11
Trên đường về tôi không biết Kỷ Bồi Tư đang nghĩ gì.
Tôi chỉ biết toàn thân mình khó chịu, cứ tưởng lúc nãy náo loạn một trận sẽ khiến tôi tỉnh rượu, kết quả đầu óc càng lúc càng mơ hồ.
Kỷ Bồi Tư dừng xe, cau mày: "Niệm Niệm, em làm sao..."
Anh ấy còn chưa nói hết câu, tôi đã nắm lấy tay anh ấy, áp mặt vào.
Lạnh buốt.
Rất dễ chịu.
Nhưng sự dễ chịu ngắn ngắn ngủi này không thể làm tôi thỏa mãn, tôi muốn nhiều hơn nữa.
Bình luận:
[Nếu tôi nhớ không nhầm thì, chai rượu em gái vừa uống là chai rượu chức năng mà anh trai định cất vào mật thất, nghe nói rượu này rất mạnh.]
[Vậy là sắp đến rồi sao, thật sự sắp đến rồi sao, sẽ không lại như mấy lần trước, lừa tôi đấy chứ!]
Kỷ Bồi Tư cũng nhận ra, cau mày hỏi tôi:
"Em uống chai rượu ở góc hầm rượu sao?"
Tôi không nhớ rõ nữa, chỉ gật đầu lung tung.
Sau đó muốn dán cả người lên Kỷ Bồi Tư: "Anh... Anh ơi, em khó chịu quá..."
Sắc mặt Kỷ Bồi Tư không được tốt.
Khuôn mặt luôn bình tĩnh trước mọi chuyện lại hiếm hoi xuất hiện vẻ hoảng loạn.
Sau đó cổ tay tôi bị siết chặt.
Lại là chiếc cà vạt đó.
Kỷ Bồi Tư: "Niệm Niệm, em chịu đựng một chút, anh đưa em về nhà ngay."
Bình luận: [Cũng không nhất thiết phải về nhà mới được, thật đấy.]
[Anh trai biết rõ mấy hôm nay em gái đều ở nhà cũ, còn để chai rượu đó ở hầm rượu, ngày thường cũng chẳng có ai xuống đó, tôi nghi ngờ tên này cố tình để ở góc đó để thu hút sự chú ý!]
[Sao bây giờ, tôi lại thấy không chỉ anh trai biến thái mà em gái cũng biến thái nữa.]
[Đây nào phải là đơn phương, rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt.]
[Tôi mới đến, lát nữa họ sẽ làm gì vậy?]
[Bạn ở trên nói đúng rồi đấy.]
Xe vừa dừng lại, người làm trong nhà liền rất "tinh ý" muốn đỡ tôi về phòng, Kỷ Bồi Tư đã nhanh hơn một bước bế tôi từ ghế phụ xuống.
Mùi hương tùng xộc vào mũi, giống như một tia lửa rơi vào đống cỏ khô.
Rồi bùng lên ngọn lửa vô tận.
Tôi ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay Kỷ Bồi Tư.
Nhưng bước chân anh ấy lại càng nhanh hơn.
12
Sau khi đặt tôi về phòng, Kỷ Bồi Tư lại quay sang mật thất lấy thuốc, xem ý bình luận thì thuốc đó có thể giải tác dụng của loại rượu này.
Anh ấy đưa thuốc đến bên miệng tôi, dịu dàng dỗ dành:
"Niệm Niệm ngoan, uống thuốc vào sẽ không khó chịu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-benh-kieu/p6.html.]
Tôi ôm lấy mặt anh ấy.
Ánh mắt mơ màng, không cam lòng hỏi: "Anh trai, thật sự không được sao?"
Hai chúng tôi sát lại rất gần, gần đến mức tôi gần như có thể nghe thấy nhịp tim như trống trận của Kỷ Bồi Tư, nhanh và mạnh mẽ, như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhưng anh ấy lại quay mặt đi: "Anh là anh trai của em, em sẽ hối hận đấy."
"Không hối hận."
Tôi giữ mặt anh ấy lại, cơ thể mềm nhũn như sắp tan thành nước.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
"Em cầu xin anh."
"Giống như hôm đó ở trong mật thất, cũng không được sao?"
Chuyện mật thất bị tôi nói thẳng ra, hơi thở của Kỷ Bồi Tư trở nên nặng nề, tôi hôn nhẹ lên môi anh ấy, cảm nhận được sự run rẩy của anh ấy, tôi tiếp tục nói:
"Người em thích vẫn luôn là anh, việc quấn quýt bên Diệp Việt Trạch cũng là vì nghe lén cuộc trò chuyện của anh và chú."
"Lúc đó em tưởng anh ghét em."
"Anh nói Diệp Việt Trạch tốt, được thôi, vậy em sẽ thử thích anh ta, thích một người mà anh cho là tốt. Sau đó, em dùng tất cả những cách yêu đương trên mạng để yêu anh ta, nhưng em nhận ra vẫn không được."
"Bởi vì trái tim em vẫn luôn hướng về anh."
Tay tôi không hề an phận, vừa nói vừa vuốt ve trên người anh ấy.
Nhưng chưa kịp chạm vào đã bị Kỷ Bồi Tư nắm lấy.
Khóe mắt anh ấy đỏ hoe.
Cúi đầu hôn mạnh lên lòng bàn tay tôi.
Sau đó hung dữ nói: "Kỷ Niệm, là em chọc anh trước, anh sẽ không cho em cơ hội hối hận nữa."
13
Bình luận: [Sao màn hình lại đen rồi, tôi có tiền, rất nhiều tiền, mau cho tôi xem đi chứ!]
[Dám đối xử với VIP tôn quý như vậy, thật to gan, đều là người một nhà cả, có gì mà không thể xem, tôi chỉ muốn xem chút cảnh nóng thì sai à.]
[Anh trai thì sướng rồi, còn chúng tôi thì không sướng tí nào!]
[...]
[Không phải chứ, đã ba ngày rồi, sao màn hình vẫn đen thui vậy, rốt cuộc họ đang làm gì trong đó thế!]
[Thật sự là yêu thương mạnh bạo luôn rồi.]
Cho đến khi lại một lần nữa bị Kỷ Bồi Tư nắm lấy mắt cá chân kéo lên giường, tôi cuối cùng cũng chịu thua, đỏ mắt đá anh ấy.
"Kỷ Bồi Tư, đồ khốn!"
Ba ngày nay, Kỷ Bồi Tư cứ như con sói đói, không nghỉ ngơi một phút nào.
Khóe miệng anh ấy nhếch lên:
"Là em cầu xin anh trước, sao bây giờ lại mắng anh là đồ khốn?"
"Niệm Niệm, em không ngoan, em nói xem anh nên phạt em thế nào đây?"
Nghĩ đến câu nói này cũng từng xuất hiện trong mật thất, mặt tôi đỏ bừng.
Tên khốn này!
…
Chuyện Kỷ Bồi Tư cùng tôi đến Diệp Thị gây rối bị làm ầm lên, cũng chính hôm đó, tôi thẳng thừng tuyên bố hủy hôn với Diệp Việt Trạch trước mặt nhân viên Diệp Thị.
Và thừa nhận tình cảm dành cho Kỷ Bồi Tư.