Ánh trăng xanh - Chương 20
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:42:43
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không làm sẽ khiến Từ Ngạn Hoàn khó xử.
Du Tâm Kiều cảm thấy bản quá tồi tệ, bởi vì Từ Ngạn Hoàn chấp nhận sự theo đuổi của , còn khiến hổ mặt cả lớp, cũng Từ Ngạn Hoàn chịu cảnh tương tự.
Cậu cũng ăn miếng trả miếng như trẻ con mất lịch sự, nhưng càng thấy Từ Ngạn Hoàn cướp mất.
Bất ngờ là Từ Ngạn Hoàn thể hiện phản ứng gì với những lời , ánh mắt Du Tâm Kiều vẫn bình tĩnh.
Lạnh lùng như , là quen đùa giỡn nên mới phản ứng ư? Hay là quá quen thuộc với chốn như nên tự nguyện sa đọa ?
Trong lúc nội tâm Du Tâm Kiều đang cuồng, Từ Ngạn Hoàn đột nhiên nhếch miệng, khẽ: “Được thôi, sờ thế nào, cần hôn ?”
Giọng của lấn át bộ tiếng nhạc, hòa dòng nước ngầm vô hình đang trào dâng giữa hai .
Từ Ngạn Hoàn cúi đầu, ghé gần bên tai Du Tâm Kiều, giống như vô tình mà như cố ý, giọng trầm đến mức màng tai cũng rung động theo: “Hay là… đè ?”
0 giờ đêm, Từ Ngạn Hoàn quần áo tan làm.
Lúc từ phòng đồ thì gặp chị Hoàng – bà chủ quán bar, chị Hoàng ở hành lang gọi : “Sao mấy bạn học của về sớm thế, đợi cùng ?”
Từ Ngạn Hoàn đeo balo, dừng bước đáp : “Chắc họ bận.”
Chị Hoàng : “Chị thấy bọn họ còn nhỏ tuổi, đến mức làm khó mới để qua. Lần nếu gặp khách hàng khó đối phó thì cứ chạy là , trừ lương cứng của .”
Từ Ngạn Hoàn “ừm” một tiếng.
Công việc phục vụ quán bar do ông chủ Hoàng bán piano second-hand ở chợ giới thiệu, chị Hoàng là em họ của ông, bên cường độ công việc lớn, tiền lương đãi ngộ . Nửa tháng , buổi sáng Từ Ngạn Hoàn làm việc lặt vặt ở chợ, buổi tối làm ở quán bar, thu nhập một ngày gần như gấp đôi so với .
“Nói cũng , thích nữ chứ nhỉ?” Chị Hoàng bất chợt hỏi.
Từ Ngạn Hoàn ngẩn , đợi trả lời, chị Hoàng bật : “Đừng sợ, chị chỉ hỏi bừa thôi. Nếu là trai thẳng, chẳng bạn học sẽ tan nát cõi lòng ư.”
Từ Ngạn Hoàn ngẫm nghĩ đáp: “Em với quan hệ đó.”
“Nhìn , nhóc đơn phương thích chứ gì, thiếu điều lên mặt thôi.” Nhiều năm chị Hoàng cảm nhận thứ tình cảm nồng nhiệt bộc trực của thanh niên, chị thấy thú vị nhưng cũng sinh lòng cảm thán: “Nếu như thích thì tranh thủ còn sớm mà từ chối , tránh cho đau lòng, chị mới vẻ mặt của nhóc lúc về như sắp tới nơi.”
Nhớ khuôn mặt đỏ bừng vì hổ và tức giận của Du Tâm Kiều lúc rời , Từ Ngạn Hoàn “” tiếng nữa.
Chị Hoàng lấy một điếu thuốc ngậm miệng: “Có điều gương mặt cũng phết, hỏi thử nhóc xem tới quán bar chúng ——”
“Cậu thiếu tiền, tới .” Từ Ngạn Hoàn .
Chị Hoàng bất ngờ, khẽ nhướng mày.
Gấp gáp từ chối hộ như , cứ như sợ dê miệng cọp bằng, chẳng giống quan tâm chút nào.
