Ánh trăng xanh - Chương 17
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:40:28
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự yên tĩnh kéo dài quá lâu.
Từ Ngạn Hoàn cau mày: “Di chúc?”
Du Tâm Kiều chậm chạp gật đầu: “Em khi mất trí nhớ, giờ công chứng . Có em từng đưa xem ?”
Từ Ngạn Hoàn hiểu : “Em tưởng vì tiền nên…”
Du Tâm Kiều phủ nhận, đúng là một tiếng bắt đầu nhen nhóm sự nghi ngờ.
Từ Ngạn Hoàn , bày vẻ mặt khó tin: “Em tin ?”
Bàn tay đặt bên tay vịn sô pha bỗng dưng siết chặt , Du Tâm Kiều xoay mặt , hề thẳng .
Cậu sợ đôi mắt sâu hun hút dụ dỗ, sợ sẽ mềm lòng để mặc bản sa đó.
Du Tâm Kiều 18 tuổi bắt đầu hiểu suy nghĩ của Du Tâm Kiều 24 tuổi.
Từ Ngạn Hoàn ghét nhưng cần tiền, cần nhiều nhiều tiền. Còn Du Tâm Kiều 24 tuổi khéo cũng tiền, cho rằng bây giờ đủ thực lực, Từ Ngạn Hoàn thể ở bên .
Cậu đồng ý cho Từ Ngạn Hoàn hết thảy, chỉ cần Từ Ngạn Hoàn ở bên .
Suy nghĩ thật hèn mọn, thật ngu xuẩn.
Du Tâm Kiều 18 tuổi kìm lòng mà khinh bỉ “ ”, nhưng nhớ đây là của sáu năm , cảm thấy hợp lý.
Ít lúc cũng nghĩ như thế. Du Tâm Kiều 18 tuổi bằng lòng trả giá hết thảy để đổi lấy dù chỉ là một ánh mắt của Từ Ngạn Hoàn.
Sau khi rút kết luận , Du Tâm Kiều tài nào đối mặt với cuộc hôn nhân nực nữa.
Cậu phòng ngủ, tức tốc thu dọn vài bộ quần áo, đó đẩy cửa ngoài đón taxi, cả quá trình tốn quá năm phút.
Cậu dám nán đó quá lâu, thậm chí còn dám chuyện với Từ Ngạn Hoàn.
Trong cơn hỗn loạn, dường như Du Tâm Kiều thấy hỏi định , còn bảo sẽ điều tra rõ chuyện. Du Tâm Kiều đáp lời, hoặc là , đáp làm .
Ngồi trong xe mở điện thoại lên, đầu tiên là bấm tin nhắn Từ Ngạn Hoàn mới gửi đến: Vậy em bình tĩnh , việc gì cứ gọi cho .
Du Tâm Kiều chằm chằm hàng chữ, từng câu trong đó đều toát lên rõ vẻ lý trí. Cậu hết một phút đồng hồ mới chịu thoát , bấm gọi cho Lương Dịch.
Hai giờ chiều, Lương Dịch mặc đồ trong nhà cửa chung cư đón Du Tâm Kiều.
Đăng ký với bảo vệ xong, Lương Dịch cầm lấy balo tay Du Tâm Kiều. Y mở xem thấy bên trong là quần áo thì giật : “Ông đang bỏ nhà hả?”
Du Tâm Kiều : “Ở nhờ nhà ông mấy ngày.”
“Mấy ngày?” Lương Dịch phiền não vò đầu: “Tại nhà nhỏ quá, còn bừa bộn nữa, sợ ông ở quen…”
Đi nhà, Du Tâm Kiều mới những nhỏ bừa mà còn thêm khác.
Nghe thấy tiếng cửa mở, đang xếp bằng trong phòng chơi game nhảy lên một cái, suýt chút nữa đụng xà nhà.
Người nhiệt tình giơ hai tay với Du Tâm Kiều: “Tiểu Kiều, lâu gặp!”
Du Tâm Kiều cho ôm.
Bởi vì nhận đây là ai.
