Anh Trai Bệnh Kiều - P5

Cập nhật lúc: 2025-03-14 01:51:57
Lượt xem: 1,563

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì đã uống rượu nên nồng độ cồn cao dần lên, khiến giọng nói trở nên mềm mại.

Kỷ Bồi Tư toàn thân run lên, vội vàng quay mặt đi.

"Có lẽ là anh nhớ nhầm rồi."

Anh ấy không nhìn tôi nữa, lái xe rất nhanh, mấy lần tôi đều có cảm giác mình sắp bị văng ra ngoài.

[Tại sao lại lái xe nhanh như vậy, ai hiểu thì hiểu rồi đấy, hắc hắc.]

[Anh trai thật sự không chịu nổi một chút trêu chọc của em gái, anh quá kém rồi, sao không thể mạnh dạn bước qua bước đó, cho chúng tôi xem một màn đã mắt nào!]

[Đoạn diễn trong xe sang này tôi thật sự muốn xem mà!]

[Sao tôi lại cảm thấy em gái không phải là không thừa nhận, mà là cố tình chọc ghẹo anh trai! Anh trai chắc chắn cũng đoán ra rồi, có gan làm mà không có gan thừa nhận, thật biến thái, thật vặn vẹo, tôi thích quá.]

Xe nhanh chóng dừng lại dưới chân tòa nhà Diệp Thị.

Tôi và Diệp Việt Trạch là thanh mai trúc mã, hình như là từ hồi cấp hai, công ty nhà anh ta bắt đầu xuống dốc, nếu không có Kỷ Bồi Tư âm thầm giúp đỡ vài lần thì giới kinh doanh đã sớm không còn cái tên Diệp Thị nữa rồi.

Do men rượu cộng thêm cơn tức giận tích tụ.

Tôi xông đến văn phòng của Diệp Việt Trạch, đạp cửa xông vào, không cho anh ta chút mặt mũi nào.

Có Kỷ Bồi Tư bảo vệ.

Không ai dám động vào tôi.

Chỉ là tôi không ngờ trong văn phòng của anh ta còn có người khác, mà lại là người quen, đang ngồi trên bàn làm việc của anh ta.

Son môi lem ra cả bên ngoài môi.

Chỉ cần là người sáng suốt đều biết hai người này đang làm gì trong đó.

Mục Chiêu vội vàng chỉnh lại váy, sau đó trừng mắt nhìn tôi: "Kỷ Niệm, cô không có giáo dục như vậy sao, vào cửa không biết gõ cửa trước à!"

Tôi khoanh tay trước ngực, hứng thú nhìn hai người bọn họ:

"Cô lại là cái thá gì, lấy tư cách gì mà nói chuyện với tôi? Tiểu tam? Hay là..."

Tôi liếc mắt nhìn Diệp Việt Trạch đang lau miệng ở bên cạnh.

"Người tình anh ta bao nuôi?"

Mục Chiêu mím môi, Diệp Việt Trạch lập tức bước lên che chắn cho cô ta: "Kỷ Niệm, cô có gì thì cứ nhắm vào tôi, tại sao lại phải làm khó Chiêu Chiêu."

"Cô có thể ra ngoài với người đàn ông khác, tại sao tôi và Chiêu Chiêu lại không được!"

Vết tát trên mặt anh ta đã biến mất.

Lúc này đúng là loại người hết đau liền quên.

Tôi xắn tay áo lên, không nhịn được mà buông một câu chửi thề: "Mẹ nó, anh nói ai là người đàn ông khác hả!"

[Khoan đã, nữ phụ đây là thay đổi tính tình rồi à, không thích nam chính nữa, chuyển sang thích anh trai rồi? Không lẽ đây là thủ đoạn để thu hút nam chính quay lại sao?]

[Nam nữ chính thật sự xui xẻo, gặp phải con điên như nữ phụ, rõ ràng cô ta mới là tiểu tam.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/anh-trai-benh-kieu/p5.html.]

[Bạn ở trên rảnh rỗi thì đi rửa miệng đi.]

[Nữ phụ với anh trai mới xứng đôi làm sao, fan của cặp đôi chính thật sự không có mắt nhìn, ăn không nổi cơm ngon.]

10

"Kỷ Niệm, cô đừng tưởng cô là tiểu thư nhà họ Kỷ mà tôi không dám đánh cô."

Diệp Việt Trạch vừa dứt lời.

Kỷ Bồi Tư mới bước vào, nãy giờ không biết đi làm gì.

Anh ấy cúi đầu nhìn Diệp Việt Trạch.

Giọng nói lạnh lùng: "Có gan thì anh cứ ra tay."

Diệp Việt Trạch không dám ra tay, nhưng miệng lưỡi thì rất lợi hại, anh ta nhìn Kỷ Bồi Tư rồi lại nhìn tôi, sau đó bừng tỉnh đại ngộ:

"Kỷ Niệm, tên gian phu của cô không lẽ chính là..."

Tên còn chưa gọi ra, Diệp Việt Trạch đã ăn ngay một cú đấm, ngã ngửa ra sau.

Mục Chiêu hét lên kinh hãi.

Vội vàng chạy đến đỡ anh ta dậy.

Tôi lại thấy hơi xót, không nhịn được mà trách Kỷ Bồi Tư: "Anh ra tay làm gì."

Người đàn ông đứng im tại chỗ, dường như không ngờ tôi lại đột nhiên trách anh ấy, đáy mắt đen láy thoáng hiện lên vẻ tủi thân và tự trách, nhanh đến mức tôi suýt nữa không bắt được.

"Đánh tay đau rồi thì làm sao, em sẽ đau lòng đấy."

Tôi bước đến, định nắm tay anh ấy.

Kết quả vì ảnh hưởng của rượu, chân trái vấp phải chân phải, tự ngã xuống.

Rồi ngã vào một vòng tay thoang thoảng mùi hương tùng thanh mát.

Kỷ Bồi Tư quanh năm suốt tháng ở công ty, nhưng cũng không vì thế mà lơ là việc quản lý vóc dáng, vai rộng eo thon, tấm lưng rắn chắc khiến toàn thân tôi nóng bừng.

Ánh mắt nhìn anh ấy cũng thêm vài phần khao khát.

Kỷ Bồi Tư không phải người mù, yết hầu anh ấy lên xuống, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn giữ được lý trí:

"Niệm Niệm, em say rồi."

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

Diệp Việt Trạch càng tức giận hơn, chỉ vào Kỷ Bồi Tư mà mắng: "Kỷ Bồi Tư, anh có biến thái không vậy, lại đi thích em gái mình, anh không sợ chú Kỷ Niệm biết được, sẽ thu hồi quyền lực của anh trong Kỷ gia sao?"

"Kỷ Niệm trước đây rõ ràng thích tôi như vậy, chắc chắn là bị anh mê hoặc mới trở nên như thế này."

"Tên biến thái như anh nên c.h.ế.t đi!"

Lời nói của anh ta khiến đầu óc tôi tỉnh táo lại trong giây lát.

Ánh mắt lạnh lùng b.ắ.n về phía anh ta.

"Ai nói tôi bị anh ấy mê hoặc." Tôi cọ cọ vào lồng n.g.ự.c rộng lớn của Kỷ Bồi Tư, cười khì: "Tôi tự nguyện đấy."

 

Loading...