Ánh trăng chiếu sáng - 1

Cập nhật lúc: 2025-02-15 04:32:42
Lượt xem: 767

ÁNH TRĂNG CHIẾU SÁNG [FULL]

 

Tác giả: 风月煞

Nguồn: Zhihu

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

-----

 

Sau khi cha mẹ ly hôn, em gái chọn sống với người cha giàu có. Tôi chuyển đến sống ở nhà trọ của mẹ.

 

Vài năm sau, cha rượu chè, gái gú, cờ b.ạ.c đến tán gia bại sản. Còn mẹ bắt đầu livestream trên mạng, trở thành nữ doanh nhân nổi tiếng.

 

Cuộc sống của em gái long trời lở đất, liền đến tìm tôi khóc lóc kể lể.

 

Rồi thừa dịp tôi không chú ý, bỏ độc vào cốc của tôi.

 

"Đều là con ruột, dựa vào cái gì chị có thể sống tốt như vậy, mà tôi lại phải sống cảnh màn trời chiếu đất? Những ngày tốt đẹp này cũng nên để cho tôi trải qua một lần!”

 

Mở mắt ra lần nữa, chúng tôi trở về ngày cha mẹ ly hôn.

 

Lúc này đây, em gái giành ôm lấy mẹ: "Con muốn sống với mẹ, dù khổ dù mệt con cũng chịu.”

 

Nhưng nó không biết, mẹ còn đáng sợ hơn cả cha.

 

1

 

Em gái từ nhỏ miệng đã ngọt ngào nịnh nót, so với tôi thì được cưng chiều hơn.

 

Vì thế, khi cha mẹ quyết định ly hôn, bọn họ hỏi em gái trước, hỏi nó muốn cùng ai.

 

Cha tôi là một phú nhị đại, trong nhà rất có tiền. Mẹ là một bà nội trợ toàn thời gian, sau khi ly hôn thì hai bàn tay trắng, phải sống một cuộc sống khó khăn.

 

Cho nên, em gái không chút nghĩ ngợi, ngoan ngoãn ôm lấy cha: “Con thích cha nhất, con không thể không có cha, con muốn lớn lên cùng cha.”

 

Cha vui vẻ nở hoa, bế em gái nâng cao lên: "Con ngoan, vậy thì con đi theo cha, cả đời này làm công chúa nhỏ!"

 

Em gái cười ngọt ngào.

 

Ở nơi cha mẹ không nhìn thấy, nó đắc ý liếc mắt nhìn tôi một cái.

 

Đúng vậy, nó đã như vậy từ khi còn nhỏ, lúc nào cũng muốn tranh cao thấp với tôi. Chỉ cần có thể "đánh bại" tôi, cho dù là chuyện hại người không có lợi mình, nó cũng rất nguyện ý.

 

Cả cha và em gái đều cười vui vẻ. Mẹ đứng một bên buồn bã.

 

Tôi im lặng một lúc rồi nắm lấy tay mẹ: "Mẹ ơi, con muốn sống cùng mẹ."

 

Bà ta nhìn tôi thật sâu, không nói gì.

 

2

 

Vài năm sau, thật tình cờ, sự nghiệp livestream của mẹ phát triển mạnh mẽ. Chúng tôi chuyển từ căn nhà trọ tồi tàn đến khu dân cư, rồi chuyển từ khu chung cư sang khu biệt thự.

 

Xe điện cũ của mẹ cũng đổi thành Mercedes. Sau đó đổi sang Porsche.

 

Có một lần, mẹ lái xe đưa tôi ra ngoài, tình cờ gặp tai nạn giao thông trên đường. Một chiếc xe điện chạy ngược chiều, đụng vào một chiếc xe sang trọng.

 

Chủ xe chửi ầm lên, chủ xe điện khúm núm. Con gái của chủ xe điện đứng một bên khóc lớn, ông ta cảm thấy mất mặt, đạp con gái một cước. Cô con gái đau khổ quay đầu đi, vừa hay đối diện với ánh mắt của tôi qua cửa sổ xe.

 

Là em gái tôi, Trần Tư Lý.

 

Nhìn lại chủ xe điện hèn mọn đang xin lỗi kia, chính là cha tôi!

 

Trần Tư Lý cũng nhìn thấy tôi và mẹ, ánh mắt sáng lên, điên cuồng đuổi theo chúng tôi. Nhưng mẹ tôi đã đạp chân ga, lái xe về phía trước như thể không có chuyện gì xảy ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/anh-trang-chieu-sang/1.html.]

Tôi do dự mở miệng: "Mẹ, đó là em gái.”

 

Mẹ lạnh lùng nói: "Mẹ thấy rồi, thế nào, con muốn giúp nó?"

 

Tôi không dám lên tiếng.

 

Mẹ cười khẩy: "Lúc còn bé nó rất đáng yêu, bây giờ lớn lên, xấu xí như cha nó. Đây là báo ứng của đồ vô ơn không có lương tâm.”

 

Tôi ngậm miệng lại hoàn toàn.

