Anh Trai Của Bạn Thân Là Bạn Giường Cũ - Chương 6: Vết thương cũ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 11:23:45
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Đàm tổng, chuyện gì thì qua điện thoại . Tôi nhận tiền của , sẽ gặp nhà họ Đàm nữa.”

 

Tôi cẩn thận lựa lời. Đàm Nghiêu dùng tiền ba trăm triệu còn để uy h.i.ế.p .

 

“Số tiền còn nhận nữa ?”

 

Tôi làm bộ phong trần, tiêu sái đáp : “Ồ, thật cũng cần thiết lắm.”

 

Nói xong, trực tiếp cúp máy. Tiền bạc đối với bây giờ chẳng còn ý nghĩa gì mấy.

 

Chuyện lẽ kể từ mười năm .

 

Mẹ nuôi của khi sinh con trai ruột thì bắt đầu nhồi nhét đầu những tư tưởng như “độc lập”, “tự lực cánh sinh” và “tự do”. Thế là bắt đầu làm thuê làm mướn, sống lang bạt khắp nơi.

 

Lang thang năm sáu năm, đưa xét nghiệm ADN. Họ là đứa con trai thật sự thất lạc của một gia đình giàu nào đó. Tôi ngây thơ tưởng rằng cuối cùng cũng một mái nhà, quan tâm chăm sóc. đứa con trai giả ở gia đình đó là một kẻ ốm yếu. Gia đình yêu thương nó, sự tồn tại của khiến nó kích động. Vì , họ đưa cho một tiền khổng lồ và bảo đừng bao giờ về nhà nữa.

 

Lúc đó tự hỏi, khi làm con nuôi tình yêu, tại khi làm con ruột vẫn nó. Tôi đem thắc mắc đăng lên một diễn đàn. Có một trai với biệt danh yan trả lời : [Bởi vì họ đều định mệnh sẽ yêu thương em.]

 

Lời hồi đáp đậm chất văn nghệ đó lập tức chạm đến trái tim . Chúng kết bạn qua QQ. Người trai cũng cảm thấy gia đình chỉ xem như công cụ, yêu thương . Hai chúng nhanh chóng nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên.

 

Khi ai quản thúc, bảo sẽ quản. Tôi báo cáo sinh hoạt hằng ngày, nhắc ngủ sớm dậy sớm, đến giờ thì tìm cơm mà ăn.

 

Trang Thảo

Có lẽ nên ở cái tuổi mười bảy mười tám đó, vẫn còn ngây thơ đến đáng sợ mà tin yan. Tôi gửi cho những tấm ảnh tự sướng chỉnh sửa kỹ càng, kể cho về tình cảnh của nuôi, còn cho đang sở hữu một khoản tiền lớn.

 

Sau đó yan đột nhiên mất liên lạc. Anh xóa tài khoản và biến mất .

 

Còn nuôi bỏ rơi , vì tiền nên tìm cách đưa về. Chắc chắn là yan cho bà , bởi vì chỉ kể chuyện tiền với duy nhất một .

 

Tôi bắt đầu trở nên lạnh lùng.

 

Tôi đương nhiên đời nào để nuôi và đứa con trai ruột của bà chiếm tiện nghi của . Tôi với bà : “Cảm ơn, bây giờ cần nhà nữa, cũng cần ai quản cả.”

 

Đáp lời là hai cái tát nảy đom đóm mắt.

 

“Cái đồ sói mắt trắng , bà uổng công nuôi mày năm năm!”

 

Thật thời gian lang thang bên ngoài còn dài hơn cả thời gian bà nuôi nấng . Dù bà đ.á.n.h c.h.ử.i thế nào, cũng nhất quyết khai mật mã thẻ ngân hàng.

 

Nửa đêm hôm đó, mang theo thể đầy vết thương rời khỏi căn nhà báo cảnh sát. Loại tam quan, đạo đức như chắc chắn sẽ chịu nhục. Tôi nhất định tống bà đồn cảnh sát bóc lịch, khiến đứa con trai cưng của bà bao giờ làm công chức .

 

Chỉ là tối hôm đó tuyết rơi, thực sự lạnh.

 

Tôi đổi một chiếc sim điện thoại mới, dọn đến một khu khác của thành phố để thuê phòng. Tôi cần làm, vì tiền trong thẻ đủ để sống sung túc cả đời. Huống hồ, Đàm Nghiêu chuyển cho thêm hai trăm triệu tiền “đặt cọc”.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-cua-ban-than-la-ban-giuong-cu/chuong-6-vet-thuong-cu.html.]

Tôi tải cái ứng dụng màu xanh đó, quyết định tối nay sẽ tìm một sinh viên trẻ trung nào đó. Chỉ năm phút khi đăng ảnh lên cộng đồng, hộp thư của chật kín tin nhắn. Tôi lượt nhấn xem.

 

Anh trai bằng Đàm Nghiêu. Anh “lớn” bằng Đàm Nghiêu. Tôi đang về tuổi tác đấy nhé.

 

Dạo một vòng thấy vô vị quá, đội mũ lưỡi trai quán bar uống rượu. Vừa bước chân quán, bartender quen mặt nháy mắt với .

 

“Ngũ ơi, đại tiểu thư tới tìm ông kìa.”

 

Từ đằng xa, thấy Nguyệt đang ở dãy ghế sofa vẫy tay gọi . Tôi bực bước tới.

 

“Bây giờ bà đang ở trạng thái vết thương lòng lành, nhốt ở nhà trông coi nghiêm ngặt mới đúng chứ.”

 

Vẻ mặt Nguyệt dở dở .

 

“Không , đang truy sát . Anh hai đứa diễn kịch .”

 

“Hả?”

 

“Chẳng đang thương nên rảnh rỗi quá . Anh bèn dùng thời gian đó cho một bộ đề thi, kiểm tra xem hiểu về bạn trai là ông đến mức nào. Xin nha Nhậm Ngũ, chỉ thi sáu mươi điểm thôi.”

 

Nguyệt xoay xoay hai ngón tay , trông đầy hối . Tôi bất lực đỡ trán.

 

“Có khi nào cũng chẳng đáp án chính xác là gì. Anh chỉ đang lừa bà thôi. Dù bà trả lời thế nào thì cũng sẽ bảo là sáu điểm ?”

 

Nguyệt rơi trầm tư.

 

Tôi cảm giác đang xông pha ngoài tiền tuyến, kết quả là đồng đội mở toang cổng thành nghênh đón quân địch. Tôi lạnh.

 

“Thi sáu mươi điểm, nữa? Bà khai hết ?”

 

Nó giơ ngón tay lên thề.

 

“Sao thế . Tôi thể bán ông chứ. Là chị Đường Điềm. Chị thấy quậy quá nên khai hết chuyện với .”

 

Tôi tức đến nổ phổi.

 

“Thế đó bà thông đồng với chị ?”

 

“Chưa mà.” Nguyệt yếu ớt đáp. “Chị duy nhất trong ba đứa làm, bình thường bận tối mặt nên kịp với chị .”

 

Quả nhiên, chân lý bạn yêu thể cùng tồn tại vẫn luôn đúng.

 

“Ông đừng giận vội, nghĩ đường lui .”

 

Nguyệt móc từ trong túi hai tấm vé xe khách đường dài.

 

“Tôi bắt về để liên hôn. Mà ông với đang chung một thuyền, tìm thấy chắc chắn sẽ tìm ông gây phiền phức. Đã thì chi bằng hai đứa cùng bỏ trốn .”

Loading...