Nhìn thấu nhưng . Trước khi tạm biệt, chị Hoàng khẽ rít một thuốc, bảo: “Thật với ngoại hình của , làm ở chỗ bọn chị đúng là phí phạm, đáng lẽ nên mắt làm ngôi mới đúng.”
Từ Ngạn Hoàn coi như cô đang đùa, bình tĩnh đáp một câu: “Vậy ạ.”
Trên đường trở về, bước trong con ngõ tối đen, ngẩng đầu trời đêm mùa hạ, giữa những khe hở chật hẹp của hai bức tường vây quanh bắt gặp vài điểm sáng như ẩn như hiện.
Bỗng nhiên Từ Ngạn Hoàn nhếch khóe miệng, lặng lẽ tự giễu.
Ra mắt làm ngôi , đó để cả thế giới một ba nợ tiền của bọn cho vay nặng lãi?
Con rệp trong cống ngầm, làm gì tư cách chạm đến trời.
Đầu tháng Tám, Du Tâm Kiều trở về thủ đô.
Cậu mang theo túi lớn túi nhỏ, đều là đặc sản Tầm Thành Lương Dịch nhét cho: quả óc chó, táo tàu, trứng bắc thảo, tương ngọt,… Nếu sợ để nguội ăn mất ngon, bà còn định bảo Du Tâm Kiều mang thêm cả bánh kẹp thịt lừa.
Du Hàm Chương tự ga tàu đón, mở cửa xe thấy Diêu Quỳnh Anh ở hàng đang gõ máy tính, Du Tâm Kiều im lặng đóng cửa ghế , chỗ phó lái.
Đi nửa đường, Diêu Quỳnh Anh cũng giải quyết tương đối công việc, bà gập máy tính đặt sang một bên, thẳng ánh mắt đang lén lút nhòm gương chiếu hậu của Du Tâm Kiều, cất giọng nghiêm nghị: “Còn tưởng con vui quên trời đất về nữa.”
“Con con trở về khiến mất mặt.” Du Tâm Kiều : “Lần con ở hai ngày , bảo đảm gây phiền phức cho .”
Diêu Quỳnh Anh hừ lạnh.
Trở về nhà, Du Tâm Kiều lên tầng chạy thẳng phòng .
Trừ vài quyển nhạc phổ, trở về định mang theo bộ công cụ mài đá của .
Quà sinh nhật Thẩm Đạt Dã vẫn còn nợ, tháng là tới sinh nhật Lương Dịch. Mặc dù đến lúc đó chắc còn ở Tầm Thành, nhưng ít nhất để quà .
Hồi nhỏ Du Tâm Kiều tăng động, ở lớp chẳng yên lấy một phút, thể nào tập trung sự chú ý. Sau khi phát hiện tật của , Diêu Quỳnh Anh bèn bảo học piano, còn mua về nhiều sản phẩm thủ công cần sự nhẫn nại mới thể thành.
Trong đó, một loại đồ chơi thủ công tương tự như đào quặng từ trong đất, đánh bóng chúng thành những viên ngọc xâu thành dây là Du Tâm Kiều thích nhất. Chỉ cần thời gian rảnh là sẽ bò thảm dùng giấy nhám mài nhẵn, bộ trang sức làm xong đều để bàn trang điểm của Diêu Quỳnh Anh.
Sau , Du Hàm Chương mua cho dụng cụ và máy mài, nhờ mang tinh thể đá thô từ khu vực khai thác mỏ về. Xưởng thủ công nhỏ của Du Tâm Kiều bắt đầu quy mô, sản phẩm làm cũng càng lúc càng .
Bây giờ Du Tâm Kiều sức chịu đựng phi phàm, thể xuống chơi đàn liên tục trong năm tiếng, cũng thể dành mười ngày nửa tháng chỉ để mài nhẵn một viên đá.
Thời gian hai ngày nhoáng cái trôi qua, lúc vẫn là Du Hàm Chương đích lái xe tiễn .
Diêu Quỳnh Anh bưng tách rỗng xuống tầng, thèm liếc mà thẳng bếp. Du Tâm Kiều tay xách hộp dụng cụ, vai khoác balo, dáng vẻ thể khởi hành bất cứ lúc nào, nhưng yên lặng ở nơi chắc chắn qua nếu đến phòng sách, giống như chờ đợi ai đó.
