Editor: Trang Thảo.
Nguyệt cũng vặn chạy tới nơi. Nó giật lấy tay từ trong tay Đàm Nghiêu, kiêu ngạo tuyên bố:
“Nhậm Ngũ yên tâm , nhà họ Đàm đ.á.n.h hai nhà họ Lý vẫn còn dư sức.”
Đàm Nghiêu đến kịp thời như , còn kẻ xuất hiện cùng em gái, thể hiểu chứ. Tôi nó, chất vấn: “Bà mua chuộc từ khi nào thế?”
Nó ngượng ngùng lè lưỡi: “Từ lúc ông bẻ sim điện thoại .”
Hóa là . Cả màn “rời nhà trốn ” ngay từ đầu trong kế hoạch của Đàm Nghiêu. Thấy vẻ vui, Nguyệt lập tức chữa cháy: “Tôi thấy ông cũng động lòng với , nên mới nghĩ cùng để ông tâm sự cho khuây khỏa. Còn chuyện gặp đám nhà họ Lý là ngoài ý của tụi ...”
“Tôi thích cảm giác tính kế.” Tôi đẩy tay nó : “Cảm ơn đến cứu , nhưng chúng đừng gặp nữa.”
Nguyệt đuổi theo hét lên: “Nhậm Ngũ! Đứng đó cho ! Có khi nào đây là tính kế mà là sự quan tâm ? Sự quan tâm giữa những thiết nhất ! Tôi ông quen tự do tự tại, nhưng ông thật sự thích loại tự do đó ? Lúc quản thúc, ông cảm thấy hoảng loạn, nhưng đó thật sự là chán ghét ?”
Nó hỏi dồn dập khiến đờ . Rõ ràng hẹn cùng làm “cá lọt lưới”, mà nó lén lút lưng học thạc sĩ tâm lý học tình cảm từ bao giờ .
Bước chân định rời của bỗng nhiên còn kiên định như . Tôi xem thái độ và biểu cảm của Đàm Nghiêu thế nào.
Anh lưng , nhàn nhạt lên tiếng: “Đừng cản , cứ để .”
“Ơ kìa?”
Thế mà cũng thèm giữ lấy một câu ? Thái độ lạnh nhạt của khiến phát tiết, phắt , chỉ thẳng mũi : “Anh còn giả vờ làm chính nhân quân t.ử cái gì chứ? Lúc chẳng định nhốt phòng tối đó ?”
Đàm Nghiêu ngơ ngác: “... Phòng tối nào cơ?”
“Anh chẳng dặn của là nếu lời thì bắt về nhốt ?”
Đàm Nghiêu bật : “Em nhớ chứ, yan từng với em là trong nhà nuôi một con mèo thường xuyên vượt ngục mà.”
“ lúc đến nhà ăn cơm thấy con mèo nào .”
“Thì thế mới nó thường xuyên vượt ngục.”
Logic chặt chẽ, luận chứng hợp lý, nhất thời phản bác . Đàm Nghiêu xe lăn, dần hiểu vấn đề: “Em hỏi , chẳng lẽ là vì em làm chính nhân quân tử, mà tiếp tục làm một tên bạo quân cuồng kiểm soát ?”
Hả? Sao thể hiểu lời theo hướng đó nhỉ? mà hình như trong tiềm thức của đúng là ý đó thật...
Đàm Nghiêu khẽ: “Đồ tiểu biến thái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-cua-ban-than-la-ban-giuong-cu/chuong-9-loi-to-tinh-muon-mang.html.]
Anh lắc lắc chiếc điện thoại: “Nếu hiểu lầm giải tỏa thì khi nhớ đồng ý lời mời kết bạn của nhé.”
“Để làm gì?”
“Để theo đuổi em một nữa, để chúng yêu đương qua mạng một cách đàng hoàng, ?”
Điện thoại hiện lên một thông báo kết bạn. Cái tên quen thuộc [yan], hình đại diện cũng quen thuộc. Trước khi đồng ý, đe dọa : “Lần nếu còn dám xóa tài khoản chạy trốn nữa là c.h.ế.t chắc với !”
“Sẽ . Giữa chúng sẽ còn ai quấy rầy nữa, vì bây giờ là một lợi hại .”
Bộ dạng đắc ý kiêu ngạo của khiến tài nào rời mắt nổi. Đáng ghét thật, cái hội mê trai như đúng là dễ dàng nắm thóp mà.
Nguyệt một bên lầm bầm: “Nhậm Ngũ ơi, ông lau nước miếng kìa.”
Tôi đang dùng mu bàn tay lau miệng thì bỗng thấy một tiếng “tách” cực kỳ rõ ràng. Tôi cảnh giác ngẩng đầu lên. Đàm Nghiêu đang giơ điện thoại, chụp đúng cái bộ dạng ngớ ngẩn của .
“Anh chụp cái gì đấy?”
“Hình nền cũ dùng bao nhiêu năm , giờ đổi cái mới chứ.”
“A a a bệnh !” Tôi vội vàng lao tới cướp điện thoại.
Đàm Nghiêu mở rộng vòng tay, ôm trọn lòng. Tôi đắc ý khoe chiếc điện thoại cướp . Trước sự chứng kiến của , xóa sạch tấm ảnh chụp lén ngốc nghếch đó.
“Tôi bao giờ cho phép bất kỳ tấm ảnh nào lọt ngoài !”
“Đẹp mà.”
“Xấu!”
“Đẹp.”
Bị chằm chằm bằng ánh mắt thâm tình như thế, ngượng ngùng mặt chỗ khác. Chỉ thấy Nguyệt đang cào tường với vẻ mặt phấn khích vì “đẩy thuyền” thành công. Tôi chợt nhớ tới khởi nguồn của chuyện: “Thế còn nó với chị yêu của nó...”
Trang Thảo
“Anh , sẽ can thiệp chuyện tình cảm của nó nữa.”
“Thế chẳng nhà họ Đàm các sẽ tuyệt hậu ?”
Đàm Nghiêu thản nhiên đáp: “Không . Nếu bố còn ham vui thì bảo ông bà cố gắng một chút, chắc vẫn sinh thêm đấy.”