Anh Em Song Sinh Bắt Nạt Omega Thật Thà - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:18:37
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có một câu Thương Xán sai.”

“Em đúng là bệnh thật.”

06

Tôi trốn hai em họ suốt hai ngày.

Nói đúng hơn thì chủ yếu là trốn Thương Lục.

Bởi vì , Thương Xán đến công ty của chú Thương.

Sang ngày thứ ba, Thương Lục cũng công ty.

Tôi còn theo dạo phố, xách túi cho bà nữa.

Ăn trưa xong, đang định vườn phụ chú quản gia tỉa cành thì gọi , bưng từ trong bếp một bát cháo rau thịt nạc.

Mùi thơm khá dễ chịu.

Tôi khó xử: “Mẹ, con ăn nổi...”

“Con mang lên cho Thương Xán .”

“...”

“Nó sốt , sáng nay bác sĩ mới đến khám, còn khá nặng đấy.”

“Ồ?”

Đáng đời.

Tôi bưng bát cháo lên tầng hai.

Phòng của Thương Xán tối.

Tôi bật đèn pin điện thoại, chậm rãi trong. Đặt bát cháo lên tủ đầu giường xong, cúi đẩy thử bệnh nhân đang nghiêng, mắt nhắm chặt giường.

“Này, c.h.ế.t đấy chứ? Chưa c.h.ế.t thì dậy ăn chút gì .”

Tôi đợi ba giây mà vẫn thấy đáp .

Tôi bĩu môi, cách khí đ.ấ.m hai cái cho hả giận, định .

ngay giây , ống tay áo kéo .

Phía vang lên một tiếng gọi khô khốc, khàn đặc: “Mẹ.”

“...”

Đây là kiểu gì ?

Mấy ngón tay đang níu ống tay áo chậm rãi chuyển sang nắm lấy nửa bàn tay.

Tôi đầu .

Thương Xán hé mắt, chân mày nhíu chặt.

Tôi từ từ cúi xuống, ghé sát bên tai thì thầm: “Tôi là bố .”

Thương Xán cau mày, con ngươi chậm chạp xoay chuyển, gọi một tiếng: “Mẹ.”

“...”

Tôi chịu thật .

Hình như từng cặp song sinh mất từ nhỏ.

cũng thể túm đại một gọi như thế chứ.

Tôi thở dài, nắm lấy tay gỡ .

Xuất phát từ tinh thần nhân đạo, thêm một câu: “Ngủ .”

xoay , vẫn kịp bước tiếp.

Lần Thương Xán bật dậy, ôm chặt lấy eo .

Mặt áp lên lưng , còn cọ cọ đầy lưu luyến.

“Mẹ, đừng .”

“... Điện thoại ? Còn gọi bậy nữa là ghi âm hết đấy.”

“Mẹ, con nhớ .”

“...”

Chỗ vải lưng dán sát chợt truyền tới cảm giác ướt át.

Tôi hé môi, khô khan đe dọa: “Lau nước mắt thì , còn dám chùi cả nước mũi lên đ.á.n.h thật đấy.”

Hai tay Thương Xán vòng ngang eo siết chặt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-3.html.]

Nước mắt cũng rơi càng lúc càng nhiều.

Anh khàn giọng, lẫn cả nức nở, hết tiếng đến tiếng khác đều gọi “”.

Nỗi nhớ khắc xương cốt thể làm giả .

Trước cũng từng nhớ như .

Chỉ điều bình thường sẽ giấu hết trong giấc mơ.

Tôi cúi đầu Thương Xán, bắt đầu nghi ngờ đang mộng du.

“Mẹ, đừng bỏ con.”

“...”

Tôi ngửa đầu thở dài xuống.

Tay đặt lên mái tóc cứng cứng đầu , kéo tựa lên vai : “Được .”

“Mẹ ở đây.”

07

Vì nghĩ đến tình , đợi đến khi Thương Xán ngủ yên nữa mới rời .

Vạt áo sơ mi nhét trong cạp quần cũng kéo hết ngoài.

Lau nước mắt xong, còn nắm chặt trong tay, nhăn nhúm đến mức chẳng nổi.

Tôi lấy điện thoại , lặng lẽ ghi mục ghi chú một dòng.

Thứ tư, trời nhiều mây, Thương đại cẩu sốt đến bám , nợ một cái áo sơ mi.

Bữa tối hôm bàn ăn chỉ với .

Ăn xong, để tránh việc bà sai mang đồ ăn lên cho Thương Xán, chuồn nhanh như gió.

Về đến phòng, cắm đầu biển kiến thức ôn thi cao học.

Bơi liền năm tiếng, bơi đến mức đầu óc cuồng mà trong lòng thấy thỏa mãn.

Thôi , tắm ngủ còn hơn.

Tắm xong, buồn bã nhận miếng dán ức chế hết sạch.

Cả căn nhà to như , chỉ mới loại miếng dán chuyên dùng cho omega.

Tôi nhắn tin cho bà, bà bảo lên tầng ba lấy.

Trên đường về phòng, ngang qua phòng của Thương Xán.

Nghĩ đến trải nghiệm làm hồi ban ngày, ma xui quỷ khiến chần chừ một nhịp.

Chỉ một nhịp thôi, đúng lúc cửa phòng bật mở, đối mắt ngay với Thương Xán đang mang đầy vẻ dữ dằn.

Pheromone của bùng lên dữ dội, khí thế quanh cũng lập tức trở nên nguy hiểm hơn hẳn.

Xong đời.

Con alpha ch.ó c.h.ế.t bước kỳ mẫn cảm .

Tôi đầu bỏ chạy.

ngay giây , túm ngang eo, kéo thẳng trong phòng.

Cửa đóng sầm lưng .

Sau khi khóa trái hai lớp, Thương Xán ép sát tới, một tay ghìm chặt nơi cổ : “Cố ý dán miếng ức chế, còn lảng vảng cửa phòng . Văn Lễ, rốt cuộc em ý gì?”

“...”

Biết thà để cơn sốt của thiêu luôn cho xong.

08

Sức của alpha và omega vốn chênh lệch quá lớn.

Huống chi còn là alpha đang trong kỳ mẫn cảm.

Tôi gần như cựa nổi, chỉ thể dùng mũi chân đá khẽ cái hộp đựng miếng dán đất, khó nhọc lên tiếng: “Anh lý một chút . Tôi tìm lấy miếng dán, chỉ là tiện đường ngang qua phòng thôi.”

Thương Xán như một con thú đói đến phát cuồng.

“Tôi tin em ?”

“...”

Tôi cạn lời.

Tôi nhắm mắt mở , chán nản : “Vậy thế nào, chủ? Cắn vài cái chịu thả ?”

Lời còn dứt, giật kêu lên.

Loading...