Anh không cần em nữa sao? - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:15:04
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng là vị gì, là chán ghét, cũng hẳn. 

Đáp , nước mắt rơi ròng ròng, vội lau khô mặt, liền xoa bóp đầu gối cho , xoa xin . Đoàn Hàn Vũ thấy phản ứng, vẫn tiếp tục xoa.

Đã lâu thế, đầu gối còn đau, thấy vẫn quỳ, đành đau lòng nhưng gọi dậy. Cứ coi như con cái quỳ lạy bố .

Đoàn Hàn Vũ bảo yên tâm, tiền viện phí của bà đóng hết , còn định chuyển bà sang bệnh viện hơn. Cậu còn trấn an , bà cần thận , sẽ khỏe sớm thôi.

Tôi "ừ" một tiếng, chỉnh ghế nhưng tìm thấy cần điều chỉnh.

Đoàn Hàn Vũ hỏi: "Sao? Ngồi thoải mái ?"

"Muốn ngả lưng ghế chút, nhưng..."

Đoàn Hàn Vũ bấm một nút, lưng ghế tự động ngả , hỏi đủ . Tôi bối rối, từng loại xe thể điều chỉnh điện như thế , dù ở tiệm sửa xe cũng ít thấy xe cao cấp.

Lúc mới thấm thía cách giữa và Đoàn Hàn Vũ. Tôi chấp nhận sự bất tài của , và nghĩ rằng việc bỏ rơi năm xưa, lẽ là quyết định đúng đắn.

Đèn đỏ phía , xe dừng , khoang xe chìm tĩnh lặng. Ngày , từng nghĩ một ngày giữa và Đoàn Vũ vì ngại ngùng mà gì.

Tôi định mở lời thì trùng hợp, Đoàn Hàn Vũ cũng định .

"Anh ."

Tôi mím môi: "Tiền chữa trị cho bà, lát nữa đưa danh sách chi tiết nhé, sẽ trả em."

Đoàn Hàn Vũ cứng họng, mặt còn bình thản, đôi mắt ngân ngấn nước. Tôi hiểu giờ thế. rốt cuộc rơi nước mắt, kìm nén một luồng khí khiến khóe miệng run nhẹ.

"Thì từng coi em là nhà, ? Nên lúc đó mới tàn nhẫn buông tay em thế ư? Với , em chỉ là món đồ chơi nhặt thôi ? Chủ cũ đến nhận là vứt em về ngay ?"

Cậu càng càng xúc động, cuối cùng vẫn kiềm nước mắt, từng giọt rơi xuyên tim .

"Mọi đều cần em… cũng thế, cũng thế. Em chỉ là thứ rác vứt hai ."

Nghe đầu nhắc đến , giật b.ắ.n , nhưng vẻ đáng thương của càng khiến đau lòng.

Tôi bảo , như thế. Tôi nghiêng , sốt ruột : "Thật sự , yêu em!"

Đoàn Hàn Vũ như thấy điều gì kinh ngạc, đến giọt nước mắt mặt cũng ngừng rơi.

Lúc mới kịp nhận , khẽ : "Là tình yêu giữa ."

Tôi tiếp tục giải thích: "Dù đó cũng tiền am tự kiếm, là... của bố đẻ em."

Đoàn Hàn Vũ dường như ghét nhắc đến bố đẻ, nhíu mày to hơn: "Tất cả đều là tiền của em, tự em kiếm ! Hồi cấp ba em tự kiếm tiền , dù giai đoạn đầu dùng tiền và nguồn lực của ngài Lý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-6.html.]

Tôi ngạc nhiên, ngờ gọi bố đẻ là "ngài".

Tôi hỏi: "Vậy bây giờ? Hẳn là em vẫn đang học chứ?"

Hồi nhỏ học giỏi, thông minh như , đáng lẽ giờ vẫn đang học đại học.

Mặt Đoàn Hàn Vũ khó coi, ngượng nghịu đáp: "Vốn đang du học ở Đức, giờ nghỉ ."

"Tại ?"

Đèn đỏ chuyển xanh, xe lăn bánh, Đoàn Hàn Vũ tiếp: "Đợi em nghiệp thì công ty đang điều hành còn."

Cậu liếc , ác ý: "Anh cũng còn nữa. Nếu em cho theo dõi , ... Em bay về nước ngay đêm đó thì giờ giường khác ."

Sự hổ và bối rối trào lên, bảo: "Hàn Vũ, thôi đừng nữa."

Từ đó về , Đoàn Hàn Vũ bỏ nhà lớn ở, nhất định dọn căn phòng trọ nhỏ bé của .

Tôi chịu để Đoàn Hàn Vũ ở chung phòng nữa, viện cớ hai quá chật chội.

Đoàn Hàn Vũ bằng đôi mắt tĩnh lặng như nước, cuối cùng gì, dọn phòng chứa đồ.

Chúng vẫn gần như đây, sáng nấu bữa sáng cho , làm, tối mua thức ăn về cùng nấu.

Cậu hết đồ nội thất cũ, mua cho một đống quần áo mới, kể cả đồ lót. Cậu ôm đống quần áo cũ của sẽ vứt giúp, nỡ, rõ ràng vẫn mặc mà.

Đoàn Hàn Vũ bỏ quần áo xuống, nhặt chiếc quần lót cũ lên: "Được thôi, ít nhất cái quần lót chịu vứt chứ?"

"Để tự vứt."

Cậu vẻ , sắc mặt kỳ lạ, nhất quyết giành việc với : "Em xuống lầu vứt bừa cái là xong."

Sau đó, khi dọn phòng , cảm thấy gì đó để gối. Tôi vén lên xem, là một chiếc quần lót màu xanh dương đậm. Quần lót của Đoàn Hàn Vũ đáng lẽ rộng hơn, chợt nhớ .

Đây là một trong những chiếc quần lót cũ của . Tôi cầm chiếc quần lót sững, mặt nóng bừng như ngọn lửa cháy.

Đoàn Hàn Vũ ở nhà bếp hét to hỏi cần thêm nấm hương , câu hỏi khiến giật . Như kẻ trộm, giấu nó chỗ cũ.

Đoàn Hàn Vũ thỉnh thoảng vẫn đến quán bar nơi làm, khi uống rượu, khi uống gì, chỉ ở ghế sofa . Đôi lúc, còn bắt chuyện với khác.

Tôi thấy một cô gái ngoại quốc xinh tới hôn lên má , còn Đoàn Hàn Vũ thì ? Cậu cũng hôn ! Hai trò chuyện vui vẻ, thiết.

Tôi nên , nên tập trung làm việc, nhưng ánh mắt cứ vô thức hướng về đó, càng càng tức. Chẳng Đoàn Hàn Vũ yêu ? Chỉ vì từ chối, thể sang hôn khác ngay?

Tôi cảm thấy pha rượu, mà đang ủ thứ giấm trăm năm, chua lắm, chua đến nghẹn tim.

Loading...