Cái ý đồ mới nhen nhóm trong lập tức tan biến, đẩy mạnh Ôn Chước .
“Cậu giải thích, ngoài ý , tuyệt đối là ngoài ý !”
Cố Vân Tư giơ tay lên định đánh như một kẻ hung hãn quá khích, nhưng Ôn Chước nắm lấy cổ tay.
Ôn Chước nhàn nhạt : “Chỉ là cẩn thận thôi, thể đừng nóng nảy như ?”
đúng .
Nếu là trong nguyên văn, đối xử quá đáng với Ôn Chước thì đánh cũng cam chịu, nhưng tuyệt đối là ngoài ý !
Tôi thực sự sợ đánh, nên lén lút trốn lưng Ôn Chước.
Cố Vân Tư giải thích xong càng tức giận hơn, giật mạnh cổ áo Ôn Chước, nghiến răng nghiến lợi:
“Cậu tránh xa tên cho !”
Ôn Chước nhíu mày, bất đắc dĩ theo Cố Vân Tư, phàn nàn: “Anh đừng trẻ con như .”
Cố Vân Tư lẩm bẩm chửi rủa, hai càng lúc càng xa , lời cũng khó mà rõ. Mặc dù rõ, nhưng thể cảm nhận là đang chửi gắt.
Khi hai họ , khóe miệng Cố Vân Tư rách một chút, còn Ôn Chước thì đỡ lấy eo.
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng c.h.ế.t lặng.
Tôi nghiến răng cắn miếng táo, m.ô.n.g về phía họ khi hai họ gần.
Thợ sửa ống nước lực lưỡng cường tráng cũng lòng tự trọng!
Đến tận khi ăn xong, vẫn thèm chuyện với họ.
Thật chẳng hề ghen tị , buồn c.h.ế.t mất, chẳng chỉ là hôn môi thôi ?
Vừa nãy cũng hôn Ôn Chước còn gì!
Tôi sờ môi, hì hì, ngọt thật. Khoảnh khắc vui vẻ đó, đủ để nhấm nháp mãi.
Thật từng nghĩ đến việc đổi kịch bản.
quá thích Ôn Chước , so với việc đổi kịch bản để , càng mong ở bên yêu hơn.
Khi chuẩn về phòng, Ôn Chước đề nghị: “Anh Trì, bọn núi dạo , cảnh đêm ở đó lắm.”
Sau núi… là nơi ban đầu định tỏ tình.
Tôi đầu Ôn Chước, thấy tràn đầy mong đợi, lời từ chối nuốt ngược trong. Chắc là phá hỏng thế giới riêng của hai họ, Cố Vân Tư đầy đe dọa.
Một luồng lửa giận bốc thẳng lên đầu, bắt đầu nổi loạn.
Hôm nay nhất định làm bóng đèn!
Bóng đèn… nhiều quá.
Tôi ngây những thảm hoa hồng đỏ rực nở rộ, cùng với dòng chữ I love you ghép từ những bóng đèn nhỏ, rơi hoài nghi sâu sắc.
Tôi hủy bỏ lời tỏ tình đúng nhỉ? Tôi sợ nhớ nhầm nên xem nhật ký trò chuyện điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-tho-sua-ong-nuoc-cuong-trang/chuong-5.html.]
là hủy mà!
Ai đó cho , tại cái cảnh tỏ tình do thiết kế vẫn còn ở đây chứ!
“Đẹp quá…”
Ôn Chước , ánh mắt sáng ngời, tràn đầy mong đợi: “Ai đang định tỏ tình ?”
Nhạc từ từ vang lên, một lén lút xuất hiện, nhét nhẫn và hoa tay .
Forgiven
Ôn Chước che miệng, đôi mắt cong cong : “Anh Trì, định tỏ tình với ai ?”
…
Cái homestay chó chết! Không đáng tin cậy!
Tôi run rẩy sang Cố Vân Tư. Quả nhiên, lúc mặt Cố Vân Tư đen như đ.í.t nồi.
Tôi nhắm mắt , bàn tay cầm nhẫn khẽ run.
Tôi dám chắc, chỉ cần tỏ tình xong, giây tiếp theo nắm đ.ấ.m của Cố Vân Tư sẽ giáng xuống.
Cả Ôn Chước nữa…
Tôi mở mắt dáng vẻ vui vẻ của Ôn Chước, lòng từ từ chùng xuống.
Trong nguyên tác, chính vì tình cảm của bại lộ mà và Ôn Chước ngày càng xa cách, phạm sai lầm thể cứu vãn.
Trong truyện miêu tả, ánh mắt cuối cùng Ôn Chước là sự chán ghét.
Thật sợ Cố Vân Tư đánh , điều thực sự sợ là Ôn Chước.
Một Ôn Chước lương thiện, dịu dàng, trong sáng như trăng rằm.
Tôi quá thích , ở bên cạnh với tư cách bạn bè là kết cục nhất.
“Cố Vân Tư, thích .”
“Anh Trì, cũng…”
Nụ mặt Ôn Chước đông cứng , dường như kịp phản ứng, tay đưa giữa trung, “Trì Tự, thích ai cơ?”
Tôi hít một thật sâu, bước qua Ôn Chước đến mặt Cố Vân Tư: “Tôi thích , Cố Vân Tư.”
Cảnh tượng ngưng đọng trong giây lát, đây là cách nhất thể nghĩ để rút lui khỏi mối quan hệ tay ba .
Cố Vân Tư dịu dàng lương thiện như Ôn Chước, nhất định sẽ từ chối chút do dự, chừng còn nhân cơ hội tỏ tình với Ôn Chước.
Dù thì hai họ vẫn lén lút qua ngay mắt , mà chẳng ai với về tình cảm của họ dành cho đối phương cả.
Tôi vô cùng vô tội.
Pháo hôi cũng ăn đòn!
Đến lúc , mới nhận sự oán hận khó mà tiêu tan trong lòng .
Nếu như họ từng một với rằng họ thích đối phương, sớm thu phần tình cảm của .