Ánh trăng xanh - Chương 16
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:40:00
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Du Tâm Kiều nuốt nước bọt một cái.
Cậu luôn cảm thấy Từ Ngạn Hoàn mâu thuẫn. Thời còn học, là học sinh giỏi đánh , tính cách lạnh lùng nhưng khiến bao rung động, cứ khiến thất vọng xong ban cho một tia hy vọng.
Ví như nãy, miệng bảo đang đợi cho phép, nhưng thực tế khóa chặt con mồi, hệt như một con báo thủ thế chờ đợi, chờ cái lồng mở là vồ đến tóm lấy con mồi.
Không một ai chạy thoát khỏi cái bẫy mà bày , ai thể kháng cự sự mê hoặc của .
Trừ Du Tâm Kiều của năm 18 tuổi mới trải qua buổi tối hôm .
Khát vọng và d.a.o động thuở đầu nỗi chua xót đậm đặc hòa tan mất. Du Tâm Kiều nghiêng đầu, cần cổ cũng theo đó mà căng lên, dù cho mặt lúc là sự đối đãi giờ từng .
Từ Ngạn Hoàn trong ký ức bao giờ kiên nhẫn và nhường nhịn với ai như thế ?
Du Tâm Kiều cảm giác cũng trở nên mâu thuẫn mất , lúc thì hy vọng trở thành Du Tâm Kiều 24 tuổi, lúc thì nghĩ, nếu bây giờ yên lòng yên mà chìm đắm , Du Tâm Kiều 18 tuổi làm ?
Nhận sự từ chối của đối phương, nhiệt độ trong mắt của Từ Ngạn Hoàn cũng dần tản .
Anh buông tay khỏi mép bệ, giơ lên như xoa đầu Du Tâm Kiều, nhưng cánh tay nâng tới giữa rút về.
Không do ảo giác mà Du Tâm Kiều bỗng phát hiện cảm xúc “cụt hứng” từ mặt .
“Em ngủ .” Từ Ngạn Hoàn khẽ giọng: “Anh ép buộc em .”
Đêm khuya, Du Tâm Kiều giường trần nhà, hồi tưởng về những việc đối với chỉ là “chuyện của năm ngoái”, nghĩ thầm, rõ ràng là em ép buộc .
Đã từ chối như nhưng em vẫn cố chấp bám theo , còn kề cận bên , gọi là cái đồ gì nhỉ?
Đồ đê tiện.
thế, chính là đồ đê tiện.
Du Tâm Kiều ít khi tự mắng , giờ phút rủa bản là vì đang giữ tỉnh táo.
Trước khi rõ nguyên nhân kết hôn, thể mặc cho bản buông thả hưởng thụ .
Hưởng thụ… Hôn môi tính là hưởng thụ ?
Trừ những câu vô tình thì Du Tâm Kiều 18 tuổi còn nhận một cái chạm môi chẳng thể tính là hôn.
Giây phút sắp chìm giấc ngủ, Du Tâm Kiều vô thức bóp ấn đường của , tựa như đang hồi tưởng nỗi đau khi .
Hôm thời tiết quang đãng, thích hợp ngoài.
Thay quần áo xong từ trong phòng , Du Tâm Kiều thấy Từ Ngạn Hoàn đang dọn chăn ở sô pha phòng khách.
Tối hôm qua, trong tình thế cấp bách đành nhốt mèo phòng ngủ phụ, phòng của Từ Ngạn Hoàn chiếm mất. Du Tâm Kiều định nhường phòng ngủ chính cho , bảo cần, cầm chăn và drap trải giường từ phòng chứa đồ trải lên sô pha phòng khách ngủ đỡ một đêm.
Bữa sáng cũng do Từ Ngạn Hoàn nấu.
Du Tâm Kiều nhai sandwich, uống một hớp sữa bò nóng Từ Ngạn Hoàn trai nhưng tiều tụy ở phía đối diện, đột nhiên cảm thấy giống đứa bắt nạt khác khủng khiếp.
Có điều mẩn đỏ cũng lặn bớt, xem biện pháp “cách ly” hiệu quả.
“Đêm nay để em ngủ sô pha cho.” Du Tâm Kiều : “Ban ngày còn làm nữa, chất lượng giấc ngủ quan trọng lắm.”
Từ Ngạn Hoàn khựng , đồng ý cũng từ chối mà : “Không vì thế.”
Không vì ngủ sô pha nên mới ngủ ngon.
