Nghe câu đột ngột , bất ngờ mở to mắt. Đoàn Hàn Vũ chống tay xuống , góc khiến khó chịu như áp đảo.
"Không ai chạm bố cả." Đôi mắt sâu thẳm của Đoàn Hàn Vũ đ.â.m thẳng tận đáy mắt , xua tan ngay cơn buồn ngủ.
Thằng bé thấy. Hóa ảo giác của . Thằng bé chính là con sói đó.
Không lâu , thấy ánh mắt như thế trong mắt một đàn ông khác.
Ông Lý lái chiếc Cayenne đến cửa hàng nơi làm việc. Ông là bố của Đoàn Hàn Vũ. Bố ruột.
Ông bảo với , Đoàn Hàn Vũ nó vứt ở nhà thờ tổ. Mẹ của Đoàn Hàn Vũ là một phụ nữ xinh , duyên dáng và cá tính, bà khao khát tự do, theo đuổi đam mê, nhưng phận ép buộc, kết hôn với một đàn ông trầm lặng nhàm chán.
Bà còn yêu, nhưng chỉ là một trai nghèo, bà yêu ông Lý. Bà ghét ông. Cũng ghét đứa con mang một nửa dòng m.á.u của ông.
Việc khiến ông Lý mất dòng dõi nhà Lý, là sự trả thù cuối cùng của bà dành cho ông khi cô c.h.ế.t vì bệnh.
Ông Lý đẩy nhẹ cặp kính, đôi mắt mắt kính quá đỗi quen thuộc, chỉ là sắc bén hơn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Hơi khó chịu. Không chỉ một chút, mà khó chịu.
Tôi còn là bố của Đoàn Hàn Vũ nữa. Thằng bé bố thực sự , giàu đến mức lái xe sang, mặc trang phục may đo, toát lên khí chất của bậc quyền quý.
"Tôi đến trường tìm nó hai , đầu nó bảo nhầm ," ông Lý nhẹ: "Sau đó phát hiện, nó cảnh giác với lạ, mà đơn giản là nhận ."
Tôi kinh ngạc, ngờ Đoàn Hàn Vũ thái độ như .
"Nó nhận , nên chỉ thể tìm ." Ông Lý dùng lời lẽ ngắn gọn thẳng thắn của một thương nhân để rõ mục đích của . Ông đưa Đoàn Hàn Vũ , thằng bé chỉ thể một bố.
Hơi thở gấp gáp, dù là đúng, ích kỷ tàn nhẫn, nhưng vẫn buông tay, cướp mất. Tôi nắm lấy con bài nhỏ nhoi: " mà, Hàn Vũ em , em ..."
Ông Lý như đoán sẽ , khoanh tay ngực, vẻ mặt đầy tự tin chiến thắng: "Vậy chúng hãy bàn về điều kiện."
Tôi đồng ý điều kiện của ông Lý. Ngày Đoàn Hàn Vũ đưa . Mùa hè tới . Trời còn lạnh nữa.
Hai vệ sĩ lôi kéo, cố nhét thằng bé ghế xe, thằng bé nắm chặt ống tay áo ngả vàng của , chặt, từng thằng bé sức mạnh lớn đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-3.html.]
Đoàn Hàn Vũ dùng hình còn non nớt của chống sự lôi kéo của vệ sĩ, thằng bé gào về phía : "Bố, bố thật sự con nữa ?"
Sự sụp đổ và tiếng gào của thằng bé khiến trái tim thắt thành một cục. Đau quá.
điều thể làm chỉ là gỡ bàn tay thằng bé , từng ngón một kéo bật . Tôi giọng run rẩy: "Em... bố thật sự của con đang ở xe, bố... ."
Tôi sẽ bao giờ quên , khi Đoàn Hàn Vũ ấn trong xe, vẻ mặt từ tuyệt vọng dần chuyển sang phẫn hận.
Tôi thể quên hình ảnh thằng bé trợn đôi mắt đỏ hoe, đập tay kính xe, hét : "Bố! Con ghét bố!!! Bố sẽ hối hận, con nhất định sẽ khiến bố hối hận..."
Hiện tại:
Sau khi rời xa Đoàn Hàn Vũ, rời khỏi thị trấn nhỏ nơi thể thấy núi non khắp nơi, những ngày tháng đó giống như trải qua một cuộc đời khác.
Không quá tệ. cũng lắm. Một kỷ niệm cũ đột nhiên hiện trong một khoảnh khắc, dấu hiệu báo , đó là nỗi đau như búa tạ đập tim và những cơn ác mộng thể rơi nước mắt.
Tôi đổi sang làm nhân viên pha chế, mệt, nhưng cái là khi hết giờ làm, uống rượu giảm giá.
Sau khi uống say nhẹ ngủ, sẽ còn nghĩ đến vẻ mặt đau khổ của Đoàn Hàn Vũ, nghĩ đến ngày bỏ rơi ...
Trong mơ, chỉ còn thấy gắp thịt bát và mắng đừng kén ăn, chỉ còn thấy dùng học bổng mua quà cho và bà, đưa đến mặt chúng ...
Tôi dùng thời gian để phí hoài, để trốn tránh. Tôi giống như một bố mất con do bắt cóc, tám năm , vẫn giam cầm trong lồng ký ức của và . Mà , cũng là một kẻ buôn . Tự tay, bán đứa con của .
Tôi hèn hạ, vô dụng, dám đối mặt với hiện thực. Tôi cũng ích kỷ, chỉ lo cho sự đa cảm của bản , mà quên mất việc quan tâm hơn đến cuối cùng bên cạnh.
Đến khi bên giường bệnh trong bệnh viện, tờ kết quả xét nghiệm suy thận của bà, mới tỉnh táo nhận đáng trách đến nhường nào. Nhận rằng, bệnh viện là nơi khiến lòng thể rộng mở.
Ông Lý chuyển cho một khoản tiền. Một khoản tiền lớn đủ để ăn uống no đủ cả đời. lúc đó, coi việc trả như một giao dịch mua bán, nên tặng hết cho trại trẻ mồ côi với cánh cửa sắt gỉ .
Hiện thực khiến rằng, thật ngây thơ ngu ngốc. Con cả đời , định sẵn sẽ gắn liền với tiền bạc.
Bà giơ tay đang truyền dịch đặt lên mu bàn tay : "Con , đừng chữa nữa, bà cũng nhớ con ."
Tôi , bà rằng chữa trị là một cái hố sâu đáy hút cạn tiền bạc, bà chẳng bao giờ tạo áp lực cho . Dù làm sai điều gì, bà sẽ luôn là tha thứ cho dù làm gì.