Tới khi Diêu Quỳnh Anh bưng tách cà phê về phòng sách, ngẩng đầu thẳng lướt qua bên cạnh, Du Tâm Kiều mới lên tiếng: “Bàn trang điểm nhét nữa, con để đồ bàn làm việc của .”
Thế là lúc Du Tâm Kiều ngoài cửa, thoáng vô tình đầu , trông thấy Diêu Quỳnh Anh cửa sổ, cần cổ mảnh khảnh đeo một viên ngọc hồng lựu tím mà khi rời nhà tốn hai ngày mài giũa mới gia công thành phẩm.
Bà gì, thậm chí lời tạm biệt, nhưng Du Tâm Kiều bà vẫn đang dõi mắt theo .
Trên đường ga, Du Hàm Chương bảo: “Vẫn để con đích hành động, ba khuyên mấy tháng con cũng chịu mở lời, con về, thái độ của bà lập tức thoải mái hơn.”
Du Tâm Kiều : “Báo cho ba một tin vui nữa.”
“Gì thế?”
“Căn nhà ba mua cho con ở Tầm Thành, năm nay tăng giá lên từng .”
Nhìn Du Tâm Kiều dùng ngón tay giơ một con , Du Hàm Chương càng tươi hơn: “Ba nơi tiềm lực mà, năm đó vì ba mua nhà ở Tầm Thành mà con càm ràm mất mấy ngày, ba mắt đầu tư, giờ cuối cùng thể nở mày nở mặt .”
Du Tâm Kiều cũng . Lâu lắm mới cảm thấy tâm trạng vui vẻ, những phiền muộn của mấy ngày đó cũng hòa tan.
Cậu ngắm phong cảnh xẹt qua bên ngoài cửa sổ, nghĩ thầm còn tới một tháng nữa.
Quãng thời gian sống tự lập ở Tầm Thành chỉ còn tới một tháng.
Cậu thầm hi vọng nhớ thời gian thì niềm vui sẽ chiếm phần nhiều.
Trở về Tầm Thành, tiên Du Tâm Kiều tham gia cuộc thi piano, kết quả vòng loại, lập tức tới Trung học 2 Tầm Thành để góp mặt trong buổi diễn văn nghệ trường.
Đến nơi, Du Tâm Kiều bắt đầu hiểu dụng ý mà lãnh đạo trường sắp xếp biểu diễn kỳ nghỉ hè. Nếu là bình thường tất cả đến chơi, hội trường chỉ chứa 500 e là sẽ chen sập mất. tổ chức kỳ nghỉ, trời nóng thế học sinh lười khỏi nhà, bất kể là tới biểu diễn tới xem đều nhiều, độ khó khi tổ chức và quản lý giảm đáng kể.
Dù , khi Du Tâm Kiều lên sân khấu, trông phía nhốn nháo, vẫn nuốt nước miếng một cái, căng thẳng.
Nhất là khi thấy đám bạn học kiêm bạn ở hàng đang giơ cao chiếc băng rôn đề dòng chữ “Hoàng tử piano Du Tâm Kiều, dũng cảm giật giải cứ chờ xem”.
Du Tâm Kiều: “…” Trời ơi cứu , nếu như cuối cùng giải nhất chẳng sẽ mất mặt ?
Cũng may chọn bản nhạc độ khó cao, dù cũng là biểu diễn cho giáo viên học sinh trong trường, nên chú trọng phần âm nhạc êm tai.
Du Tâm Kiều đàn bài “Lyphard Melodie” của Richard Clayderman, tình huống nhạc đệm, đưa tâm trạng và cảm xúc của bản nhạc. Từng nốt nhạc vang lên khi các phím đàn ấn xuống, bay bổng trong hội trường, bay trong tai của từng khán giả sân khấu, dấy lên những rung động giấu ở nơi sâu thẳm nhất trong tim.
Buổi diễn kết thúc, xếp hạng sẽ công bố trong buổi họp sáng của học kỳ mới. Đám Lương Dịch giữ vững suy nghĩ Du Tâm Kiều ôm chắc phần thắng, đảm bảo hạng nhất. Bọn họ la lối ồn ào cộng thêm lóc ăn vạ “ép buộc” Du Tâm Kiều đãi một bữa KFC.
