ đoán , Du Tâm Kiều vẫn hỏi: “Thế thì , thích em ?”

Từ Ngạn Hoàn học theo : “Em thấy ?”

“Em thấy gì cơ?” Du Tâm Kiều : “Em chỉ cảm thấy việc em mất trí nhớ nên bịa chuyện lừa em, còn chúng hôn hằng ngày…”

“Chẳng bây giờ ngày nào chúng cũng hôn ?”

“…” Du Tâm Kiều nghẹn , “Vậy mà còn chúng ngủ chung một giường. Em từng quan sát , cái nệm chỉ bên phía em lún xuống, chứng tỏ chỉ bên mới ngủ trong thời gian dài.”

Từ Ngạn Hoàn nhướng mày: “Ai ngủ thì cứ ngủ giường?”

Anh nhấn mạnh chữ “ngủ”, mặt Du Tâm Kiều nóng lên ngay tức thì.

“Bắt nạt” đủ , Từ Ngạn Hoàn cốc lên trán , bằng giọng nghiêm túc: “Nghĩ đến việc kết hôn với em vì báo ơn, em nghĩ tới lý do năm đó em cản ?”

Ờ ha, tại nhỉ?

Chỉ vì thích thôi ư?

Du Tâm Kiều 18 tuổi thật sự siêu đến , thể đổi vận mệnh của một ?

Không đợi cái đầu chậm chạp lơ ngơ của Du Tâm Kiều tải kịp, Từ Ngạn Hoàn vội vàng tuyên bố: “Được , đến giờ.”

Du Tâm Kiều: “Đợi …”

“Muộn .” Từ Ngạn Hoàn : “Cơ hội như sẽ thứ hai.”

Anh lật , duỗi tay cầm điện thoại Du Tâm Kiều đặt bên gối, soi mặt Du Tâm kiều mở khóa, nhấn mở Wechat, tìm khung trò chuyện của với , nhấn giữ xóa tin nhắn “Hay là chúng thôi ”.

Anh làm một cách lưu loát rành mạch, giống như từng diễn tập vô trong đầu.

Làm xong những việc , Từ Ngạn Hoàn kéo chăn lên, nhét Du Tâm Kiều . Chỉ còn mỗi cái đầu ở bên ngoài, Du Tâm Kiều chớp mắt, thôi.

“Bây giờ cho dù em , cũng sẽ đồng ý.”

“Em …”

“Hơn nữa giấy chứng nhận lấy ở nước ngoài, lấy thì dễ mà bỏ thì khó.”

“…”

Từ Ngạn Hoàn cũng xuống, duỗi cánh tay qua, ôm chặt Du Tâm Kiều đang trong chăn lòng, như đóng dấu sở hữu.

Anh tiện tay tắt luôn đèn đầu giường. Trong bóng tối, Du Tâm Kiều nhận đầu bờ môi ấm áp chạm nhẹ.

“Cứ xem như tin nhắn từng tồn tại.” Từ Ngạn Hoàn ôm lấy vầng trăng, vì tinh tú của , hoặc là tất cả những gì thể phát sáng trong đêm tối trong ngực: “Ngủ em, ngủ ngon.”

Loading...