"Sau em mới , lẽ là khi đêm khuya thấy một cặp đồng tính hôn trong thị trấn, nhưng chắc là trong mơ… Em mới nhận , em yêu , tình yêu đơn thuần. Mà là ..."
Khi thốt hai từ cuối, thở nóng hổi gấp gáp phả tai . Da nổi đầy gai ốc, như một con rắn, nọc độc phun đóng băng m.á.u trong .
"Đét!"
Lòng bàn tay cảm thấy tê rần cú vỗ. Tôi tát Đoàn Hàn Vũ, tát một cái.
Đoàn Hàn Vũ khuôn mặt đ.á.n.h lệch , giận dữ, từ từ chống dậy giường, lúc đó mới nhận , đang quỳ.
Tôi đổi tư thế hèn hạ , hai tay chống đất định dậy, thì vai ấn mạnh xuống, quỳ phịch xuống đất. Đoàn Hàn Vũ nghiêng đầu, với tư thế kẻ bề xuống . Ánh mắt lập tức khiến nhớ cái đêm tám năm .
Cậu quả nhiên là một con sói. Giờ đây sói con lớn, đến c.ắ.n xé nuôi dưỡng .
"Không quỳ nổi nữa ?" Gương mặt Đoàn Hàn Vũ áp sát , gần, khiến hoa mắt, thấy khuôn mặt non nớt đáng yêu từng khiến day dứt khôn nguôi.
khi cơn choáng qua , khuôn mặt mờ nhòa chồng lên một gương mặt tương tự khác, cuối cùng, khuôn mặt nhỏ bé che khuất. Thay đó là đường nét sắc sảo với ánh mắt băng giá.
"Chừng cũng chịu nổi, mà còn bán cho gã đầu trọc?!"
"Anh ơi..." Đoàn Hàn Vũ nghiến chặt hàm, hai tay kẹp lấy mặt : "Anh sẽ làm gì với bố ?"
Tôi ! Tôi !
"Đừng nữa..." Chỉ thôi vắt kiệt sức lực , van nài : "Hàn Vũ, đừng nữa." Đừng hạ nhục nữa...
vẫn buông tha, đối xử với như kẻ thù, mắt trợn trừng giận dữ, lời đầy châm chọc: "Sao, hơn một triệu tiêu ? Nếm mùi tiền bạc là nghiện luôn ? Điều chẳng chứng tỏ thực thích đàn ông ?"
Cậu khịt mũi chế nhạo: "Vậy chi bằng theo em."
Cậu hôn lên xương quai xanh , hít ngửi như một con chó. Giọng Đoàn Hàn Vũ khàn đặc: "Anh gì em cũng cho, hãy làm quà sinh nhật của em ..."
Tôi sụp đổ. Tôi làm gì sai chứ? Tại chuyện cứ dồn dập ập đến với ? Tại hai yêu nhất của thể bình yên hạnh phúc ở bên cạnh ?
Lòng chợt lạnh giá, hổ thẹn, đau đớn, thấy tiếng mạch m.á.u trong cơ thể đứt gãy, từng sợi một vỡ tung, sắp c.h.ế.t . Tôi còn thấy tiếng . Tôi yếu đuối nức nở.
Có lẽ nước mắt làm bỏng Đoàn Hàn Vũ, dừng , gương mặt ngơ ngác lộ vẻ bối rối.
"Xin , xin , Đoàn Hàn Vũ, van em đừng như nữa..." Tôi khẽ van nài : "Đừng hạ nhục nữa, ?"
Dường như đáp , nhưng rõ, thế giới mắt bỗng cuồng.
Trước khi nhắm mắt, thấy Đoàn Hàn Vũ há to miệng, vội vàng lo lắng ôm chầm lấy .
Môi đang một thứ gì đó ẩm ướt lau nhẹ từng chút một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-5.html.]
Tôi từ từ mở mắt, thứ đầu tiên lọt tầm mắt là trần nhà trắng tinh, sang bên , Đoàn Hàn Vũ đang một cách đờ đẫn.
Quầng mắt của đỏ, như thể . Trong tay cầm một cây tăm bông thấm nước, đang dùng nó để làm ẩm môi .
Đoàn Hàn Vũ ném cây tăm bông thùng rác ở đầu giường bệnh, với bằng giọng nhẹ, bác sĩ ngất là do gần đây quá mệt và áp lực lớn.
Tôi xong lời giải thích của Đoàn Hàn Vũ trong đầu còn mụ mị, chỉ "ừ" một tiếng để đáp , vài giây , những hình ảnh khi bất tỉnh mới trào dâng trong não như thủy triều, một nữa khiến thấy hổ.
Tôi , lưng đối diện với , nhắm mắt. Tôi gặp . Tạm thời .
Rồi thấy một giọng nghẹn ngào: "Anh!"
Tiếp theo là tiếng chạy vòng sang bên , một tiếng "bịch", mở mắt, là khuôn mặt lo lắng , quỳ xuống.
Tim đập mạnh, vẫn đành lòng thấy . Rõ ràng khi nhắm mắt, là hành hạ , giờ thu nanh vuốt và thế ?
Đoàn Hàn Vũ mang vẻ mặt oán hận, giọng run rẩy: "Anh, em xin … Em xin ... với em?"
Tôi hiểu: "Cái gì cơ?"
"Em gặp bà ."
Tôi giật , nhận đây là bệnh viện bà đang điều trị.
Đoàn Hàn Vũ nắm lấy tay , giống hệt lúc nhỏ nắm tay khi ngủ, như thể vẫn là đứa trẻ làm nũng với .
"Em đóng viện phí cho , thấy bà cũng ở quầy thu tiền, bà hỏi bác sĩ t.h.u.ố.c dùng trả ."
Nghe kể lời bà hỏi, lòng bỗng chua xót, bà vẫn vất vả.
Đoàn Hàn Vũ khẽ c.ắ.n môi, biểu cảm giống hệt lúc nhỏ khi lén bài hộ bạn kiếm tiền bắt gặp: "Anh, với em? Để em hiểu lầm thế ..."
Tôi mở miệng, gì, cuối cùng giọng nhỏ như muỗi rên: "Không ."
Chẳng chạm điều gì, Đoàn Hàn Vũ bật nức nở, nâng tay lên, nghẹn ngào : "Anh, tát em , mắng em ?"
Cổ họng như thứ gì đó bít , khiến cả thở cũng khó khăn, dậy: "Không , thật sự ..."
Có gì ? Chuyện thật sự rõ ai sai nhiều hơn, nếu quả thật , thì đó cũng là ...
nhớ những lời lẽ nhục nhã Đoàn Hàn Vũ với , bất kể những lời đó thật bịa để sỉ nhục , đều cảm thấy vô cùng hổ.
", mong rằng… những lời em , là giả."
Mặt Đoàn Hàn Vũ tái nhợt, áp tay lên má , mu bàn tay thấm đẫm nước mắt .
Anh nở nụ còn khó coi hơn : "Anh, những lời đó giả , em thật lòng yêu . Em ghét , nhưng em yêu hơn, em chỉ yêu thôi..."