Anh Trai Là Món Quà. - 8

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:00:25
Lượt xem: 648

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi hì hì trêu :

“Không , chụp , dù trong nhà cũng chụp cả đống mà?”

Mắt trợn lên: “Em thấy ?”

“Ừ, em ở đây luôn, thể từ từ.”

Anh ngượng, vội vàng chuyển đề tài, khen trứng chiên trông cũng .

Tôi liếc viền trứng cháy bật vạch trần :

“Anh , đang kiếm chuyện cho đấy.”

Anh trừng một cái, xoay định , từ phía ôm chặt lấy.

Tôi dụi dụi cổ , hít lấy mùi hương chỉ thuộc về riêng .

Khiến cảm thấy an tâm vô cùng.

“Sau cũng sẽ luôn ở bên em, đúng ?”

Anh yên để ôm, khẽ “ừ” một tiếng.

Giọng nhẹ, nhưng mang theo một sự kiên định thể lay chuyển.

Trái tim đang đập trong lồng n.g.ự.c của gắn chặt với .

Tôi sẽ rời khỏi .

Cả đời cũng thể thoát khỏi .

Chúng cùng một họ.

Có ba quan hệ huyết thống, vẫn nuôi lớn cả hai.

Có chung một gia đình.

Anh là món quà nhất mà ba dành cho trong cuộc đời .

Tôi ngông cuồng, ích kỷ.

thật sự, vô cùng trân trọng món quà .

12

Bố vẫn nguôi giận, nhưng thì sớm yên nữa.

Bà lén đến thăm bọn mấy .

Một là khi ốm sốt. Tôi đút uống xong bát cháo, đang định lên giường ôm nghỉ một lát thì tới.

Nhìn giường, mặt đỏ bừng vì sốt, nước mắt lập tức rơi lả tả.

Vừa đ.á.n.h :

“Anh con từ nhỏ tới lớn sức khỏe như , mới ngoài một thời gian sinh bệnh ?”

“Con làm kiểu gì thế hả?”

“Nhìn mà xót c.h.ế.t .”

Mẹ đến mắt đỏ hoe, trong lòng cũng khó chịu, vội vàng định chống dậy để dỗ .

Hai náo loạn một hồi ôm một trận, rốt cuộc vẫn là vì chuyện .

Giọng nghẹn :

“Mẹ, con xin .”

Mẹ cũng dần bình tĩnh hơn, lau nước mắt :

“Con là đứa bế về từ nhỏ, tự tay nuôi lớn, cũng là một miếng thịt trong tim . Chuyện tình cảm, bố con cũng hiểu lý lẽ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-la-mon-qua/8.html.]

“Mẹ đến tuổi , thật chỉ cần hai đứa sống …”

Phần tiếp.

đều hiểu.

Tình yêu của cha , xưa nay vẫn sâu nặng và vĩ đại như thế.

Cũng chính vì , mới luôn cảm thấy day dứt khi làm họ tổn thương.

Trước lúc , dặn dặn bảo bọn chăm sóc lẫn cho , đừng để sinh bệnh nữa.

Tôi vội vàng gật đầu — nước trong bồn tắm mà nguội thì chơi tiếp nữa.

Tôi ghi nhớ điều đó trong lòng.

Lần thứ hai tới thăm là dịp Tết.

Bà nhớ bọn nên tới ăn Tết cùng.

Tôi hỏi bà: “Thế còn bố thì ?”

“Cứ để ông tự chịu . Trước đó mơ còn gọi tên con, chỉ là ngoài miệng thì cứng đầu thôi, chờ ông tự nghĩ thông là .”

Tôi và một cái, đều , gì.

Nửa đêm nhẹ tay nhẹ chân trở về phòng, mơ màng ngủ.

Theo bản năng đưa tay ôm lấy , lạnh làm giật một cái, càng ôm chặt hơn.

“Mẹ ngủ ?”

“Ừ, chuyện với một lúc, trông bà ngủ mới về.”

“Đưa chân lên đùi em sưởi .”

Anh “ừ” một tiếng, mặt dụi hõm cổ , vô thức hôn lên tóc .

Một lúc mới :

“Anh nghĩ… ngày mai về thăm bố.”

“Không sợ ăn một trận gia pháp ?”

“Mồng một Tết, đ.á.n.h coi như lì xì.”

Anh xong, cũng tỉnh hơn chút. Tay tự chủ mà luồn trong áo ngủ của , cơ bụng hảo trơn mịn đến mức khiến nỡ buông.

“Nghe .”

Sờ qua sờ mấy thì dần dần biến vị. Anh đ.á.n.h tay :

“Đã ngày mai về nhà, đừng quậy nữa.”

“Anh dậy , đừng lo cho em.”

Anh lật định chạy, đè xuống, lấy môi chặn môi: “Nhỏ tiếng thôi, ngủ phòng bên đấy.”

Ngoài cửa sổ, một đóa pháo hoa nở rộ, rực rỡ sáng ngời, báo hiệu năm mới đến.

Cuối cùng bọn cũng làm gì cả, chỉ yên lặng ôm trong chăn ấm.

Ôm lấy ngọn lửa chỉ thuộc về riêng mỗi , lặng lẽ muôn nhà sáng đèn.

CoolWithYou.

“Năm vẫn sẽ ở bên chứ?” đột nhiên hỏi.

“Mỗi một năm, đều sẽ ở bên .”

Lời thề pháo hoa, một lời thành thật.

(HẾT)

 

Loading...