Vốn dĩ định mời một bữa sang, ít nhất cũng ăn đồ Nhật, dầu gì Du Tâm Kiều thiếu tiền. Lương Dịch kiên quyết đòi KFC, kiểu “tiệc ăn mừng” như thì nên nhồm nhoàm gà rán, thỏa sức uống bia.
Từ quán bar đó, Du Tâm Kiều mắc PTSD với bia. Vương Côn đến siêu thị bên cạnh mua bia, vội nhảy ngăn cản: “Không mua, mua cũng uống!”
Lần Hà Đường Nguyệt mặt, cô hỏi: “Sao uống? Sợ say ? Trên đời uống bia cũng say hả?”
Du Tâm Kiều: “… Chắc nhỉ.”
Ba Lương, Thẩm, Vương đau cả bụng.
Rốt cuộc vẫn uống nửa chai, dù gì bầu khí cũng đang vui vẻ.
Du Tâm Kiều tự thấy tỉnh táo, đến nỗi say lắm, về nhà đun nước, dọn dẹp nhà cửa. Lúc mang rác ngoài vứt, cứ chằm chằm cái ghế nhựa tròn nhà hàng xóm nào vứt ở cạnh thùng rác hồi lâu, suy nghĩ xem nên nhặt về .
Cuối cùng vẫn nhặt về, bởi vì nhớ đến hôm công bố thành tích chẳng thấy gì cả, bèn nghĩ thể mang cái ghế kê chân.
Về tới nhà mới nhớ kỳ còn ở đây nữa. Du Tâm Kiều cái ghế bẩn thỉu, bỗng dưng , nghĩ quá nửa là do chất cồn còn sót xúc tác, thể dễ dàng chịu khuất phục, bèn gắng gượng nuốt nước mắt trong.
11 giờ đêm, Du Tâm Kiều mặc bộ đồ ngắn tay ở nhà in hình cún nhỏ lông quăn, xổm trong nhà tắm cọ cái ghế mới nhặt về.
Cậu dùng bàn chải đánh răng. Trước giờ Du Tâm Kiều từng giặt giày, giày bẩn là sẽ đôi mới, đây là một thói quen khoe khoang lãng phí.
Du Tâm Kiều nhặt ghế vẫn đáng yêu hơn.
Ít nhất cũng đáng yêu hơn Du Tâm Kiều làm khó xử. Du Tâm Kiều đấy còn nhát, Từ Ngạn Hoàn cho hai câu sợ hãi che mặt chạy trốn.
Nhớ nửa đêm , lúc Du Tâm Kiều ủ rũ nản lòng, suy nghĩ cứ bay tận . Theo tiếng nước chảy và âm thanh cọ rửa soạt soạt, lúc thì nhớ đến lon nước màu cam giá 3 tệ, lúc nghĩ tới bức thư tình chỉ bốn lý do, cuối cùng nghĩ, buổi chiều lúc chơi đàn Hoàn Hoàn ở đấy .
Chắc là , bận như thế, buổi hòa nhạc còn tới, mà đến chơi đàn ?
Cậu còn ghét như thế, những lời dọa .
Du Tâm Kiều đổ sửa tắm nước cọ ghế, bong bóng càng lúc càng nổi lên nhiều hơn theo từng cọ, giống như thật nhiều những tiếc nuối mà chẳng thể ôm hết.
Có một bài hát tên là “Bong bóng”, hát như nào nhỉ?
——Tất cả đều chỉ là bong bóng, chỉ giây phút thôi sẽ vỡ tan.
Ngâm nga hết câu , Du Tâm Kiều sụt sịt mũi, tâm trạng trùng xuống, thầm nghĩ: Tới cả giây phút vỡ tan cũng từng .
(Hạ)
Cuối cùng cũng , bởi vì bóng đèn đầu đột nhiên tắt vụt, xung quanh tối đen hề báo . Du Tâm Kiều sợ hết hồn ôm chặt lấy chiếc ghế, còn tưởng kìm nước mắt đến mức mù luôn.