“Mới nãy Tiểu Dịch với còn đánh cược, bảo là chắc chắn ông nhận . Tôi vốn chẳng tin.” Người cất giọng bất mãn: “Không ngờ ông nhận thật.”
“Đâu trách .” Du Tâm Kiều buông đồ xuống, lên sô pha: “Ai mà ngờ tên nhóc thấp bé hàng thứ ba năm giờ cao to như ?”
Người ha ha: “Năm đội bóng rổ còn chê , nếu như là bây giờ chắc cũng coi là tiên phong trong đội chứ?”
Gặp quen sáu năm, tâm trạng buồn rầu của Du Tâm Kiều cũng vơi vài phần.
“ đó Đại gia.” Lâu gọi biệt danh đặt cho Thẩm Đạt Dã: “Đợi khi nào rảnh tụi chơi một hiệp.”
“Bộ giờ rảnh hả?” Thẩm Đạt Dã giơ tay cầm chơi game lên: “Tiểu Dịch ông nấu cơm đê, với Kiều chơi một ván.”
Lương Dịch dựng thẳng ngón giữa: “… Còn gọi là Tiểu Dịch nữa thì cút ngoài!”
Trong quá trình chơi game, từ miệng Thẩm Đạt Dã, Du Tâm Kiều đến thủ đô để công tác.
Nghe tới đó, Lương Dịch đang táy máy cái gì trong bếp đột nhiên la lên: “Quần què, lấy danh nghĩa công tác để ăn nhậu chơi bời thì .”
Thẩm Đạt Dã vẫn chỉ , tỏ ý thừa nhận.
Năm lên lớp 12 thì nhà dẹp cửa hàng nhạc cụ, chuyển qua buôn bán quần áo online. Sau khi kiếm tiền đầu tiên, bọn họ tự xây xưởng để thiết kế và may quần áo. Trong thời đại Internet phát triển nhanh chóng, bọn họ nắm bắt cơ hội kinh doanh, thu vô lợi nhuận. Bây giờ xí nghiệp quần áo nhà trở nên nổi tiếng, đang chuẩn lên sàn chứng khoán.
Du Tâm Kiều giỡn: “Sau mua quần áo ở nhà ông, nhớ giảm giá cho đấy.”
“Giảm giá thành vấn đề. Vấn đề là nhà kinh doanh nội y của nữ, ông cần dùng ?”
“… Thì cũng thể là mua cho . Vầy , ông làm cho cái thẻ, để tự cửa hàng nhà ông lựa.”
“Được luôn!”
Quay về chủ đề Du Tâm Kiều mất trí nhớ, Thẩm Đạt Dã quan sát Du Tâm Kiều từ xuống thật kĩ: “Thảo nào, thấy ông trông y hệt hồi học cấp ba.”
Lương Dịch thế thì : “Người mất trí nhớ chứ hồi xuân .”
Du Tâm Kiều phục: “Bộ 24 tuổi là già lắm hả?”
“Già hơn 18 tuổi còn gì.”
Ba vây quanh cái bàn tròn nhỏ, cùng ăn cơm trưa.
Thật là ăn mì trứng xúc xích. Thẩm Đạt Dã cắn miếng xúc xích trong bát mì, bình luận: “Xúc xích nướng của quầy ăn vặt nhà Tiểu Dịch vẫn ngon hơn.”
Lương Dịch nhíu mày: “Nhớ năm đó đồ mà quán nhà bán là do tự chọn, xúc xích bằng bột mà so với xúc xích 90% thịt nhà hả?”
Du Tâm Kiều xúc xích năm làm , nào cũng đưa phần của cho Vương Côn.
Cậu đột nhiên hối hận: “Lẽ khi đó nếm thử.”
Lương Dịch: “Này thì kén ăn, giờ cũng chẳng nữa .”
Nhắc tới chuyện cũ, ba họ thấy vô cùng bùi ngùi.
Thẩm Đạt Dã đề nghị: “Hay giờ ông mở một quầy ăn vặt tầng luôn ?”
Lương Dịch nhai mì, liếc : “Ông đầu tư?”
