Ánh Dương Nơi Cuối Chân Trời - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-24 13:17:12
Lượt xem: 159

02

Đến khi tôi quay lại cổng trường học, kỳ thi đã kết thúc, học sinh lần lượt đi ra khỏi phòng thi.

Tôi nhìn chằm chằm vào cổng trường, chờ bóng dáng của cô gái ấy.

Cô gái ấy nhìn quanh, đáy mắt lộ vẻ thất vọng.

Nhìn những học sinh khác lần lượt sà vào lòng cha mẹ, trong lòng bà chắc cũng đang mong đợi có người chờ mình.

“Xin chào, Cao Hân Di.”

Khi ánh mắt chúng tôi giao nhau, bà thu lại cảm xúc, cong môi:

“Mình nhớ cậu, cảm ơn cậu đã giúp mình giải vây trước kỳ thi.”

“Mà mình hỏi xíu, sao cậu biết tên mình vậy?”

Cô gái tò mò hỏi, tôi bình thản:

“Vì con là con gái tương lai của mẹ, con tên là Triệu Hiểu Luy.”

Cô gái ngây người, một lúc sau mới lên tiếng:

“Hả?”

“Nhà mẹ ở khu Lê Xuân, tòa bốn, tầng chín.”

Mắt cô gái từ từ mở to, tôi bổ sung:

“Sinh nhật ngày sáu tháng chín, dị ứng xoài.”

“Vết bầm tím trên chân mẹ, là do mẹ vô tình làm vỡ bát, cha của mẹ lấy móc áo đánh.”

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, đi về phía nhà:

“Vừa đi vừa nói, kẻo về muộn, ông già cổ hủ lại mượn cớ làm khó dễ.”

Ông già cổ hủ là biệt danh mà mẹ tôi từng dùng để chế giễu ông ngoại.

Cao Hân Di rõ ràng đã tin lời tôi nói, bà đi song song với tôi, tự giễu cười:

“Thật lạ, đến cả cha mình còn không nhớ sinh nhật mình.”

“Hiểu Luy, tương lai mình sẽ như thế nào thế?”

Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, căng thẳng mím môi:

“Mình có thi đỗ Đại học Nhân dân không?”

Đó là ước mơ cả đời của bà.

“Rất suôn sẻ, mẹ đỗ thủ khoa nên được miễn học phí.”

Ngũ quan của tôi và Cao Hân Di giống hệt nhau, điểm khác biệt duy nhất là đôi mắt.

Đôi mắt tôi dài và hẹp, trông lạnh lùng và xa cách hơn bà.

“Tuyệt quá!”

Cao Hân Di reo lên vui sướng, sau đó lại cúi đầu:

“Nhưng bố mình vẫn luôn nói con gái không được đi xa nhà, liệu ông ấy có đồng ý cho mình đi ngoại tỉnh học không?”

Tôi nhẹ nhàng vỗ vai bà, dịu dàng nói:

“Yên tâm, mẹ sẽ tốt nghiệp tiến sĩ như mẹ mong muốn, trở thành một luật sư giỏi.”

“Sau khi trải qua vô số phiên tòa, mẹ sẽ hoang mang, cũng sẽ do dự không biết mình có quá ngây thơ không.”

“Nhưng cuối cùng mẹ vẫn kiên trì, mẹ vẫn đứng trên bục bào chữa, dùng hết kiến thức của mình để giành lại quyền lợi cho thân chủ.”

Tôi kể cho bà nghe về việc bà giúp đỡ người mẹ bị bạo hành, trừng phạt người chồng nghiện rượu, giúp đỡ đứa trẻ kiện cáo người lớn tuổi bỏ mặc mình.

Kể về những người được bà cứu khỏi địa ngục, họ đã nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, nước mắt lưng tròng cảm ơn bà.

Hốc mắt Cao Hân Di hơi đỏ, bà miết miết ngón tay, có chút ngượng ngùng:

“Mình không ngờ mình lại có thể trở thành cứu tinh của người khác.”

Tôi nắm lấy những ngón tay đang siết chặt lại vì căng thẳng của bà, kiên định nói:

“Mẹ, trong mắt con, mẹ luôn là một anh hùng.”

Lời khen ngợi thẳng thắn khiến Cao Hân Di đỏ mặt, bà nhỏ giọng nói:

“Gọi mình là Hân Di là được rồi, cảm ơn.”

Hai chữ cuối, bà nói rất nghiêm túc.

Khi sắp vào cổng khu dân cư, tôi dừng lại:

“Con không vào nữa, kẻo ông ngoại hỏi thì con khó giải thích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/anh-duong-noi-cuoi-chan-troi/chuong-2.html.]

