Editor: Trang Thảo.
Phu nhân nhà họ Đàm đúng là chủ mẫu hào môn kiến thức sâu rộng. Bà nhanh chóng chấp nhận thiết lập của , vẻ mặt dần bình tĩnh trở . Tôi quyết định tung chiêu thứ hai.
Tôi dậy lấy cớ vệ sinh. Vào trong đó, mở túi trang điểm , lôi bộ lông mi giả kiểu Mỹ dày cộm, tô son môi thật đậm, dán thêm móng tay giả. Trong gương hiện một “bà thím” phong cách Mỹ chính hiệu.
Vừa đẩy cửa nhà vệ sinh , làm một đàn ông trung niên ngang qua sợ tới mức hét toán lên: “Ma kìa!”
Nguyệt đỡ lấy đàn ông đang hồn xiêu phách lạc : “Ba làm gì thế? Bạn trai con còn ở đây , ba đừng làm con mất mặt ?”
Ba Nguyệt vỗ ngực, vững . Vẻ mừng rỡ hiện rõ mặt ông: “Ơn giời, nhà họ Đàm chúng cuối cùng cũng hy vọng hậu duệ . Bạn trai con ?”
Tôi mỉm bước tới, mật nép Nguyệt, dùng giọng nhựa nhựa : “It’s me, yeah...”
Ba Nguyệt thấy thì mắt trợn ngược, cuống cuồng bấm huyệt nhân trung, run rẩy như một chiếc máy giặt đời cũ. Bà Đàm đỡ lấy ông chồng vô dụng của , gượng gạo: “Cháu bé hài hước thật đấy, cách trêu cho hai già vui vẻ. Bình thường cháu làm công việc gì, diễn viên hài độc thoại ?”
Hai ông bà mà nhẫn nhịn giỏi thế nhỉ? Tôi đến mức mà vẫn đuổi khỏi nhà ?
Tôi nghiến răng, quyết định chơi tới bến: “Cháu làm nam mẫu ở vũ trường ạ. Chuyên môn của cháu là làm cho các quý bà giàu vui lòng.”
Những thứ đó còn thể giải thích là sở thích cá nhân. nếu lấy một công việc đàng hoàng thì dù bà vợ rộng lượng đến cũng chắc chắn sẽ khuyên con gái chia tay.
Không khí bỗng chốc đông cứng .
Căn biệt thự cao cấp bao giờ yên tĩnh đến thế. Tôi cứ ngỡ những lời phát huy tác dụng, nên quyết định thừa thắng xông lên.
“Chú dì ơi, để cháu biểu diễn cho hai xem điệu nhảy mà cháu tâm đắc nhất nhé.”
Tôi xoạc chân , liếc mắt đưa tình một cái, ngay tại chỗ nhảy một điệu nhảy gợi cảm đầy táo bạo. Sau một hồi uốn éo, đám khán giả mặt đờ như phỗng.
Tiếng vỗ tay duy nhất vang lên từ phía lưng.
Tôi kiêu sa đầu .
Một đàn ông cao lớn đang đó. Gương mặt trai góc c.h.ế.t giờ đây tối sầm như đáy nồi.
Anh bạn giường cũ? Sao ở đây?
Người run cầm cập như con chim cút trong gió bão, vội quăng ánh mắt cầu cứu về phía Nguyệt. Nó thì chẳng trời cao đất dày là gì, vẫn ngây ngô.
“Anh, giới thiệu với tí, đây là bạn trai em.”
Anh gằn từng chữ để xác nhận : “Bạn trai em?”
Anh hừ một tiếng, cố kìm nén cơn giận.
“Yêu bao lâu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-cua-ban-than-la-ban-giuong-cu/chuong-2-khi-ban-giuong-cu-la-anh-trai-con-ban-than.html.]
Nguyệt trả lời cần suy nghĩ: “Hai năm ạ.”
Mắt tối sầm . Tôi quen gã còn đầy hai năm nữa là. Trong mắt bây giờ, kịch bản chắc chắn là: yêu đương với cô em gái bảo bối của , tranh thủ thả thính đàn ông khắp nơi, mà câu dẫn chính là .
Thấy sắp nổi trận lôi đình, Nguyệt ôm chặt lấy .
“Anh, em với là chân ái. Anh đừng hòng chia rẽ bọn em.”
Nó gào t.h.ả.m thiết, chạy đến bàn vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả chỉ .
“Anh mà bắt em chia tay, em... em c.h.ế.t cho xem.”
Nếu ánh mắt của là dao, chắc phanh thây thành trăm mảnh .
Anh lạnh lùng xoay bỏ .
“Tùy em, em thích ai thì thích. Anh rảnh để quản.”
Tôi và Nguyệt ngơ ngác .
Không đúng, kịch bản diễn như thế ?
Bữa cơm tất niên của hào môn.
Tôi cạnh Nguyệt, đối diện trực tiếp với Đàm Nghiêu. Để lộ vai, vẫn c.ắ.n răng mặc bộ đồ hầu gái đó.
Tôi tự nhiên kéo vạt váy xuống. Sao mà nó ngắn thế . Đàm Nghiêu mà cúi xuống nhặt đôi đũa thôi là khi thấu tận đùi luôn.
Da đầu tê rần, nuốt trôi miếng nào. Dù mặt là tôm hùm xanh, cá hồi, vi cá, tổ yến đường phèn Phật nhảy tường, đều ánh mắt rực lửa phía đối diện thiêu cháy đến mức dám há miệng.
Khổ nỗi con bạn đúng là báo, cứ liên tục gắp thức ăn cho .
“Bảo bối, ăn cái nha. Đầu bếp nhà làm đỉnh lắm đó.”
“Anh ơi, gắp cho Nhậm Ngũ con bào ngư bên phía với, em với tới.”
Dừng ngay. Nó ý gì hả trời? Tôi trừng mắt Nguyệt một cái đến cháy mặt.
Đàm Nghiêu thấy, khựng một chút. Đôi tay thon dài đẽ cầm lấy đôi đũa dùng chung, gắp một con bào ngư bỏ bát . Bờ môi mỏng khẽ mở, giọng lạnh lùng vang lên: “Nhậm Ngũ, ăn? Không thích ?”
Trang Thảo
Anh chằm chằm như đục một cái lỗ thế , nào dám ăn.
Tôi nặn một nụ gượng gạo.
“Làm phiền Đàm tổng gắp thức ăn cho, vinh hạnh quá. Phải để ngắm một lúc cho mới ăn.”
Đàm Nghiêu lạnh.
“Thế thì . Nếu cứ tưởng làm chuyện gì với nên đang chột đấy.”