“Được đó, đang xây dựng sự nghiệp đây.” Thẩm Đạt Dã Du Tâm Kiều: “Tiểu Kiều tham gia ?”
Du Tâm Kiều khẩy: “Đào mất quản lý của thì thôi , ông còn định bảo bàn tay đàn piano của bán xúc xích nướng?”
Thẩm Đạt Dã vỗ trán một cái: “Hây, suýt nữa quên mất chúng là công ăn việc làm hết .”
Ăn cơm xong, Du Tâm Kiều chủ động dọn dẹp bát đũa. Điện thoại đang sạc pin đặt ghế sô pha reo lên, Thẩm Đạt Dã rút đưa tới giúp : “Tiểu Kiều, điện thoại.”
Du Tâm Kiều liếc tên gọi, mặt : “Không .”
Đầu của Thẩm Đạt Dã đầy dấu chấm hỏi, bèn liếc tên gọi: “… Đậu má!”
Sau khi Lương Dịch Du Tâm Kiều cho phép thì kể cho Thẩm Đạt Dã chuyện kết hôn của . Qua cả buổi trời nhưng Thẩm Đạt Dã vẫn còn trong trạng thái chấn động.
“Là Từ Ngạn Hoàn lớp tụi năm đó thật hả?” Hắn cứ xác nhận xác nhận : “Không là trùng tên trùng họ nào khác chứ?”
Lương Dịch : “Tên chữ hiếm gặp, ông từng gặp ai cái tên ?”
(*Giải thích tên Hoàn: 徐彦洹. Chữ 洹 là chữ Hoàn trong tên Hoàn Thủy của một con sông, liên quan tới sông nước đồ đó, chữ thì hiếm gặp. Tên em Kiều 桥 nghĩa là cây cầu, cũng khá liên quan :))))
“Nếu thế, là Tiểu Kiều của tụi thành công theo đuổi Từ hả?”
“Coi là .”
Thẩm Đạt Dã thấy Du Tâm Kiều quá là đỉnh chóp, chuyện độ khó cỡ mò trăng đáy nước mà cũng làm .
Lương Dịch thấy thì : “Ông dùng thành ngữ quá nhở.”
Sau bữa cơm là đến giờ ăn trái cây, Thẩm Đạt Dã : “Có điều, năm đó lờ mờ cảm thấy hai thể thành đôi .”
“Sao ông ?”
“Anh Từ đối xử với Tiểu Kiều nhà tụi giống với khác .”
Nãy giờ Du Tâm Kiều tham gia đề tài, tới đó, chợt ngẩn , bèn hỏi: “Khác chỗ nào?”
Thẩm Đạt Dã vò đầu bứt tai, cố gắng miêu tả: “Đối với khác thì Từ lạnh như cục đá, dửng dưng chả thèm để ý. Đối với ông thì còn trốn, như cái radar á, cứ thấy ông là bỏ chạy.”
“…” Du Tâm Kiều cạn lời: “ là khác thật.”
Lương Dịch há há.
Du Tâm Kiều vẫn kể chuyện giữa và Từ Ngạn Hoàn cho Thẩm Đạt Dã , thế nên Thẩm Đạt Dã chỉ cho rằng hai bọn đang giận dỗi thôi, xem chỗ là nhà đẻ.
Chơi tới tối, Lương Dịch lấy chăn nệm từ trong tủ trải nền phòng khách ngủ.
Y nhường phòng ngủ duy nhất cho Du Tâm Kiều, lấy lý do là: “Đầu óc ông vấn đề nên dưỡng bệnh.”
Du Tâm Kiều suýt chút nữa đập y bằng đôi bàn tay mua bảo hiểm.
Trước khi chúc ngủ ngon, Lương Dịch mang sạc điện thoại phòng, tiện thể hỏi luôn: “Chuyện tai nạn xe , ông hỏi ?”
Du Tâm Kiều chuyện điện thoại với ba mới đến Mỹ xong. Vì bịa chuyện tai nạn xe thành sự cố bất ngờ, khó bịa vô cùng nên thả lỏng là bao nhiêu mệt mỏi lũ lượt ập tới.