Dù cho so với sáu năm thì bây giờ Từ Ngạn Hoàn đổi nhiều, nhưng một chuyện từng khác —— Hễ cứ thoát khỏi chế độ làm việc là bật chế độ “tiết kiệm năng lượng” ngay. Du Tâm Kiều thường nghi ngờ rằng vì giờ kiệm lời, hoặc do cứ chuyện kiểu “lời ít ý nhiều” khiến hiểu gì, cho nên mới chẳng kết bạn.
“Thế thì vì ?” Du Tâm Kiều hỏi: “Máy sưởi trong phòng khách bật đủ ấm hả?”
Từ Ngạn Hoàn trả lời, giương mắt lên thẳng Du Tâm Kiều.
Trái tim giật thót một cái, cảnh tượng ngắn ngủi lúc ở bồn rửa tay hồi tối qua chợt tràn đầu.
Tuy Từ Ngạn Hoàn là một khiến khác thấy khó hiểu, nhưng may mà Du Tâm Kiều từng “huấn luyện đặc biệt” nên thể hiểu sơ sơ.
Nói cách khác, hiện giờ Từ Ngạn Hoàn đang thẳng , ý thể hiện rằng—— Nguyên nhân là vì em.
Du Tâm Kiều càng thấy chột hơn.
Từ Ngạn Hoàn là ai chứ? Hotboy của trường Trung học Hai Tầm Thành, trai khiến bao nữ sinh mê mẩn ngày ngày nhận thư tình đến mỏi cả tay, hiện giờ còn thêm cả phận thủ khoa đầu của trường Đại học Luật, trang web của công ty luật Tinh Thần còn đang treo ảnh và giới thiệu tóm tắt về , là ngôi mới đang dần phát triển trong giới luật sư.
Người như , xưa nay chỉ chuyện từ chối khác, bao giờ nghĩ tới một ngày từ chối.
Người từ chối còn là một bệnh nhân mất trí nhớ từng mặt dày theo đuổi , dùng thủ đoạn gì để ép “bằng lòng” kết hôn, hiện giờ còn đang ở nhà , chiếm mất phòng ngủ của nữa.
Du Tâm Kiều đang “debuff” chợt rơi vòng lẩn quẩn hồi đầu—— Anh kết hôn với vì mục đích gì? Không cần nhà cần tiền, chẳng lẽ vì mặt ?
cho ảnh hôn.
Trong não rối như mớ bòng bong. Cậu đang cân nhắc xem “ Du Tâm Kiều 24 tuổi thường xuyên cho thơm lên mặt ” thì thang máy xuống tới tầng hầm, bọn họ tới một chiếc xe.
Từ Ngạn Hoàn đưa chìa khóa xe qua: “Lái xe của .”
Du Tâm Kiều đang ngơ ngẩn đột nhiên chớp mắt: “Hả?”
Từ Ngạn Hoàn chiếc xe thể thao màu mè ở bên cạnh: “Xe của em chỉ hai chỗ thôi.”
Du Tâm Kiều: “…” Cậu quên mất vụ .
Hôm qua bảo với ba sẽ đưa họ sân bay. Lúc ăn sáng, Du Tâm Kiều lên app bản đồ tra đường thử.
Xe của Từ Ngạn Hoàn là một chiếc SUV chừng hai trăm nghìn tệ, ghế dựa thoải mái, nội thất xe cũng giản dị, trái ngược với xe của Du Tâm Kiều.
Duy chỉ một chỗ kỳ lạ, đó là cửa xe bên ghế lái phụ dán tờ giấy ghi “Ghế chủ”, cạnh hàng chữ còn một hình cún con lông xù đang giả bộ hung dữ nhe răng, trông chẳng hợp với chiếc xe một chút nào.
“Cái là…”
Từ Ngạn Hoàn : “Em dán đấy.”
Du Tâm Kiều: “…” Mình 24 tuổi khiến 18 tuổi ngạc nhiên thật.
Cậu đưa chìa khoá xe thể thao của cho Từ Ngạn Hoàn, Từ Ngạn Hoàn nhận: “Anh xe buýt.”
Du Tâm Kiều từ lúc ký ức chỉ mới xe buýt hai đề nghị : “Giờ cao điểm thế xe buýt đông lắm, cứ gọi xe .”
Không câu lấy lòng Từ Ngạn Hoàn ở chỗ nào mà vẻ mặt phiền muộn âm u sáng giờ của thả lỏng bớt.