 

Không lâu sau, Trần Tư Lý tìm được phương thức liên lạc của tôi, mời tôi ra ngoài gặp mặt.

 

Trong quán cà phê, nó khóc lóc thảm thiết: "Chị, chị không biết đâu, cha..."

 

Trần Tư Lý nói, cha là một tên hoàn toàn ngu xuẩn, bất tài và tham lam.

 

Mấy năm trước, ông ta tin lời bạn bè, mặc cho ông nội ngăn cản, đầu tư một công ty. Nhưng công ty kia vốn là một cái bẫy, vì thế mấy chục triệu đã trôi theo dòng nước. Ông nội vô cùng tức giận, đuổi cha ra khỏi nhà.

 

“Em vốn tưởng rằng cha biết sai sẽ sửa, không ngờ cha chỉ biết rượu chè, gái gú, bài bạc”

 

Sau khi bị đuổi khỏi nhà, cha tôi tiệc tùng hằng đêm. Theo gợi ý của bạn gái, ông ta đã đến sòng bạc ở Ma Cao vung tiền như rác. Chỉ trong vòng vài tháng, mấy trăm vạn tiền gửi ngân hàng đã bị tiêu hết sạch. Cha tôi thậm chí còn gánh hơn sáu triệu nợ cờ b.ạ.c trên lưng.

 

Ông nội đã mặc kệ cha, một đồng cũng không cho.

 

Rơi vào đường cùng, cha đành phải đi giao đồ ăn để kiếm tiền. Nhưng ông ta đã quen sống an nhàn sung sướng rồi. Trước kia ra ngoài đều có tài xế, ngay cả luật giao thông cũng không biết. Mới ra ngoài không giao đồ ăn bao lâu, ông ta đã đi ngược chiều và đ.â.m vào một chiếc xe hơi sang trọng... Đó chính là cảnh tượng mà tôi đã chứng kiến ngày hôm trước.

 

Trong quán cà phê, Trần Tư Lý nhào vào lòng tôi, khóc đến thương tâm: “Chị, em thấy mẹ lái Porsche, mặc đồ Chanel, túi xách của chị cũng là của Dior, hai người chắc hẳn đang sống rất tốt. Chị, chị có thể trở về nói với mẹ, em cũng là con gái của bà ấy, em không muốn sống với cha nữa, em muốn sống với mẹ, được không? Mẹ chắc chắn là rất nhớ em, mấy năm mới chia tay, mẹ thường xuyên gọi điện thoại cho em, hy vọng em sẽ trở về.”

 

Trong đôi mắt em gái tràn đầy chờ đợi. Nhưng khi nghĩ đến mẹ, tôi không khỏi rùng mình.

 

Cuối cùng, tôi nói: "Tốt nhất là em đừng sống với mẹ, chị có thể cho em một ít tiền.”

 

Trần Tư Lý đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt ẩn chứa oán giận. Nhưng ngay sau đó, một nụ cười biết ơn xuất hiện trên khuôn mặt nó.

 

"Cảm ơn chị. Em biết chị là người tốt nhất với em mà.”

 

3

 

Ngày hôm sau, tôi chuyển 50 ngàn cho Trần Tư Lý.

 

Nó chủ động nói muốn mời tôi đến nhà nó ăn cơm.

 

Trong nhà trọ, Trần Tư Lý đưa cho tôi một tách trà: “Chị, em nhớ chị từ nhỏ đã thích uống trà hoa nhài, đây là lá trà mà em cố ý chọn cho chị, chị nếm thử xem có ngon không.”

 

Tôi không đề phòng, uống cạn.

 

Nhưng rất nhanh, trời đất quay cuồng. Hình ảnh cuối cùng, là Trần Tư Lý cầm d.a.o rạch nát mặt tôi.

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

"Trần Tư Dung, đều là con ruột, dựa vào cái gì chị có thể sống tốt, mà tôi lại sống cảnh màn trời chiếu đất? Chị có tiền mà chỉ cho tôi ít như vậy, còn không chịu để cho tôi trở lại bên mẹ, đồ khốn ích kỷ!"

 

Bóng tối vô tận đã qua.

 

Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày cha mẹ ly hôn.

 

Đối mặt với câu hỏi của cha, lần này, Trần Tư Lý không chút suy nghĩ, xoay người ôm lấy mẹ: "Tư Lý không thể không có mẹ, Tư Lý phải sống cùng mẹ, dù khổ dù mệt cũng không sợ!"

 

Mẹ cảm động ôm lấy Tư Lý.

 

Trong vòng tay mẹ, Trần Tư Lý nở nụ cười ranh mãnh.

 

Những mơi mà người khác không nhìn thấy, Trần Tư Lý im lặng gửi khẩu hình đến cho tôi: "Chị, lần này đến lượt tôi bay lên trời rồi.”

 

Thì ra, nó cũng tái sinh.

 

Nhưng nó cũng không biết, mẹ so với cha còn đáng sợ hơn.

Loading...