Cậu xổm bên giường, đưa tay chống lên đầu , chậm rãi lắc đầu: “Không .”
Lương Dịch : “Hồi sáng do kích động quá. Thật đó nghĩ kĩ , hẳn là làm. Nếu như suy đoán của làm ảnh hưởng tới tình cảm của hai , xin .”
Du Tâm Kiều “ ”, đó y bằng ánh mắt “xin hãy chỉ bảo”.
Lương Dịch bắt đầu giải thích: “Dù gì ông cũng kiếm tiền, đổi là thì chắc chắn sẽ xa trông rộng, giữ ông kiếm tiền sẽ lời hơn, làm chuyện ngu ngốc như “giết gà lấy trứng” .”
Du Tâm Kiều: “… Ông đang khen đấy hả?”
“Coi là .” Giỡn đủ Lương Dịch mới nghiêm mặt : “Hơn nữa tạm gác chuyện nhân phẩm qua một bên, dù cũng chẳng quen với , cũng sáu năm xảy chuyện gì. Tôi chỉ chắc chắn ngốc, đừng quên học luật, thể dùng phương pháp đơn giản đầy lỗ hổng .”
Du Tâm Kiều mím môi đáp.
Cậu cũng nên nghĩ tới chuyện từ sớm.
Do , vì bảo tin Từ Ngạn Hoàn, chi bằng bảo tin tưởng bản , tin trong mối quan hệ sẽ là yêu thương.
“ mà…” Du Tâm Kiều thở một : “Tôi thấy thất bại lắm, trong chính cuộc hôn nhân .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-17.html.]
Lương Dịch đến gần, xuống giường: “Trước đây từng hỏi ông, nếu về nước phát triển thì thứ bắt đầu từ đầu, ông sợ thất bại ?”
Du Tâm Kiều “ đây” trong lời y là lúc mất trí nhớ, là Du Tâm Kiều 24 tuổi.
“Tôi… lúc đó trả lời thế nào?”
“Ông bảo, khi quyết tâm làm bất cứ điều gì cũng chuẩn lòng can đảm, kể cả lòng can đảm chấp nhận thất bại.”
Du Tâm Kiều ngẩn .
Lương Dịch : “Tôi đoán, về mặt tình cảm, ông cũng nghĩ như thế nên mới quyết định bắt đầu từ đầu với .”
“Dù cuối cùng thất bại, Du Tâm Kiều mà chắc chắn sẽ hối hận.”
Mấy ngày , Du Tâm Kiều luôn ở trong nhà Lương Dịch. Buổi sáng thì chơi game, thỉnh thoảng ngoài dạo, nghĩ hàng xóm đón mèo về , còn nhớ cả Hoàn Hoàn nữa.
Là con nhím Hoàn Hoàn.
Đến tối sẽ quản lý Lương Dịch bắt xem video biểu diễn đây của , y xem cổ vũ : “Kiều ơi vui lên! Đường tình duyên trắc trở thì chứ, sự nghiệp của chúng chắc chắn lên hương!”
Thẩm Đạt Dã học theo: “Đường tình trắc trở, sự nghiệp lên hương! Hở, chỉ cãi thôi , nào đến nỗi lận đận thế.”
Du Tâm Kiều: “…” Tôi cảm ơn hai ông quá, suốt ngày lải nhải chuyện bên tai .
Sau khi xuân, tiết trời ở thủ đô cũng ấm dần lên.
Không hiểu đêm nay lòng Du Tâm Kiều cứ bồn chồn, cửa sổ mở đóng . Lương Dịch hết chịu nổi, bảo nếu thấy nóng thì thể chỗ đầu cầu thang , đảm bảo mát lạnh.
Thế là Du Tâm Kiều luôn. Mới tới hành lang, thấy một đang chỗ bụi cây xanh phía . Người đó mặc đồ màu đen, trông cao gầy chững chạc.
Cậu bèn trở về.
Từ Ngạn Hoàn đuổi theo: “Anh điều tra xong chuyện .”