Cao Hân Di gật đầu hiểu ý, bà hiểu rõ ông ngoại mình cổ hủ đến mức nào.

“Hân Di, con về đây là để tặng mẹ một món quà.”

Tôi đưa cho bà món đồ được bọc trong tờ báo, trên đó buộc một sợi dây dễ tháo.

“Mẹ chỉ được mở quà khi gặp nguy hiểm nhưng chắc chắn phải luôn mang theo bên mình.”

“Mình biết rồi.”

Cao Hân Di nắm chặt món quà trong tay, nó nặng hơn bà tưởng.

“Chúng ta... ngày mai có thể gặp lại không?”

Bà dường như còn nhiều điều muốn hỏi, luyến tiếc nhìn tôi, tôi mỉm cười:

“Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại nhau.”

“Được, mình sẽ đợi cậu!”

Cao Hân Di bước vào khu nhà, đến chỗ rẽ, bà còn quay đầu lại vẫy tay chào tạm biệt tôi.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, cũng vẫy tay chào tạm biệt bà.

Ước chừng bà gần như đã lên lầu rồi, tôi mới mở màn hình điện thoại.

“Người đàn ông quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c trẻ vị thành niên trong kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông”

Hot search này đột nhiên hiện ra trước mắt, số người quan tâm không ngừng tăng vọt.

Tôi nhanh chóng xem các hot search, cho đến khi xác nhận tiêu đề của kiếp trước đã biến mất, mới cất điện thoại đi.

Lần này, có thể thay đổi được không?

Trong lòng mơ hồ có một dự cảm không lành, tôi nhanh chóng bước vào khu nhà, đi thang máy lên lầu.

Khi số dừng ở tầng chín, cửa thang máy từ từ mở ra, tôi nghe thấy tiếng chai lọ vỡ tan tành.

“Còn dám chống cự nữa?! Nếu không phải trông chờ vào cái mặt tiền của mày để kiếm tiền, tao chắc chắn sẽ đánh cho mày chết!

Tôi nhanh chóng nhập mật khẩu, mạnh mẽ mở sầm cửa, quát lớn:

“Dừng tay!”

Nghe thấy tiếng quát lớn của tôi, Cao Hoằng Vĩ đang giơ gậy sắt sững sờ một chút, tôi tranh thủ thời cơ hét lớn với Cao Hân Di:

“Bật công tắc!”

Bà sực tỉnh, nhanh chóng mở gói quà ra, cầm đèn pin giơ lên cao, chiếu thẳng vào Cao Hoằng Vĩ:

“Cha, cha đừng ép con!”

“Ha, lừa ai thế?”

Cao Hoằng Vĩ khinh thường liếc tôi một cái:

“Thấy có người chống lưng thì cứng cánh rồi à? Hôm nay tao chắc chắn sẽ đánh gãy chân mày, xem ai dám ngăn!”

Ông ta lại giơ gậy sắt lên, Cao Hân Di lập tức ấn công tắc.

Ánh sáng mạnh mẽ lập tức chiếu sáng phòng khách, chói đến mức không thể mở mắt.

Tôi đeo kính râm, nắm lấy tay Cao Hân Di:

“Nhắm mắt lại, đi theo con.”

Bà ôm chặt lấy cánh tay tôi, đi khập khiễng, mắt cá chân có vết bầm tím rõ ràng.

Chắc là lúc nãy ngã bị bong gân chân.

Cao Hoằng Vĩ không mở được mắt, tức giận mắng:

“Đừng chạy, lũ ranh con!”

Ông ta vung gậy sắt lung tung, một chân đạp phải mảnh chai rượu bị đập vỡ, đau đến mức kêu la thảm thiết.

“Cha…”

Cao Hân Di dừng bước, Cao Hoằng Vĩ bị dẫm phải mảnh chai nên chảy máu, thấy không đuổi kịp chúng tôi, ông ta chuyển sang đánh bài tình cảm:

“Hân Di, cha nuôi con mười năm rồi.”

“Để nuôi con ăn học, cha bị người ta đòi nợ tám năm trời, cha van xin họ cho thêm thời gian, chỉ vì muốn con có tương lai tốt.”

Giọng điệu của ông ta tràn đầy đau lòng, than thở nói:

“Ép con lấy chồng, cũng là vì cha không có năng lực, không muốn làm liên lụy đến con.”

Tôi liếc nhìn Cao Hân Di, bà nhíu mày, vẻ mặt không phải là do dự, mà là giận dữ.

“Đến giờ này rồi, ông vẫn còn lừa tôi như đứa ngốc sao?”

“Chính ông nghiện cờ b.ạ.c mà đuổi mẹ đi, chính ông vì cờ b.ạ.c mà không tiếc cầm cố nhà cửa.”

Loading...