Cậu dậy bên ngoài cửa sổ, trong phạm vi bán kính mười mét tối đen như mực, chỉ ánh đèn lập loè từ những tòa nhà phía xa.
Hoá là cắt điện.
Du Tâm Kiều mò lấy cái điện thoại đặt bệ rửa tay, ấn sáng, bật đèn pin.
Cậu xem thử nên bèn soi đèn pin điện thoại, cẩn thận bước ngoài. Vừa đẩy mở cửa nhà vệ sinh, bỗng nhiên một tiếng “oành” vang dội của sấm chớp nổ đầu, cái chân mới thò ngoài của Du Tâm Kiều vội vã rụt trở về.
Rất ít Du Tâm Kiều sợ sấm.
Hồi nhỏ, một tham gia trại hè dã ngoại, ban đêm đột nhiên mưa bão. Du Tâm Kiều khỏi lều vệ sinh, mới giương ô hai bước thì thấy tiếng nổ vang trời, đó trơ mắt một cây cao chót vót cách đó xa sét bổ làm đôi.
Cũng may lúc đó bồn cầu ở ngay bên cạnh, cần lo đang việc gấp còn mạo hiểm sét đánh để tìm nhà vệ sinh.
Không gian khép kín chật hẹp mang cho cảm giác an . Du Tâm Kiều xuống nắp bồn cầu, thầm nghĩ cứ đợi một lát, chốc nữa sẽ điện ngay thôi.
đợi mãi đợi mãi, nửa tiếng trôi qua vẫn điện, ngược tiếng sấm mỗi lúc một to, mỗi lúc một dày đặc.
Du Tâm Kiều tỉnh rượu , nhịp tim càng ngày càng nhanh. Sau khi gọi điện cho bên dịch vụ sửa chữa, ôm suy nghĩ tìm chuyện để phân tán tập trung, thế là Du Tâm Kiều mở WeChat, gửi cho Lương Dịch một cái meme.
Mãi thấy bên trả lời, khi ngủ mất .
Vương Côn với Thẩm Đạt Dã thấy í ới gì, Hà Đường Nguyệt là con gái, chắc giờ ba cô nàng cũng ngủ , bạn bè thì lâu liên lạc, thì chỉ còn… Du Tâm Kiều kéo xuống , dừng ở chiếc ảnh đại diện đen xì.
Là WeChat của Từ Ngạn Hoàn. Hơn hai tháng , khi điện thoại của Từ Ngạn Hoàn, Du Tâm Kiều liền thông qua danh bạ bạn bè để thêm bạn với , nhưng thấy hồi âm, mãi đến hai ngày đột nhiên thông bao “xyh đồng ý lời mời kết bạn” nhảy .
Du Tâm Kiều tưởng rằng nhớ đến chuyện hứa lúc hỏi điện thoại, bèn thêm nhóm lớp bỏ đấy để ý nữa.
Lúc đây, khung trò chuyện trống rỗng, Du Tâm Kiều nảy sinh ý nghĩ để chút gì đó trong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-20.html.]
Dù cũng sắp rời khỏi Tầm Thành, dù cũng chẳng trả lời.
Nhắn gì bây giờ? “Chào buổi tối” là “Cậu ngủ ?”
Lúc chắc đang ở quán bar làm thêm nhỉ?
Du Tâm Kiều ấn dấu cộng ở thanh gõ chữ, thầm nghĩ thì gửi một bao lì xì?
Hình như làm kỳ.
Nếu thế chỉ còn… Du Tâm Kiều nút hình camera, cắn môi đầy bất an.
Ấn một cái hủy, chắc nhỉ? Đằng nào cũng trả lời, lúc ở cửa phòng hòa nhạc gọi bao nhiêu cuộc nhưng máy.
Du Tâm Kiều gom đủ lòng tin ấn xuống nút gọi điện.
Một giây, hai giây, ba giây… ngay lúc quyết định bỏ cuộc, chuẩn ấn nút màu đỏ, đột nhiên tiếng tút tút ngừng , đó là âm thanh ồn ào xen lẫn tiếng nhạc Jazz chậm rãi.
Dường như là ngay lập tức, Du Tâm Kiều che miệng, ngạc nhiên đến nỗi quên cả thở.