Du Tâm Kiều “Ò” một tiếng, tới cạnh thang máy ấn nút lên.
Từ Ngạn Hoàn hổ là luật sư, trong vòng tới một phút đợi thang máy thôi kể ngắn gọn hết chuyện. Anh phía bên cảnh sát điều tra chủ thuê sát thủ, chính là nhà của cáo trong vụ án Từ Ngạn Hoàn nhận. Trên tòa, Từ Ngạn Hoàn vì cố hết sức giành lợi ích về phía hại, dẫn đến việc cáo xử án nặng, ngoài còn gánh một khoản tiền bồi thường lớn. Người vì đó mà sinh lòng oán hận nên mới thuê tới xử .
Nói xong, Từ Ngạn Hoàn lật nhật ký cuộc gọi ngày hôm đó cho Du Tâm Kiều xem: “Là bà cụ mà em cũng từng gặp. Điện thoại bà hỏng nên mượn của để gọi cho chủ nhà trọ mãi chịu lộ mặt, xin ông tòa làm chứng giúp con gái .”
Du Tâm Kiều liếc thời gian cuộc gọi, một tiếng hai mươi ba phút, đúng là thời gian mà gọi cho Từ Ngạn Hoàn.
gì để , vì buông bỏ nghi ngờ từ lâu.
Cửa thang máy mở , Du Tâm Kiều câu “Vậy chú ý an ” xong liền , nhưng Từ Ngạn Hoàn giơ tay chặn cửa .
Anh hỏi: “Không còn gì với ?”
Bây giờ trong lòng Du Tâm Kiều rối ren chết, đầu cứ nhiều suy nghĩ…
Có g.i.ế.c thật, làm luật sư nguy hiểm ?
Trừ bảo chú ý an , nên bảo thuê vệ sĩ ?
Vệ sĩ thì cũng lúc sơ sót, thôi mặc áo chống đạn luôn , cửa kính xe cũng đổi thành kính chống đạn.
May mà hôm lái xe.
…
Chờ nghĩ xong, cửa thang máy đóng .
Thế là Từ Ngạn Hoàn nhẫn nại chờ đợi hồi lâu, chờ tới khi Du Tâm Kiều cất giọng buồn buồn: “Trách oan , em xin .”
Lúc khỏi nhà Lương Dịch, Du Tâm Kiều quên mang theo balo của , điều hiện giờ Từ Ngạn Hoàn đang cầm giúp .
Lẽ còn định cà cưa một lúc nữa, nên Du Tâm Kiều mới Lương Dịch bằng ánh mắt cầu cứu: “Tôi vẫn …”
Hai chữ “ ” còn kịp , Từ Ngạn Hoàn giành với Lương Dịch: “Mấy hôm nay làm phiền quá.”
Du Tâm Kiều: “…”
Dọn đồ xong xuôi đến cửa, Từ Ngạn Hoàn còn quên cảm ơn hai Lương, Thẩm chăm sóc cho Du Tâm Kiều: “Đây là điện thoại của , gì cần cứ gọi cho .”
Lương Dịch và Thẩm Đạt Dã cùng giơ tay nhận danh . Hai thằng bạn ánh mắt sâu thẳm cùng với cảm giác áp bức do tỏa làm cho rén, chỉ đành cúi đầu khom lưng theo phản xạ—— Được , phiền gì hết, thành vấn đề.
Du Tâm Kiều cảm thấy mất mặt hết sức.
Cậu cứ như đứa nhóc ngoài chơi đời xong tóm cổ về , ỉu xìu cúi đầu bước nhà. Cánh cửa lưng đóng “rầm” một cái, giống như đang tuyên án tử hình.
Từ Ngạn Hoàn vẫn như bình thường, đầu tiên là lấy quần áo trong balo treo phòng chứa quần áo.
Đi từ trong phòng , thấy Du Tâm Kiều còn ở cửa, Từ Ngạn Hoàn bèn tiến lên: “Sao em ?”
Đôi dép lê màu xanh lam ở ngay bên chân, Du Tâm Kiều chẳng .
