Anh Em Song Sinh Bắt Nạt Omega Thật Thà - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:18:42
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được đấy, giờ em cũng thấy . Vậy thì .”

Cả Thương Lục căng như dây đàn, im nhúc nhích, vẫn chặn kín đường mặt .

Bên ngoài, Thương Xán vẫn đá cửa ầm ầm ngớt.

“Thương Lục! Cậu cút đây cho !”

May mà đây là biệt thự riêng.

Chứ mà ở chỗ , kiểu gì cũng hàng xóm c.h.ử.i từ đầu làng tới cuối xóm.

Tay nắm cửa bắt đầu dấu hiệu lỏng dần.

là đáng sợ thật.

Hai tay Thương Lục siết thành nắm đấm, chống lên tường, thở càng lúc càng nặng, như thể sắp bùng nổ tới nơi.

Tôi há miệng khép .

Sau đó, vòng tay , chạm ổ khóa.

Tôi mở khóa thứ nhất.

Thương Lục ngẩng đầu lên, đuôi mắt ép thấp xuống, ánh lạnh đến rợn .

Cứ như xuyên thủng cả đầu .

Tôi thẳng , khẽ nhếch môi, mở luôn ổ khóa thứ hai.

Một tiếng cạch vang lên.

Tôi lập tức cúi lách sang bên.

Cánh cửa bật tung, đập thẳng tường một tiếng cực mạnh.

Suýt nữa thì kẹp thành bánh thịt.

Thương Xán nhắm chuẩn Thương Lục mà lao .

Thương Lục đỡ cú đ.ấ.m tới tấp , phản đòn gào lên: “Tôi để mắt tới Văn Lễ , đến lượt chen ? Anh còn đủ ?”

Thương Xán cũng gầm trả: “Chưa đủ đấy! Văn Lễ đ.á.n.h dấu . Cậu dám đụng em nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t !”

Tôi khoanh tay, tựa tường xem, cuối cùng cũng hiểu .

Hóa sự khác thường của Thương Xán bắt nguồn từ đó.

Ý thức chiếm giữ của alpha cộng với bản tính độc đoán đúng là đủ sức khiến đ.á.n.h sống c.h.ế.t với cả em ruột.

là rách việc.

Tôi thở dài lên tiếng: “Hai chủ, dừng tay một lát ?”

Hai đang mặt mày dữ tợn cùng lúc khựng , đồng loạt đầu .

Phần kiểm soát biểu cảm của hai hôm nay xem như bỏ.

Tôi mỉm , chuyển mắt sang Thương Xán: “Anh hiểu lầm . Tôi đ.á.n.h dấu cả đời .”

Thương Xán rõ ràng tin: “Lúc truyền pheromone còn kết nút...”

Tôi gật đầu: “. tuyến thể của giữ pheromone của . Anh làm một trăm thì kết quả cũng thôi.”

Tôi chỉ chỉ gáy : “Chỗ cùng lắm chỉ lưu một dấu tạm thời. Vài ngày nữa là hết.”

Trong mắt Thương Xán lượt lướt qua kinh ngạc, hoang mang, cả cơn giận vì thấy chơi một vố.

Còn trong mắt Thương Lục thì là châm chọc.

Cậu gạt tay Thương Xán khỏi cổ áo đẩy mạnh một cái: “Cút , .”

Tôi sang Thương Lục: “Em cũng cút .”

“...”

14

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-7.html.]

Dĩ nhiên Thương Lục tự nguyện biến .

Cậu Thương Xán lôi xềnh xệch ngoài.

Cửa đóng, hai tiếp tục đ.á.n.h thêm một trận.

Tiếng động loảng xoảng dứt.

Mà nghĩ cũng , còn dễ ngủ nữa.

Ban ngày hai họ vẫn làm vẻ em hòa thuận, cùng tới công ty.

Chắc chú Thương giao cho họ việc gì đó.

Còn thì hoặc là bơi trong biển kiến thức, hoặc là theo bác làm vườn dạo quanh giữa đám cây cỏ.

Cũng lạ thật, cứ thấy hoa lá cây cối là thấy thiết lạ thường.

Khéo kiếp cũng là một phần trong đó cũng nên.

Đến tối, Thương Lục sẽ đẩy cửa phòng bước .

Mà thường thì ngay lúc vén chăn, chuẩn leo lên giường, Thương Xán mặt.

Sở dĩ gọi đó là chiến trường là vì chẳng chẳng rằng, xông lên liền tung một cú đá.

Thương Lục vẫn đang đá cho lảo đảo, lập tức nổi điên.

Thế là cả hai đ.á.n.h lôi ngoài cửa.

Tội nhất vẫn là cánh cửa phòng .

Bây giờ ngay cả khóa trái cũng khóa nữa.

Cũng chẳng là con ch.ó nào làm hỏng.

khóa hỏng thì cũng chuyện lớn.

Họ đ.á.n.h mặc họ, ngủ việc .

Thành duy trì một kiểu cân bằng quái đản nào đó.

Có một hôm, đang cắt tỉa cành trong vườn thì bác quản gia vòng vo nhắc rằng dạo mặt mũi hai chủ cứ liên tục thêm vết thương mới, hỏi xảy chuyện gì .

Tôi cầm cây kéo lớn, cắt cành lách cách một hồi.

Ngẫm nghĩ một lúc, mới đáp: “Chắc là vì cùng thích một món đồ chơi.”

Bác quản gia thì thở dài: “Ôi, song sinh là thế đấy.

Hồi nhỏ hai cũng vì cùng thích một thứ mà đ.á.n.h . Rõ ràng bên cạnh còn một món y hệt, mà cứ nhất quyết giành bằng thứ đang trong tay đối phương.”

Tôi khựng hỏi: “Cuối cùng thì giải quyết thế nào ạ?”

Bác quản gia lắc đầu: “Không giải quyết , vẫn để hai em tự bàn với .

Bàn thì một chơi buổi sáng, còn chơi buổi chiều.”

Tôi bác : “Thế còn bàn ?”

Bác quản gia thở dài: “Nếu bàn xong, hai sẽ phá luôn món đồ đó.”

“...”

15

Tối hôm , bước phòng là Thương Xán.

Anh thẳng tới bên giường, giơ tay cởi áo phông, vén chăn chui như thể đang lên chính giường .

Tôi còn hiểu định làm gì thì ôm từ phía suốt nửa đêm.

Chính xác hơn thì còn cấn suốt nửa đêm nữa.

Kim đồng hồ chỉ đúng ba giờ.

Thương Xán vùi mặt hõm cổ , hít thật sâu một c.ắ.n nặng nhẹ một cái, đó lật chăn xuống giường.

Loading...