12
Tôi thở dài, hồn thì thấy Đoạn Kỳ Thính đang trơ trọi giữa sân băng, hề nhúc nhích.
Tôi trượt đến mặt , cụp mắt xuống, vẻ áy náy.
"Tôi trượt, phiền đến ."
Tôi nắm tay , dắt trượt từ từ.
"Không , đừng sợ, cứ nắm tay , trượt dẫn để cảm nhận."
Anh gật đầu cảm kích.
"Đừng là đang diễn nữa, hóa đạt giải á quân trượt băng nghệ thuật trẻ là hả?"
"Làm đừng học Đoạn Kỳ Thính, vì nắm tay vợ mà dối chớp mắt."
"Anh ơi khiến em cảm thấy xa lạ."
"Gạch đặc và than tổ ong, mê quá!"
Sau khi giúp khởi động một lúc, nắm tay trượt giảng giải nguyên tắc trượt băng.
"Hai chân khuỵu, nghiêng về , mắt thẳng phía …"
"Thử trượt về phía một chút ."
Tôi khích lệ .
Đoạn Kỳ Thính theo chỉ dẫn của , bắt đầu trượt.
đúng lúc đó, một chỗ gồ ghề mặt băng khiến mất thăng bằng, lập tức vươn tay ôm lấy eo , giữ cho khỏi ngã.
"Tống thầy ơi, sàn trơn quá, sợ lắm."
Tôi cũng từng sợ ngã khi mới học trượt, nên hiểu cảm giác đó.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng để trấn an.
"Đừng sợ, sẽ bảo vệ ."
Đoạn Kỳ Thính ôm chặt lấy .
"Tống thầy quá."
Tôi đúng là bản lĩnh thật , đến ảnh đế cũng dạy, cảm giác tự hào trào dâng.
Tôi càng dạy càng hăng say.
Dưới sự hướng dẫn của , Đoạn Kỳ Thính tiến bộ cực nhanh.
"Tống thầy, học nhanh thế, phần thưởng gì ?"
Tôi nhập vai luôn.
"Đệ t.ử ngoan gì cứ , sư phụ nhất định đáp ứng."
Đoạn Kỳ Thính cúi đầu , ánh mắt dừng nơi môi .
"Thật sự cái gì cũng ?"
Ánh mắt nóng bỏng như thiêu đốt mang theo ham rõ ràng khiến bốc cháy.
đến khi thì ánh mắt đó biến mất, như thể thứ là ảo giác.
Tự dưng cảm thấy sắp đòi hỏi điều gì đó quá đáng.
Tôi tiến thoái lưỡng nan, đành cứng cổ tỏ vẻ mạnh mẽ.
"Tất… tất nhiên ."
lúc định mở miệng, bỗng phía vang lên một tiếng hét chói tai.
13
"Aaaa!!!"
Một đứa trẻ kiểm soát tốc độ đang lao thẳng về phía chúng .
Đoạn Kỳ Thính phản ứng cực nhanh, đẩy , đó dang tay ôm lấy đứa nhỏ lòng, cả đ.â.m mạnh rào chắn quanh sân băng.
"Rầm!" – một tiếng vang vọng khắp sân.
Khoảnh khắc đó, dường như còn cảm nhận bất cứ điều gì, chỉ âm thanh lưỡi trượt băng ma sát mặt đất vang vọng ngừng bên tai.
"Đoạn Kỳ Thính!"
Tôi vội vàng trượt đến bên , đưa đứa bé đang hoảng loạn trong lòng cho bố nó.
Anh nhíu mày vì đau.
"Anh chứ?"
Tôi cuống cuồng dìu khỏi sân, tay luống cuống cởi áo để kiểm tra vết thương.
Trán Đoạn Kỳ Thính lấm tấm mồ hôi, giọng cũng còn mạnh mẽ như thường ngày.
"Ở đây nhiều thế … lắm ."
Anh vẫn còn tâm trí đùa giỡn.
Tôi vén áo lên, thấy cả mảng lưng bầm tím, cánh tay cũng cử động .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-de-tra-xanh-va-tram-muu-ngan-ke/chuong-4.html.]
Mắt cay xè, suýt trào nước mắt.
"Đừng , đau ."
Bị thương nặng như thế mà còn bảo đau?
"Anh mới học trượt, còn vững , ai cho chịu đòn chứ!"
Tôi tức quá hét lên.
Anh thể bình an vô sự, mà vì mà chịu trận.
"Đừng giận, . Thầy Tống bảo vệ suốt nãy giờ, giờ đến lượt bảo vệ thầy."
Trái tim như ai siết chặt, đau nhói và ê ẩm.
Anh định giơ tay lên lau nước mắt cho , cánh tay đau đến cứng giữa trung.
"Anh đừng cử động nữa, sắp đến bệnh viện ."
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y .
14
Kết quả chẩn đoán cho thấy Đoạn Kỳ Thính chấn thương khớp khuỷu tay và tụ m.á.u phần mềm ở lưng.
Tôi khẽ chạm mảng bầm tím lưng , lòng đau như cắt.
Lúc đạo diễn xông , nước mắt nước mũi tèm lem, lao đến bên giường.
"Kỳ Thính, cứ yên tâm về nhà dưỡng thương , tìm thế ."
"Tôi , thể tiếp tục ."
Đoạn Kỳ Thính nghiến răng .
"Thôi đừng cố quá nữa. Yên tâm , là Giang Triệt, thích Tiểu Tống lắm, xin của Tiểu Tống từ lâu . Cậu cứ yên tâm mà ."
"Anh… …"
Đoạn Kỳ Thính hít sâu một , như thể bẩn hơn.
"Tôi thương, chứ c.h.ế.t."
" mà…"
Đạo diễn còn định thêm gì đó, Đoạn Kỳ Thính ngắt lời.
"Đạo diễn, thấy khỏi ."
Khỏi ?
Thần y ?!
Để làm gián đoạn chương trình, Đoạn Kỳ Thính kiên quyết tiếp tục hình dù mang thương tích.
Đạo diễn nước mắt lã chã: "Chuyên nghiệp quá ."
15
Đoạn Kỳ Thính vì mà thương.
Tôi tự thấy áy náy, nên chủ động nhận trách nhiệm chăm sóc .
"Tiểu Tống ơi, thể giúp tắm ?"
Đoạn Kỳ Thính dựa khung cửa, tội nghiệp hỏi.
Tôi suýt nữa phun cả ngụm nước trong miệng .
"Gì… gì cơ?! Tắm á!"
Chiếc áo thun trắng nước làm ướt, dán chặt lên cơ bụng sáu múi, mái tóc cũng ướt sũng.
Dường như thử tự tắm mà , bất đắc dĩ mới cầu cứu .
Gợi cảm một cách vô thức.
Mấy từ đó đột nhiên nhảy trong đầu .
Khốn thật, đang nghĩ cái gì !
Tôi vội vàng uống một ngụm nước lớn, cố xua tan mấy ý nghĩ kỳ quái trong đầu.
"Tôi giúp tắm… lắm !"
Tôi đầu, dám mắt .
Đoạn Kỳ Thính bước tới mặt , dùng một tay nâng cằm lên, ép đối mặt với .
"Có gì chứ? Chúng đều là trai thẳng, gì sợ, đúng ?"
Đôi mắt dài sâu thