Đến khi Thương Lục chịu buông tay, mới thở .
Cậu thở hắt một đầy thỏa mãn, với tay lấy hộp khăn giấy tủ đầu giường chậm rãi lau cho .
Lau xong, còn hôn lên khóe môi như đang ban thưởng.
“Anh ngoan thật.”
Thương Lục kéo quần xuống giường.
Cửa phòng mở , ánh đèn ngoài hành lang hắt trong.
Cậu đầu, nở nụ hiền lành đến mức dễ lừa : “Ngủ ngon nhé, .”
Cửa khép , liền ném mạnh hộp khăn giấy về phía đó.
Tiếng động vang lên một cái rầm.
Khốn thật.
04
Sáng sớm hôm .
Tôi lên tầng ba tìm khi bà đang tập Pilates.
“Mẹ, con dọn ngoài.”
“Hả? Sao thế, bảo bối?”
“Vì...”
Tôi cúi xuống bàn tay của .
Thật sự khó mở miệng.
Mẹ bước xuống khỏi dụng cụ tập, gương mặt bỗng hiện lên vẻ hiểu: “Mẹ , bảo bối! Con vẫn còn lo cho ruộng bông đúng ?”
“...”
“Yên tâm , nhờ giúp ông chú hai của con hái . Con cứ ở đây cho yên , chờ đến ngày nhập học là .”
Mẹ chợt đầu , nở nụ rạng rỡ: “À đúng , báo cho con một tin vui. Hai đứa em của con học cùng trường đại học với con đấy, trùng hợp ghê ? Sau khi nhập học, con năm tư, hai đứa nó năm nhất. Cuối tuần còn thể cùng về nhà ăn cơm nữa, bao.”
Khóe môi giật khẽ.
Tin vui gì chứ, rõ là sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Tôi ngoài, ngang qua phòng gym.
Cửa khép hờ, bên trong vọng tiếng chuyện.
Thương Xán gằn giọng hỏi: “Tối qua phòng làm gì?”
Thương Lục nhạt: “Làm chuyện con nên làm thôi.”
Thương Xán hừ lạnh, giọng đầy châm chọc: “Người từ quê lên mà cũng nuốt trôi ?”
Thương Lục chẳng buồn để tâm: “Từ quê lên thì ? Tôi thích cái vẻ khờ khạo của . Mắt cứ như mèo con, ngoan ngoãn xinh. Tối đến tắt đèn là ngơ ngơ như chẳng rõ gì, càng khiến bắt nạt.”
Thương Xán khẩy, đ.ấ.m mạnh bao cát: “Cậu bệnh ?”
Giọng Thương Lục lười nhác, còn lẫn chút thở gấp vận động: “Ừ, bệnh. Còn thì khỏe lắm, suốt ngày chằm chằm gáy . Anh là omega đấy, nếu là thì kiện quấy rối từ lâu .”
“Cậu làm hết mà còn mặt mũi quấy rối?”
Thương Lục đầy khinh bạc: “Tôi ép .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-2.html.]
“Anh của chúng mềm nắn rắn buông. Dỗ dành t.ử tế thì sẽ đồng ý thôi, nếu .”
Thương Xán liên tiếp tung mấy cú đấm, đến cả giọng cũng trở nên dữ dằn: “Cậu tưởng ai cũng như , thứ gì cũng nuốt nổi chắc?”
Không Thương Lục ném thứ gì, tiếng va đập trầm đục vang lên một tiếng.
Cậu hờ hững : “Được , coi như gì.”
Sau đó, nhấc chân ngoài: “Tôi tìm chơi đây, cứ tiếp tục tập .”
“...”
Tôi vội né sang một bên.
là hai thứ xui xẻo.
05
Cái gọi là “ tìm chơi” trong miệng Thương Lục chính là ép lên vách kính ngoài nhà hoa hôn đến mức còn vững.
Tôi thở nổi, chỉ thể ngửa cổ chịu trận, khóe mắt cay đến rịn nước. Thương Lục siết chặt eo , chẳng hề đủ.
“Anh ơi, lén thói quen .”
Tôi ngước lên trừng , thở gấp nhưng gì.
Thương Lục cong môi như chẳng việc gì, cúi mắt lau dấu vết còn sót nơi khóe môi : “Tôi ngửi thấy mùi của , mùi ngải cứu đặc biệt.”
Tôi gạt tay , lạnh nhạt đáp: “Chúc mừng nhé, xem em thêm một hướng nghề nghiệp nữa .”
Nụ mặt Thương Lục khựng .
Bàn tay chậm rãi siết lấy gáy : “Cái miệng của , vẫn là lúc hôn thì dễ thương hơn.”
Nói xong, cúi xuống hôn nữa, mạnh bạo đến mức gần như cho đường thở.
Tôi dốc hết sức chống cự.
Rồi ngay khoảnh khắc ngẩng mắt lên, thấy Thương Xán xuất hiện trong sân.
Anh lưng Thương Lục chừng ba mét, vẻ mặt vẫn kiêu căng như cũ, nhưng trong mắt cuộn lên cơn giận xen lẫn chán ghét.
Chán ghét thì còn hiểu .
Còn tức giận mới thật là khó hiểu hết nổi.
Tức vì làm bẩn em trai chắc?
Mắt mọc lông mày mà thấy chính em trai đang đè hôn ? Không lên tiếng, ngăn , mà còn mặt mũi đó nổi giận với ?
Tôi ngẩng lên đối diện thẳng với Thương Xán, bàn tay vốn đang ghì vai Thương Lục bỗng chuyển sang ôm lấy đầu .
Tôi cố ý đáp nụ hôn đang quấn lấy , đồng thời đón trọn ánh như bốc lửa của Thương Xán.
Tức c.h.ế.t luôn .
Mãi đến khi Thương Xán bỏ , đầu lưỡi tê rần, Thương Lục mới chịu buông .
Cậu thỏa mãn hôn nhẹ lên khóe môi một cái, ngoái đầu mảng cỏ phía đá văng một góc, khóe môi nhếch lên đầy thờ ơ: “Anh ơi, là chúng cá cược .”
Đầu ngón tay dịu dàng vuốt lên đôi môi sưng đỏ của . Cúi đầu như thế, trông khác với dáng vẻ hung hăng ban nãy.
“Cá xem trai chờ mấy ngày nữa mới gõ cửa phòng .”
“Tôi cá ba ngày. Còn ?”
Tôi cố thở cho đều, ngước mắt lên dốc sức tát một cái.