“Được.” Anh đồng ý.
Lái xe khỏi nơi đỗ, Du Tâm Kiều hạ cửa xe xuống, mất tự nhiên với Từ Ngạn Hoàn ở bên cạnh: “Thế em nhé.”
Cảnh trông y chang cảnh vợ hiền tiễn chồng làm.
Tiếc là Từ Ngạn Hoàn giống “ vợ hiền” bình thường, sẽ mấy câu dặn dò như “chú ý an , về nhà sớm nhé” các thứ.
Anh khom lưng, Du Tâm Kiều qua lớp kính cửa sổ xe.
“Chào tạm biệt ba cho đàng hoàng.” Anh ngừng tiếp: “Đừng mít ướt.”
Trên đường , Du Tâm Kiều bắt đầu suy nghĩ, từ khi nào?
Hôm qua cúp điện thoại xong, rõ ràng lau nước mắt mới ngoài.
Vậy là do nên mới hôn ư? Sợ mách tội với ba , mách rằng đối xử với ?
Thông qua cuộc đối thoại mà lén lúc ở bệnh viện, Du Tâm Kiều đoán rằng Từ Ngạn Hoàn e ngại ba . Tầm mắt rơi lên kính chiếu hậu. Du Hàm Chương và Diêu Quỳnh Anh ở ghế , thì sách, thì gõ laptop, vẻ mặt nghiêm túc, thoạt thì đúng là khó gần thật.
Phu nhân Diêu bận rộn trăm bề là đầu tiên phát hiện ánh mắt của con trai, bà bèn đóng laptop : “Hôm qua gọi điện thoại nên tiện hỏi, gần đây con và Tiểu Từ thế nào ?”
Du Tâm Kiều siết lấy vô lăng: “Ờm… thì cứ thế thôi ạ.”
“Vẫn nhớ gì ?”
“Vâng.”
Chưa thoát khỏi trạng thái làm việc nên khí thế của Diêu Quỳnh Anh dữ dội, khiến cảm thấy áp lực. Bà trầm ngâm một lúc mới : “Không thì nhân lúc con ly hôn . Mẹ thấy hai đứa cũng chẳng tình cảm gì với .”
Du Tâm Kiều: “…”
Du Hàm Chương vội vàng thả sách xuống, : “Ai chia rẽ vợ chồng như thế.”
“Không khuyên nó chia tay, chẳng lẽ khuyên nó làm hòa?” Diêu Quỳnh Anh : “Từ hồi cấp 3 thằng nhóc mê hoặc con trai em điên đảo thần hồn, nhà cũng chịu về, nhất quyết đòi ở cái nơi như Tầm Thành suốt một năm trời. Sáu năm đột nhiên kéo con em đăng ký kết hôn… Kỳ quặc hết sức.”
“Em cảm thấy thằng bé kết hôn với con trai vì âm mưu khác?”
“Anh âm mưu gì .” Du Tâm Kiều chen : “Nhà đó là do ảnh mua.”
“Bỏ qua chuyện , Tâm Kiều, chẳng qua là cảm thấy lúc thích hợp.” Diêu Quỳnh Anh : “Chịu một dằn vặt như thế là quá đủ , con quên buổi tối sáu năm con lóc gọi điện thoại cho ?”
Du Tâm Kiều im lặng.
Trí nhớ của cũng vặn dừng ở ngày hôm , chẳng lẽ là do ông trời cảnh báo , nhắc đừng vết xe đổ nữa?
Du Tâm Kiều 24 tuổi trải qua hết thảy lẽ càng hiểu rõ chuyện . Vậy tại vẫn chủ động liên lạc với Từ Ngạn Hoàn, thậm chí còn thúc đẩy cuộc hôn nhân giữa hai ?
Còn quá nhiều sự bí ẩn đang chờ Du Tâm Kiều khám phá.
Lấy bình tĩnh, Du Tâm Kiều đặt câu hỏi : “Mẹ, thể cho con , sáu năm nay——”
Mới một nửa chợt thấy một tiếng “kétttt” dữ dội, xe va chạm từ bên hông nên lao thẳng về phía lan can bảo hộ. Du Tâm Kiều phản ứng cực nhanh, lập tức phanh xe đảo hướng lái, đó quan tâm bản mà đầu hai đằng .
May mà ba thắt dây an nên chỉ hoảng sợ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-16.html.]
Sau khi định nhịp thở, Du Tâm Kiều định xuống xe thử, nhưng phát hiện cửa xe đụng móp nên mở .
Bên xe còn thì đ.â.m vẹo cả lan can bảo hộ, một bên bánh xe gần như lơ lửng giữa trung, suýt chút nữa là rơi khỏi cầu vượt.
Trong vòng một tháng mà giao tiếp với cảnh sát hai vì tai nạn giao thông, Du Tâm Kiều cảm thấy cái nhân phẩm nên mua vé là .
Hiển nhiên cảnh sát cũng nghĩ thế, lật xem biên bản tai nạn hỏi: “Cả hai đều đụng, còn đụng ác như thế, cả túi khí an cũng bật luôn. Cậu nghĩ kỹ xem làm mích lòng ai .”
Du Tâm Kiều nghĩ nát óc mà vẫn nghĩ : “Tôi mới về nước hồi cuối năm nay, mà gây thù cho .”
“Trước khi nước ngoài thì ?”
“Trước khi nước ngoài chỉ là học sinh cấp ba, ai hận đến tận sáu năm cơ chứ?”
lúc , một cảnh sát trẻ khác từ trong phòng thẩm vấn : “Đã tra xong, cơ bản thể xác định đối tượng thuê để gây tai nạn. Trong điện thoại tên nhật ký trò chuyện với chủ thuê. Đối phương bảo tìm đúng biển xe đụng chí mạng. Dù c.h.ế.t thì vẫn trả cho một tiền lớn.”
Vị cảnh sát đang làm việc với Du Tâm Kiều bày vẻ mặt “Cậu xem đúng ”. Du Tâm Kiều tức thì há hốc mồm, kinh ngạc tới nỗi nên lời.
Lúc Lương Dịch đến cửa đồn cảnh sát, Du Tâm Kiều đang gọi điện thoại cho Từ Ngạn Hoàn. Bên cứ báo máy bận, gọi mấy vẫn .
“Sao , tai nạn xe nữa ?” Lương Dịch hỏi: “Ông gì chứ?”
Du Tâm Kiều lắc đầu, đanh mặt tiếp tục gọi điện thoại.
“Bác trai bác gái ?”
“Bắt xe taxi chở họ , chắc giờ lên máy bay.”
“Chuyện lớn thế mà ông để hai họ ?”
“Không ai gì, bận về để làm việc.”
“Được . Ây da, xe của Từ Ngạn Hoàn đụng cơ mà, vẫn tới?”
“Tôi gọi cho .” Gương mặt của Du Tâm Kiều dần tái : “Làm đây, , hại .”
Lương Dịch hiểu lắm: “Gì mà hại ? Không là sự cố bất ngờ ?”
Du Tâm Kiều kể đại khái những gì cảnh sát điều tra . Lương Dịch hoảng hồn: “Thuê sát thủ?”
“Ừ.” là gấp lắm , Du Tâm Kiều hỏi Lương Dịch: “Xe của ông đỗ ở ? Phiền ông chở qua công ty luật Tinh Thần ?”
“Được, ông đừng rối, để chở ông .”
Trên đường , Du Tâm Kiều liên tục gọi điện thoại cho Từ Ngạn Hoàn, mãi tới khi điện thoại hết pin sập nguồn.
“Ông đừng lo.” Thấy bồn chồn tới nỗi trắng bệch cả mặt, Lương Dịch vội vàng khuyên: “Nếu sát thủ thành công thì trong thời gian ngắn sẽ tay nữa , gã cũng sợ bại lộ mà.”
Quả đúng là . Du Tâm Kiều hít sâu, cố gắng trấn an bản .
Lương Dịch đang lái xe, khi xâu chuỗi bộ sự việc xong thì khỏi nghi ngờ: “ nếu như hại , thế hôm nay lái xe là ông? Tôi nhớ xưa giờ ông lái xe của ?”
“Xe của chỉ hai ghế. Hẳn là đây từng lái xe của .”
“Cảnh sát tên côn đồ biển xe để làm việc, trùng hợp hôm nay ông lái xe của , côn đồ cũng đúng lúc tay? Vậy một khả năng, Từ Ngạn Hoàn hôm nay sẽ theo dõi, cho nên cố ý để ông…”
Du Tâm Kiều phủ nhận ngay lập tức: “Không , loại như .”
“Loại như ?” Lương Dịch hỏi ngược : “Đừng quên hai chia xa sáu năm , sáu năm đủ để đổi một .”