Khoảng nửa phút trôi qua, bên mất kiên nhẫn : “Chuyện gì?”
Là giọng của Từ Ngạn Hoàn.
Du Tâm Kiều đ.â.m lao thì theo lao, vắt hết cả não tìm chuyện để : “Ưm ưm ưm ừm ưm…”
Từ Ngạn Hoàn: “… Gì cơ?”
Mới nhận vẫn đang che miệng, Du Tâm Kiều chậm chạp bỏ tay xuống, cắn răng lặp : “Tôi thêm nhóm lớp .”
Giống như đang cạn lời, một lúc lâu mà đầu dây bên vẫn im lặng, Du Tâm Kiều hổ đến nỗi bắt đầu đào cái lỗ chui xuống, Từ Ngạn Hoàn mới đáp: “Ừ, cảm ơn.”
Trong ấn tượng, đây là thứ ba Từ Ngạn Hoàn cảm ơn .
Cứ như Du Tâm Kiều là một bụng nhiệt tình.
… Mặc dù là thật.
Đang định thêm mấy câu cho bớt lúng túng, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng sét, Du Tâm Kiều kịp phòng giật thót một cái, đánh rơi di động xuống sàn.
Cậu vội vàng nhặt lên, đầu dây bên hỏi: “Làm thế?”
Du Tâm Kiều giữ thể diện, thích để khác sợ sấm, giả vờ bình tĩnh: “Không , tìm chuyện thôi, ?”
Lại là một lặng.
Du Tâm Kiều cũng tự yêu cầu của phần vô lý, bọn họ còn chẳng là bạn bè.
nếu gọi , đầu tiên nối máy, nỡ cứ thế ngắt liên lạc.
“Tôi sẽ trả lương cho .” Du Tâm Kiều nghĩ cách: “Lương tính theo giờ của là bao nhiêu, trả gấp đôi.”
Từ nhỏ lo chuyện cơm áo nên Du Tâm Kiều vẫn chút thói quen của ấm, ví dụ như gặp vấn đề gì sẽ nghĩ ngay đến việc dùng tiền giải quyết.
Đương nhiên cũng lúc vấp trắc trở, chẳng hạn như lúc , dứt lời thì thấy âm thanh hỗn loạn bên nhỏ , tút một tiếng, đối phương ngắt cuộc trò chuyện.
Du Tâm Kiều: “…”
Hơi vô lý nhưng đúng như dự đoán.
Thôi , tối nay định là ai bầu bạn. Du Tâm Kiều đặt điện thoại xuống, ôm cái ghế nhỏ lòng, dựa lên bệ rửa tay, trông chẳng khác nào cha già tựa cửa chờ con. Trong từng đợt tiếng sấm vang rền, Du Tâm Kiều mơ màng nhắm mắt .
Đã thế còn mơ.
Trong mơ còn là Du Tâm Kiều đuổi theo Từ Ngạn Hoàn, mà ngược Từ Ngạn Hoàn theo đuổi Du Tâm Kiều. Không những cưỡng hôn còn ép ôm, : “Em đừng ”.
Du Tâm Kiều nhoáng cái vùng lên, cảm thấy cực kỳ hãnh diện. Đang lúc đắc ý, bên tai chợt vang lên tiếng đập cửa.
Cốc cốc cốc, ba tiếng vững vàng.
Ban đầu còn tưởng đang gọi cửa trong mơ, mãi đến khi nhịp điệu gõ cửa đều đều vang lên thứ ba với vẻ gấp rút, Du Tâm Kiều mới đỡ bệ rửa tay chậm rãi dậy, mò trong bóng tối để khỏi nhà vệ sinh.
Lúc tiếng sấm nhỏ , mưa cũng ngớt dần, Du Tâm Kiều cho rằng của bên sửa chữa tới, nghĩ ngợi nhiều lập tức mở cửa.
Mái hiên ngoài cửa đang nhỏ nước, màn mưa dày bóng dáng một .
Du Tâm Kiều cứ ngỡ đang lẫn lộn giữa trong mơ và hiện thực, ngơ ngác giơ đèn pin điện thoại rọi qua.