Cậu cảm thấy nên về đây, tư cách, cũng lập trường.
Từ Ngạn Hoàn một hai đưa về, còn đặt dép bên cạnh chân .
Hệt như nơi đây cũng là nhà của .
Hành động kháng cự trong im lặng của Du Tâm Kiều cuối cùng cũng khiến Từ Ngạn Hoàn mất chút kiên nhẫn còn sót .
Sắc mặt cực kỳ khó coi, gần như là bằng giọng lệnh: “Nói.”
Du Tâm Kiều cúi đầu, vai khẽ run lên: “Nói, gì cơ?”
Trừ xin thì em gì bây giờ?
Từ Ngạn Hoàn cũng chả câu xin .
Mấy ngày sốt ruột liên tiếp khiến giờ phút như cận kề bờ vực của sự sụp đổ. Không thấy Du Tâm Kiều thì còn , một khi thấy , những thứ đè nén trong huyết quản từ lúc kết hôn đến giờ lập tức đấu đá lung tung, gần như thể khống chế .
Không chịu nổi sự giằng co nữa, Từ Ngạn Hoàn giơ tay nắm cằm Du Tâm Kiều, bắt đối mặt với .
Tiếp đó, ngạc nhiên phát hiện , vành mắt của Du Tâm Kiều đỏ ửng lên, trong con ngươi còn ánh nước, tựa như chỉ cần chớp nhẹ một cái thôi là nước mắt sẽ rơi xuống ngay.
Vốn dĩ chẳng .
Du Tâm Kiều mất hết mặt mũi, thầm tại Từ Ngạn Hoàn hết, hung dữ thế làm gì, hù sợ gần chết.
Như thể tiếng lòng của , Từ Ngạn Hoàn lập tức trút bỏ sự hung dữ, trở nên bình tĩnh .
Giọng của trầm thấp, hề ý trách cứ: “Không bảo em đừng mít ướt nữa ?”
Du Tâm Kiều cố sức kìm nước mắt, khịt mũi: “ mà em, em mới 18 tuổi thôi.”
Du Tâm Kiều 18 tuổi niềm hạnh phúc nện trúng đầu, thỏa mãn nguyện vọng, làm thể cam lòng khuấy động mặt hồ yên ả của hiện tại, nhất định đào sâu tới gốc của vấn đề, tìm hiểu ngọn ngành?
Thế mà vẫn tự tay khuấy động nó. Cậu phát hiện kẽ hở của cuộc hôn nhân , tìm thấy hạt bụi ẩn sâu trong đó. Cậu thể nào giả ngu, giữ cảnh yên bình giả dối nữa.
Du Tâm Kiều khịt mũi: “Anh lừa em, cứ luôn dối em.”
“Anh lừa em.” Từ Ngạn Hoàn đáp.
“Anh dối, bảo khi kết hôn chúng chung sống .”
“Rất thật đấy.”
“Vậy khi cưới, chúng … hôn ?”
“Ừm.”
“Thỉnh thoảng ?”
“Không, hằng ngày.”
Có câu trả lời đó, Du Tâm Kiều những vui mà trái còn khó chịu hơn.
“Anh bảo em tin kiểu gì đây?” Cậu móc điện thoại trong túi , mở giao diện WeChat lên đưa Từ Ngạn Hoàn xem: “Trước khi gặp tai nạn xe đầu, khi em mất trí nhớ, em gửi tin nhắn cho .”
Từ Ngạn Hoàn chăm chú, bên chỉ một câu: Chúng nên dừng thôi.
Có trời mới tâm trạng khi đầu tiên Du Tâm Kiều thấy tin nhắn . Cậu từng nghĩ là do hai cãi thôi, Du Tâm Kiều 24 tuổi chỉ đang giận dỗi. Du Tâm Kiều 24 tuổi vắt óc tìm cách để tiếp cận, cưới Từ Ngạn Hoàn khiến vui như thế, ngay cả mật khẩu điện thoại cũng là ngày kỷ niệm kết hôn, cam lòng chấm dứt ? Rốt cuộc thất vọng đến mức nào mới làm buông bỏ như thế?
