ÁNH NHÌN CẬU ẤY DÀNH CHO TÔI KHÔNG HỀ THUẦN KHIẾT - 3

Cập nhật lúc: 2025-08-01 15:34:26
Lượt xem: 646

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

 

Những trò bắt nạt trở , còn tệ hơn .

 

Tôi ngày càng ít về ký túc xá, những bạn học từng trò chuyện vài câu cũng dần tránh xa.

 

Giữa biển mênh mông, bóng lưng Sử Văn Tân, sắp phát điên.

 

Thậm chí chẳng phân biệt nổi nhớ Sử Văn Tân, nhớ chính bản vô tư lự sự che chở của .

 

Đến thứ N đợi ở bãi đỗ xe, Sử Văn Tân cuối cùng cũng bước tới.

 

“Cậu tìm việc ?”

 

Khi thật sự đối diện, lời tập dượt bỗng bay sạch, lắp bắp giải thích: “Tôi… chỉ thật sự tiếp cận vì ý nghĩ đó …”

 

Ánh mắt như lưỡi dao, dường như thấu .

 

“Tôi tuy thích con trai, nhưng xin tin ,” dần lấy bình tĩnh, “ ý gì với , chỉ đơn giản làm bạn, thật sự vui.”

 

Tôi lấy hết can đảm , nhưng chỉ thấy trong đôi mắt vốn chẳng bao giờ để tâm điều gì, nay cuộn trào giông bão.

 

Tôi nghĩ gì, chỉ một lúc lâu, bỗng nhạt, buông lời tàn nhẫn.

 

“Cậu là cái thá gì mà tự nhận là bạn ?”

 

Như cú đ.ấ.m giáng thẳng đầu, khiến choáng váng.

 

6

 

Tôi xóa WeChat của Sử Văn Tân, gom hết quà từng tặng, đóng gói mang sang ký túc , dù giờ chẳng còn về đó.

 

Trường vị trí trợ lý hỗ trợ sinh viên, phỏng vấn đậu làm trợ lý ở trung tâm sinh viên.

 

Thầy phụ trách thiện, hình như cũng vài lời đồn về .

 

“Văn phòng thầy giường xếp. Bình thường thầy ở đó, để chìa khóa cho em, em thể học, ai làm phiền .”

 

Với , đây chẳng khác gì cứu tinh.

 

Có tiết thì học, tiết thì trực ở trung tâm.

 

Ban đêm ngủ luôn giường xếp.

 

Văn phòng nhà vệ sinh riêng, đủ cho tắm rửa hằng ngày.

 

Suốt tháng đó, trừ lúc lấy đồ, gần như về ký túc.

 

Tôi thừa nhận hèn nhát, dám chống bắt nạt.

 

Mất sự che chở của Sử Văn Tân, chỉ trốn chạy, giao tiếp, tự khép kín .

 

Cho đến khi gặp Hứa Duệ.

 

Cậu là cháu của thầy phụ trách trung tâm, thỉnh thoảng cũng đến học.

 

Tính cách cởi mở, ngoại hình nổi bật, là phát thanh viên ưu tú của đài trường, thường làm MC các chương trình lớn nhỏ.

 

Cậu vài chuyện về từ mấy bạn cùng khoa, thản nhiên vỗ vai an ủi:

 

“Có gì , tớ cũng .”

 

Tôi kinh ngạc .

 

“Bạn bè tớ ai cũng xu hướng của tớ, chú tớ cũng .”

 

Với , chuyện chẳng khác gì chuyện viển vông.

 

“Tô Ninh, bạn thật sự sẽ hiểu và tôn trọng . Còn mấy kẻ nhạo, mỉa mai , vốn chẳng cùng đường với , bận tâm làm gì?”

 

Sống mũi cay xè, cố lắm mới bật .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-nhin-cau-ay-danh-cho-toi-khong-he-thuan-khiet/3.html.]

Tôi nhớ đến Sử Văn Tân.

 

Không hiểu vì , lời mỉa mai của bạn cùng phòng còn chịu , nhưng nghĩ đến sự lạnh nhạt của Sử Văn Tân, lòng đau nhói.

 

7

 

Sau khi kể chuyện cũ với Sử Văn Tân, Hứa Duệ đầy xót xa.

 

“Tô Ninh, cảm thấy mối quan hệ đó vốn bình đẳng ? Cậu hai là bạn, nhưng bạn bè thế.

 

“Cậu cứ mãi làm lòng , đến nỗi quên mất chính .”

 

Tôi im lặng.

 

Có lẽ vì ngay từ đầu, mục đích của là tìm kiếm sự bảo vệ.

 

“Tô Ninh, từ giờ mỗi thứ sáu chúng cùng ăn. Không cần ăn sang đắt đỏ, cũng tớ dắt , mà là cả hai cùng khám phá.”

 

Hứa Duệ làm , ngay thứ sáu hôm đợi tan học.

 

Hứa Duệ quá nổi tiếng.

 

Không vì xu hướng tính dục, mà vì thường lên sóng trường, ai cũng mặt.

 

Cậu ở cửa lớp, lập tức hàng đống và bàn tán.

 

Tôi mà thấp thỏm, chỉ mong chuông hết tiết vang lên.

 

Ban đầu định đợi lớp vãn mới gặp , nhưng khi thầy rời lớp, Hứa Duệ bước .

 

Cậu xách hai cốc sữa, nhắm thẳng tới chỗ : “Đi thôi, xuất phát nào!”

 

Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía .

 

Giữa vô vàn ánh dò xét, bắt gặp một ánh mắt phức tạp khó tả — là Sử Văn Tân.

 

Tôi dám , ngẩng lên với Hứa Duệ, cố gắng tỏ bình tĩnh.

 

Trong lớp quen Hứa Duệ, khá , xu hướng của , đùa cợt:

 

“Hứa ca, đang cưa cẩm Tô Ninh ?”

 

Tôi định giải thích, Hứa Duệ hóm hỉnh:

 

“Cậu .”

 

Tôi giật , vô thức liếc qua Sử Văn Tân.

 

Cậu vẫn .

 

Người vốn tan học là ngay, giờ im lìm, khoanh tay ngực.

 

Rõ ràng là dáng vẻ lười biếng, mà ánh mắt thấp thoáng vài phần âm trầm khó đoán.

 

8

 

Đây là ảo giác của .

 

Khi và Hứa Duệ ăn xong trở về trường thì Sử Văn Tân chặn , mới xác nhận suy nghĩ .

 

Sắc mặt chút lạnh lùng: “Nói chuyện chút ?”

 

Tôi sang Hứa Duệ.

 

Hứa Duệ tinh ý: “Tớ đợi nhé.”

 

Sử Văn Tân cắt ngang: “Không cần đợi, thể luôn.”

 

Trời tối, Sử Văn Tân với gương mặt âm trầm thế , bỗng chút sợ hãi.

 

“Có chuyện gì ?” Tôi lấy hết can đảm hỏi.

 

Loading...