Từ Ngạn Hoàn ánh sáng chói mắt chiếu khiến hai mắt híp , Du Tâm Kiều mái tóc dính mưa ướt nhẹp của và chiếc áo phông trắng thấm ướt một mảng lớn.
Vào nhà, đóng cửa, mò đến phòng bếp rót nước.
Nhận một chùm sáng bước theo ở cách xa gần, Du Tâm Kiều lấy một chiếc cốc thủy tinh mới, hắng giọng lên tiếng: “Chỉ thêm nhóm thôi mà, cũng cần đến tận nhà cảm ơn .”
Từ Ngạn Hoàn giơ di động, để chùm sáng rọi lên tay Du Tâm Kiều, giúp rõ hơn.
“Vừa khéo ngang qua.” Anh bình tĩnh trả lời: “Không sẽ trả gấp đôi lương cho ?”
Thì là nể mặt đồng tiền. Du Tâm Kiều dằn con tim đang loạn nhịp xuống, thấy mất mát nhưng cũng vui mừng.
May là cố ý đến đây vì , nếu thể cam lòng rời khỏi đây chứ?
Du Tâm Kiều rót cho Từ Ngạn Hoàn một cốc nước ấm, lấy một chiếc khăn lông khô.
Tuy là tiếp chuyện, nhưng một phút trôi qua mà hai còn bắt đầu.
Lãng phí đáng thẹn, Du Tâm Kiều bắt đầu tranh thủ từng giây từng phút để gợi đề tài: “Dạo đến chợ đầu mối làm thêm nữa ?”
Từ Ngạn Hoàn đáp: “Đi ban ngày.”
“Cả sáng cả tối đều làm thêm, mệt ?”
“Vẫn .”
“À đúng , vẫn chúc mừng hạng nhất khối thi cuối kỳ.”
“Cảm ơn.”
“… Không gì.”
Cuộc trò chuyện tiếp tục nổi nữa.
Du Tâm Kiều như đống lửa, như đống than, moi cụm “Những khoảnh khắc thần kỳ Hoàn Hoàn học cách sử dụng miệng” đang trữ ở trong đầu , thêm vài chữ sửa thành “Những khoảnh khắc thần kỳ Hoàn Hoàn bập bẹ học cách sử dụng miệng”.
Du Tâm Kiều tức tối nghĩ, về ai mà kết hôn với , hằng ngày đối mặt với cái miệng tiếc chữ như vàng , đúng là quá xui xẻo.
cũng may mắn.
Người như nào sẽ kết hôn với trong tương lai nhỉ?
Đầu tiên chắc chắn là xinh, nếu thì chẳng thể xứng với . Tiếp theo là thông minh, cho dù chuyện nhưng vẫn thể hiểu đang nghĩ gì.
Tốt nhất là tiền. Nhớ lúc Từ Ngạn Hoàn làm thêm ở quán bar khách hàng nữ trông giàu chấm mút, thế còn né tránh, Du Tâm Kiều tức ứa gan, thầm cũng tiền mà. Mặc dù đều tiền do tự kiếm.
Du Tâm Kiều hy vọng Từ Ngạn Hoàn tiếp tục làm việc ở đó, nhưng lập trường để bảo đừng , thế là quanh co lòng vòng: “Cậu là nhân viên chính thức ở quán bar đấy ?”
“Không .” Từ Ngạn Hoàn đáp.
Du Tâm Kiều hiểu : “Cũng , vẫn thành niên, ký hợp đồng lao động .”
Cậu tự ngẫm nghĩ, là Từ Ngạn Hoàn chỉ làm bán thời gian ở đó, hết hè sẽ về trường học.
Lớp 12 học hành căng thẳng, phần lớn là dành thời gian làm thêm.
Du Tâm Kiều thở phào nhẹ nhõm.
Tốt nghiệp cấp ba là lên đại học, với thành tích của Từ Ngạn Hoàn chắc chắn thể trường , tới lúc sẽ lao động vất vả hoặc là ở quán bar để sờ mó nữa.
Du Tâm Kiều nghĩ sâu xa, bởi vì quá nhập tâm nên Từ Ngạn Hoàn .
Cậu hồn, hỏi : “Gì cơ?”
