Editor: Trang Thảo.
Đàm Nghiêu nhạy bén nhận sự đổi của . Giọng trầm xuống, đầy nguy hiểm: “Tiểu biến thái, ý gì đây?”
“Ý tứ chẳng rõ ràng lắm ? Tôi nhớ mà.”
Tôi thổi một tai , cố tình làm vẻ ghê tởm: “Đàm tổng , chúng là một nhà , tìm lúc nào mà chẳng ...”
Tôi còn kịp dứt lời, Đàm Nghiêu thẳng tay đẩy mạnh . Gáy đập tường, một cơn đau âm ỉ lập tức lan .
Tôi cợt nhả: “Làm gì thế, ?”
“Sao trở thành loại .” Giọng Đàm Nghiêu chỉ còn sự thất vọng.
Tôi khẽ : “Chỉ qua màn hình điện thoại mà tán gẫu ba tháng, liền cho rằng hiểu hết về ? Tôi vốn dĩ là như thế đấy, hôm nay mới thôi.”
Đàm Nghiêu im lặng như một tảng đá lạnh lẽo. Lần tổn thương .
Lần trầm mặc như thế là khi đang tắm, vô tình thấy tin nhắn gạ gẫm lộ liễu của một gã công khác gửi cho . Đối với những tin nhắn đó, thấy chẳng vấn đề gì cả. Chỉ là tán dóc thôi mà, qua mạng thôi chứ mất miếng thịt nào .
Đàm Nghiêu chất vấn tại ngoại tình. Lúc đó chỉ thấy nực , mất kiên nhẫn giật điện thoại: “Chúng đến bạn bè còn chẳng , càng yêu, quản rộng quá đấy.”
Bởi vì hồi nhỏ từng mạng lừa gạt, nên dù mạng chuyện hợp rơ đến , cũng tuyệt đối động lòng. Tôi cách nào đáp chữ “yêu” trong miệng Đàm Nghiêu. Lúc đó , hiện tại càng thấy vô vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-cua-ban-than-la-ban-giuong-cu/chuong-4-lo-mat-that.html.]
Sau một hồi im lặng kéo dài, chỉnh quần áo . Lúc Đàm Nghiêu mới lên tiếng.
“Nhậm Ngũ, thật hối hận...”
“Đó là việc của .” Tôi mất kiên nhẫn cắt ngang, tỏ rõ vẻ lạnh lùng.
Hối hận cái gì? Hối hận vì từng yêu ? Không cần , cũng thừa hiểu. Đàm Nghiêu chúng thể đối thoại bình thường nữa, vì thế thẳng vấn đề, xử lý theo kiểu công việc: “Tôi sẽ mặt can thiệp tình cảm của và Đàm Nguyệt, nhưng hai thể ở bên . Năm trăm triệu, tự rời . Nếu làm , ngại dùng một vài thủ đoạn để con bé thấy rõ bộ mặt thật của .”
Trang Thảo
Dày công diễn kịch cả đêm, cuối cùng cũng chờ câu của Đàm Nghiêu. Chỉ cần Nguyệt dẫn về một cô bạn gái “quái chiêu” như , khả năng gia đình họ Đàm chấp nhận họ sẽ cao.
Tôi mở mã nhận tiền nhanh như một cơn gió: “WeChat Alipay? Hay chuyển khoản ngân hàng . Hai cái còn mất 0,1% phí rút tiền đấy.”
Lúc Đàm Nghiêu chuyển tiền đặt cọc cho , vô tình liếc thấy màn hình chờ điện thoại của . Đó hình nền mặc định của hệ thống, cũng chẳng màu đơn sắc mà các tổng tài dùng.
Đó là một tấm hình tự sướng “mèo moe” thoáng qua. Người trong ảnh chỉnh bộ lọc ảo diệu đến mức ngũ quan nhòe như bơ chảy, còn bĩu môi, dùng nét vẽ hồng phấn đáng yêu vẽ thêm tai mèo và râu mèo.
Nực thật. Bản chẳng cũng là loại lên giường với đàn ông, thích những cô gái đáng yêu ?
Nhà chẳng ai giục cưới, đời sẽ hại đời con gái nhà . Đàm Nghiêu khác, là con trưởng, là thừa kế gia tộc, nhà họ Đàm kiểu gì cũng để thích đàn ông . Chúng đều chán ghét lẫn , hợp ý thì lời đến đây là hết.
Tôi nhớ đến Nguyệt đang đợi nhà nên đẩy cửa bước . Đàm Nghiêu bỗng gọi tên một tiếng. Tôi cũng chẳng buồn đầu .
“Yên tâm , lấy tiền thì làm việc. Tôi chẳng hứng thú dây dưa mãi với nhà các . Con yêu nhất là tự do, thích bám lấy ai, cũng chẳng ai quản ai bám đuôi cả.”