“Huống chi khi chia xa hai yêu, còn cãi ầm ĩ như thế. Ông cảm thấy, kết hôn ba bốn tháng đủ để xua tan hiềm khách ngày xưa, xây dựng quan hệ tín nhiệm đậm sâu ? , hai còn kết hôn chớp nhoáng nữa đấy.”
Du Tâm Kiều gì. Đối với năm 18 tuổi mà , vấn đề khá khó xơi.
“Chắc chỉ trùng hợp thôi.” Sau khi suy tư một lúc, Du Tâm Kiều : “Nếu hôm nay định xuống tay với , thẳng tay báo cảnh sát luôn?”
“Làm gì mà nhiều trùng hợp dữ , hai tai nạn xe của ông cách bao lâu? Ông đa phần cả đời cũng gặp tai nạn xe bao giờ ? Hai ông gặp còn nghiêm trọng quá trời!”
Lương Dịch vỗ lên vô lăng, y suy đoán dọa sợ: “Sao báo cảnh sát luôn, đúng thế, báo cảnh sát nhờ… Ông đưa di chúc của cho xem ?”
Du Tâm Kiều ngẩn : “…Tôi nhớ rõ.”
Những việc đều trong đoạn ký ức mất của , nếu luật sư Hình liên lạc với , cũng một bản di chúc.
Lương Dịch thở dài: “Theo tính cách giấu chuyện gì của ông, quá nửa là ông đưa xem .”
“…”
“Không nghĩ về , là bạn bè nên về phe ông, lo lắng cho ông, đề nghị ông xác nhận suy đoán .”
Đằng là công ty luật Tinh Thần, Lương Dịch phanh xe, đỗ ở ven đường.
Y mặt sang Du Tâm Kiều, giọng điệu trịnh trọng từng thấy: “Trùng hợp cản tai nạn cũng , dụ bẫy cũng thế, ông đừng quên, hôm nay suýt c.h.ế.t là ông.”
Song, Du Tâm Kiều tìm thấy Từ Ngạn Hoàn ở công ty luật, đồng nghiệp bảo rằng ngoài .
Điện thoại vẫn gọi . Du Tâm Kiều đành về nhà .
Trong nhà một bóng , thích ở nơi quá yên tĩnh, thế là bật ti vi lên, đó đang chiếu một bản tin thời sự—— Một cặp vợ chồng, khi cưới , bên nhà trai nghèo khó bần hàn, nhà gái giàu sung túc, khi cưới đầy một năm thì hai ly hôn, nhà trai khởi tố yêu cầu nhà gái chia cho một nửa tài sản.
Trên màn hình ti vi, cô gái căm giận bất bình mà gạt nước mắt, : “Anh vốn dĩ chẳng yêu gì , cưới vì tiền thôi!”
Du Tâm Kiều bỗng thấy hoang mang.
Trực giác cho rằng, Từ Ngạn Hoàn như , nhưng nghĩ tới câu hỏi luôn quấy nhiễu —— Tại Từ Ngạn Hoàn kết hôn với ?
Có ý đồ gì ?
Chắc mưu đồ gì với con nhỉ? Hồi theo đuổi một năm mà chẳng ngó ngàng tới, sáu năm trôi qua đồng ý kết hôn ngay, đột nhiên lòng gì?
Đây mới là khả năng nên gạt bỏ ngay đầu tiên.
Du Tâm Kiều bỗng dưng nở nụ , vì sự bướng bỉnh, vì lòng tự ái ngoan cố nực của .
Đến cả căn hộ, một nơi xem như là “nhà”, trừ việc dùng để bồi thường và làm quà tặng, nó còn dễ khiến sản sinh ảo giác yêu thương.
Lúc Từ Ngạn Hoàn về đến nhà, Du Tâm Kiều đang sô pha, ánh mắt mất tiêu cự, chẳng đang về nơi .
Anh tới quỳ xuống mặt Du Tâm Kiều, nắm lấy tay quan sát một chốc. Sau khi xác nhận rằng thương gì mới yên tâm, : “Khách hàng mượn điện thoại của gọi điện lâu, em——”
Du Tâm Kiều ngắt lời : “Anh , hại ?”
Từ Ngạn Hoàn sững sờ.
Trông vẻ mặt thì đúng là chuyện thật, dáng vẻ sốt ruột của cũng giả vờ.