Từ Ngạn Hoàn chiếc ghế bên cạnh bàn ăn, ẩm quanh còn tan bớt, cứ như đang giữa làn sương mù m.ô.n.g lung, tạo nên cảm giác chân thực.
“Thành niên .” Từ Ngạn Hoàn lặp những gì : “Là hôm nay.”
Một giờ sáng ngày 9 tháng 8, trong một căn nhà năm ở khu biệt thự nào đó tại Tầm Thành, Du Tâm Kiều nhảy dựng lên giữa bóng tối, ngoài mua bánh gato.
Có lẽ Từ Ngạn Hoàn cũng ngờ sẽ phản ứng như , lên tiếng ngăn cản: “Bên ngoài vẫn đang mưa, với cả giờ tiệm bánh đóng cửa hết .”
Từ nhỏ đến lớn, mỗi dịp sinh nhật Du Tâm Kiều đều trải qua trong những lời chúc và tiếng vui vẻ của bạn bè. Bởi , thể chấp nhận Từ Ngạn Hoàn đón sinh nhật quạnh quẽ thế .
Cậu quên mất ẩn ý và lý do Từ Ngạn Hoàn sinh nhật cho : “Thế gọi ship.”
Cầm điện thoại lướt một lúc, quả nhiên đóng cửa hết . Du Tâm Kiều sốt ruột: “Tôi ngoài xem thử, cửa khu nhà một cửa hàng đồ ngọt, vẫn đang kinh doanh.”
Cậu cố chấp dậy, hai bước thì Từ Ngạn Hoàn kéo tay : “Chẳng sợ ?”
“Hửm?”
“Đừng .”
“…”
Được nhắc nhở, Du Tâm Kiều nhớ ban nãy lúc gọi điện thoại còn từng một tiếng sét dọa cho đánh rơi cả di động.
Không thể rõ tâm trạng hiện giờ, chắc là cũng khác mấy cảm giác Từ Ngạn Hoàn đỡ lúc suýt ngã giữa trời mưa , xác nhận rằng thờ ơ với tình cảm của .
càng đào sâu thì càng thấy buồn, bởi thật xác nhận chuyện cũng chẳng ý nghĩa gì cả.
Mà Từ Ngạn Hoàn của lúc cũng hề bình tĩnh.
Từ khi nhận điện thoại của Du Tâm Kiều, theo ký ức vận chuyển piano tìm đến nơi , mỗi giây mỗi phút như tạp âm văng vẳng bên tai Từ Ngạn Hoàn, những âm thanh hỗn loạn đó lúc thì bảo đừng , lúc đừng kiềm chế nữa, nhân hôm nay buông thả một .
Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của .
Du Tâm Kiều mặc bộ quần áo in hình cún nhỏ xù lông, giống như một chú cún quấn chủ, cũng giống một món quà trời cao ban tặng.
Trong gian mờ tối, trông vẻ buồn buồn, còn pha chút bất đắc dĩ. Giống như , nhưng .
“Tôi ghét nên mới những lời đó.” Du Tâm Kiều buồn bực: “ như thế , thì làm ghét cho ?”
Từ Ngạn Hoàn thầm , .
Là bởi vì những lời đó sẽ khiến cảm thấy đang ghét , nên mới .
Khi còn nhỏ, Bạch Vi từng với , lúc đón sinh nhật là thể làm một vài việc mà bản thật sự làm, cho dù ích kỷ.
Từ Ngạn Hoàn vẫn luôn ghi nhớ, bởi vì một năm 365 ngày, sẽ chỉ thả lỏng trong một ngày thôi, làm việc mà chứ việc nên làm, ví dụ như chơi bóng rổ hoặc là nghỉ ngơi một ngày, bãi cỏ trong công viên thong thả gối lên tay .
Còn sinh nhật 18 tuổi, việc làm chỉ một.
“Vậy thì đừng ghét .”
Nghe câu , Du Tâm Kiều sững , đó ngẩng đầu, trông thấy một bóng đen phủ xuống.
Tiếp đến, gương mặt nâng lên, hô hấp nóng ấm và cả sự đụng chạm vội vàng giữa hai đôi môi.
Vậy thì đừng ghét , ghét .
Bởi vì là trêu chọc .