Lúc đầu bán giỏ tre, sợ thằng bé lạnh, dắt Đoàn Hàn Vũ theo. thằng bé như dắt, liền , nhỏ, nhưng càng khiến xót xa. Tôi đành dắt thằng bé theo, Đoàn Hàn Vũ liền nắm cổ tay, mút ngón tay , như thể ngón tay sữa .
Sau phát hiện, khi dắt thằng bé theo, mua giỏ tre nhiều hơn hẳn.
Tôi mãi hiểu tại , cho đến khi một cô bằng ánh mắt thương hại thở dài: "Thật tội nghiệp, đứa em vẫn còn là một đứa trẻ đần độn."
Lúc đó mới , vì Đoàn Hàn Vũ gọi là , mà gọi là bố, nên họ coi là đần! Từ đó, sẵn lòng dắt Đoàn Hàn Vũ hơn, còn dạy thằng bé le lưỡi. Thằng bé cũng bắt chước giống, tiền trong túi ngày càng nhiều, vui đến nỗi tươi như hoa.
Bà nuôi cá ở ao sinh một bé gái, thấy Đoàn Hàn Vũ sữa uống, thương thằng bé nên cho cả thằng bé và bé gái b.ú cùng.
Tôi ơn bà cho Đoàn Hàn Vũ b.ú sữa. từ đó về , phát hiện một vấn đề. Đoàn Hàn Vũ thích xé áo , coi như bà để mút sữa.
Tôi phụ nữ mới sinh con, liền gỡ thằng bé : "Em từ nhà bà về đó !"
Có lẽ giọng to quá, dọa thằng bé sợ, thằng bé òa lên, dang hai tay gọi: "Bố ơi."
"Bố gì mà bố, gọi ."
Thằng bé lập tức nức nở lớn, cái miệng nhỏ xíu mếu máo: "Bố ơi, đòi mà, đòi mà~"
Tiếng của thằng bé như ngọn giáo, cái khiên giấy của đỡ nổi. Tôi đành nhượng bộ, tự kéo áo lên: "Đừng , đừng , ăn ."
Nhượng bộ hết đến khác khiến thằng bé càng ngày càng quá đà.
Lúc Trần Di sang nhà thì đang làm bà vú. Cậu đặt bánh mochi nhà họ Trần làm xuống, gãi đầu: "Đoàn Thật Dật, cho nó ăn... của ..."
Đoàn Hàn Vũ liếc Trần Di, nhíu mày, mím môi, , cục bột ấm áp áp sát lòng .
Tôi bế Đoàn Hàn Vũ, lấy một cái bánh mochi trong túi: "Không cho , nó đòi đấy."
Đoàn Hàn Vũ ăn cơm , đưa bánh mochi đến miệng thằng bé: "Ăn cái nhé?"
Ai ngờ thằng bé chẳng thèm . Tôi nhún vai hiệu với Trần Di: "Thấy , cho ăn nó đấy."
Không thấy Trần Di trả lời, ngẩng lên thì thấy đang đờ đẫn chằm chằm Đoàn Hàn Vũ.
Khi gọi, giật như thoát khỏi cơn mê, đang nghĩ gì.
Tôi hỏi: "Ngẩn ?"
Trần Di hiểu đột nhiên đỏ bừng mặt, giờ cũng chẳng nữa, đầu chỗ khác đến mặt cũng thèm ngó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-2.html.]
"Nó đòi ăn, thế là cho nó ăn ?" Trần Di cứ khăng khăng bám lấy chủ đề : "Đợi nó lớn đòi ăn, cũng cho nó ăn nữa ?!"
"Sao chuyện đó , bây giờ còn nhỏ thôi, lớn lên thể ăn nữa."
Tiếng mút ngừng , Đoàn Hàn Vũ ngẩng đầu lên ngước , ư ử: "Ăn, sữa của bố, con lớn lên cũng ăn."
Không từ khi nào, bắt đầu cảm nhận sự trôi chảy của thời gian thông qua từng ngày Đoàn Hàn Vũ lớn lên.
Thằng bé rụng răng sữa, nghiệp trường kỹ thuật. Thằng bé vươn cao như cây non, thăng chức quản lý cửa hàng.
Năm thứ mười hai kể từ khi nhặt thằng bé. Tôi thắp nến chiếc bánh kem cho thằng bé, bà như năm vẫn luộc trứng gà nhuộm đỏ.
Trước khi thổi tắt nến, lẽ ước điều gì đó, nhưng Đoàn Hàn Vũ chịu nhắm mắt. Thằng bé mở to đôi mắt , đôi mắt vẫn sáng lấp lánh như thuở nhỏ.
"Bố." Bao năm nay thằng bé vẫn gọi như thế, cũng quen sửa nữa. "con nghĩ điều ước gì cả."
Tôi định mở miệng đáp thì tiếng gõ cửa vang lên. Là Trần Di.
Vừa thấy đến là , mặt Đoàn Hàn Vũ lập tức xị xuống. Lâu , chúng dường như sinh là thiên địch, nước lửa khắc . Tôi vò đầu bứt tai nghĩ nát óc cũng hiểu vì .
Trần Di xin vì làm gián đoạn sinh nhật Đoàn Hàn Vũ, nhưng mà , chẳng chút thành tâm. Chúng bước ngoài, trong ngõ hẻm.
Trần Di cúi đầu, chân cà bậc thềm đá xanh: "Sáng mai em ."
Tôi ngạc nhiên, ngờ chia tay nhanh thế, sốt ruột một cách kỳ lạ. Trần Di bảo là bên công ty gấp gáp.
"Thật Dật." Trần Di gọi như thế, cảm thấy lạ lẫm. Cậu vốn luôn gọi đủ họ tên mà. Tôi đang ngọn đèn sáng trong nhà Trần Di, thương cảm cho Trần Thẩm.
kịp , bóng tối trùm lên , che khuất muôn ngàn ánh đèn, đôi môi phủ kín.
Phản ứng đầu tiên của là. Không thấy đôi môi dễ chịu chút nào. Tôi nghĩ , cảm nhận lưng làn lạnh buốt, như một con sói đang ẩn nấp, đôi mắt lạnh lẽo dõi theo chúng . Tôi đang định đẩy thì Trần Di bước lùi .
Trước khi ngủ, Đoàn Hàn Vũ dùng tứ chi dài nhẳng bước lên giường, xuống cạnh .
Từ khi thằng bé lớn, bắt thằng bé bỏ thói quen ngậm "ti giả" mới ngủ . Thằng bé bực bội, đành đổi sang thói xoa tóc .
Lúc thằng bé đang túm lấy mái tóc ngắn của vò qua vò . Tôi sắp nhắm mắt ngủ thì thằng bé hỏi: "Bố, con nghĩ điều ước . Bố sẽ thực hiện điều ước cho con chứ?"
Dạo quá nhiều chuyện ập đến với , cộng thêm tối nay là lời tỏ tình đột ngột từ em chí cốt. Tôi hoang mang, tâm thần bất an, hơn hết là mệt mỏi. Tôi khẽ "Ừ" một tiếng đáp .
Đoàn Hàn Vũ nghịch tóc nữa, chuyển sang dùng tay xoa lên môi , ngứa ngứa: "Vậy bố, vì bố cho con hôn, thì bố cũng để ai khác hôn."