“Sao trả lời?” Du Tâm Kiều hỏi: “Bởi vì mất trí nhớ xong em ngốc dễ lừa, cho nên mới em nhớ ?”
“Anh…”
Từ Ngạn Hoàn kịp đáp, Du Tâm Kiều hỏi tiếp: “Lại còn hằng ngày nữa, mà hằng ngày cho … Lúc hôn thấy buồn nôn ? Không ghét em lắm ư?”
Tính Du Tâm Kiều vốn hấp tấp nóng vội, dám yêu dám hận, giờ đây về năm 18 tuổi nên càng liều lĩnh tùy ý, thèm kiềm chế.
cũng chẳng còn đường lui nữa , quyết tâm hối hận.
Cậu giả vờ nổi, thể tiếp tục sắm vai làm Du Tâm Kiều 24 tuổi trưởng thành thận trọng, nhưng vẫn bất bình Du Tâm Kiều 24 tuổi: “Anh sáu năm đó em sống thế nào ? Có từng nghĩ em dùng tâm trạng gì để bắt đầu với ? Là thấy em thì bỏ chạy, là ghét em gặp em, mà em nghĩ cưới em là do ép, với em là vì tiền cho ?”
“Mẹ em đúng, nên nhân lúc mà ly hôn, nhân lúc em nhớ gì cả——”
Đang hăng say, Du Tâm Kiều phát hiện bàn tay nắm chặt cằm đột nhiên buông lỏng, đó dời về gáy. Cậu nương theo lực tay ngả về phía , cùng lúc đó bóng đen mặt cũng đột ngột đè xuống.
Kèm theo một đôi môi khô ráo ấm áp.
Từ Ngạn Hoàn giữ chặt đầu Du Tâm Kiều, ngón tay thon dài đan những sợi tóc mềm mại của . Anh nghiêng đầu hôn đôi môi , mang theo trong đó là cả một sự quyết tâm.
Tựa như nhẫn nhịn lâu lắm , dòng m.á.u cuồn cuộn tới độ sôi, nếu còn làm gì nữa thì sẽ phát điên.
Du Tâm Kiều ngu luôn . Khi ý thức đang hôn với Từ Ngạn Hoàn, đầu tiên phí sức đẩy mấy , đó nhanh chóng nhũn hết cả chân tay vì thiếu oxy. Cậu mất sức, mặc cho quấn lấy môi lưỡi chiếm đoạt hết tất thảy, để cả cơ thể nhiễm thở của .
Hơi thở trông thì lạnh lẽo quá đỗi, nhưng tới khi thật sự chạm mới thấy nóng hừng hực.
Dường như trôi qua lâu, nhưng giống như chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi, Du Tâm Kiều dựa lên vai Từ Ngạn Hoàn thở dốc. Cậu chỉ thấy choáng váng, cần dựa thứ gì đó mới vững .
Âm thanh cộng hưởng với lồng n.g.ự.c truyền tai, là giọng bình tĩnh của Từ Ngạn Hoàn: “Anh hối hận .”
Không là đang trả lời câu nào.
Trong ký ức của Du Tâm Kiều 18 tuổi, Từ Ngạn Hoàn từng sợ bất kỳ điều gì.
Anh bần cùng nhưng kiêu ngạo, trong tay gì nhưng từng cúi đầu, chấp nhận bất cứ sự bố thí và đồng cảm nào của ai hết. Dù ở , lưng cũng luôn thẳng tắp, tưởng như dù khó khăn cách mấy cũng thể quật ngã .
giờ đây, ôm lấy một vốn dĩ còn yếu đuối hơn , bởi vì sợ mà hô hấp của đang run rẩy.
“Đừng ly hôn.” Khẽ khàng hôn lên nước mắt sườn mặt Du Tâm Kiều, Từ Ngạn Hoàn : “Tụi đừng ly hôn, em?”
Hẳn là nhầm , Du Tâm Kiều nghĩ.
Nếu thì thấy giống như đang khẩn cầu thế?