“Công ty bảo hiểm chỉ là tai nạn xe, xe .” Từ Ngạn Hoàn dần hiểu ý : “Lẽ nào là sự cố bất ngờ ư?”
Du Tâm Kiều lắc đầu.
Cậu đột nhiên cảm thấy mệt mỏi. Từ khi mất trí nhớ đến nay, dường như ném một vòng xoáy khổng lồ, xung quanh là những mảnh vỡ của ký ức. Dù cho cố gắng đến mấy cũng thể nhận mảnh nào là thật, mảnh nào là giả.
Kết quả, tất cả những gì nắm trong tay những thể chắp vá một câu chuyện chỉnh. mà còn đẩy tình cảnh mâu thuẫn hơn. Một mặt tin tưởng mắt năm của bản , cảm thấy hổ vì nảy sinh lòng nghi ngờ, một mặt đối diện với sáu năm trống rỗng , thông qua ký ức vô cùng rõ ràng năm 18 tuổi, xác nhận Từ Ngạn Hoàn năm đó vốn dĩ hề động lòng với .
Hơn nữa, nếu như lược bỏ sáu năm thiếu hụt , thì quả thật công bằng với Du Tâm Kiều 24 tuổi.
Du Tâm Kiều nhúc nhích, cũng năng gì. Từ Ngạn Hoàn ngẩng mặt , nhíu mày: “Em sợ ?”
Du Tâm Kiều đáp.
Như thể dám nghĩ tới giả thiết , Từ Ngạn Hoàn đanh mặt : “Em nhớ ?”
Du Tâm Kiều chầm chậm lắc đầu, đó . Không hiểu Từ Ngạn Hoàn thở phào.
“Có … mong em nhớ ?”
Lúc hỏi câu , Du Tâm Kiều bỗng cảm nhận sự nhẹ nhõm mà lâu mới .
Giữa bọn họ nhiều vấn đề quan trọng chắn ngang. Nếu như vụ tai nạn xe là dây cháy chậm, quyết định nhóm lên mồi lửa, làm rõ chuyện.
“Anh ——”
“Đừng gạt em.” Du Tâm Kiều Từ Ngạn Hoàn, từ tốn cất lên lời nhắc nhở nghiêm túc: “Anh gạt em.”
Bởi vì, đáng sợ hơn “ tin tưởng” chính là phát hiện “ dám tin tưởng”.
Du Tâm Kiều 24 tuổi khiến thấy xa lạ quen thuộc. Cậu sẽ đặt tên cho thú cưng bằng tên thích, sẽ dời đàn piano đến nơi gần thương của nhất, sẽ dán giấy lên ghế phụ xe thương để đánh dấu chủ quyền, sẽ lén lút đổi tên WeChat của thành hình trái tim. Dù cho khi mất trí nhớ, dòng tin nhắn cuối cùng mà gửi cho đối phương là—— Chúng nên dừng thôi.
Tại rõ sẽ giẫm lên vết xe đổ nhưng vẫn kết hôn với ? Là vì yêu, vì nhớ mãi quên.
Người , ai yêu đó thua, Du Tâm Kiều 24 tuổi thua thảm hại từ lâu.
Thế nên, dù hỏi thế nào nữa cũng giống như đang tự chuốc nhục .
hỏi, bởi vì Du Tâm Kiều 18 tuổi mệt , “ yêu mà sợ” chỉ vì Từ Ngạn Hoàn tiện thể đáp , cũng xóa bỏ hết quá khứ chỉ vì một câu xin .
Du Tâm Kiều nhắm mắt , hít sâu: “Từ Ngạn Hoàn, còn nhớ , từng ghét em, gặp em nữa, trừ khi em cho nhiều tiền?”
Từ Ngạn Hoàn ngẩn , vì đột nhiên Du Tâm Kiều gọi đầy đủ họ tên , cũng vì nhắc chuyện xưa cũ.
“Sao kết hôn với em?” Du Tâm Kiều hít sâu nữa: “Có em một bản di chúc, đó tất cả tài sản cá nhân sẽ thuộc về hết ?”
Hết chương 16.
Tác giả lời : Chuyện di chúc nhắc hồi chương 9.
Mọi đừng quên: Chúng ở góc nên mới rõ chuyện, còn Du Tâm Kiều thì , còn mất trí nhớ nữa. Chương sẽ giải thích rõ chuyện , dù Du Tâm Kiều cũng nghi ngờ Từ Ngạn Hoàn, mà là nghi ngờ chính .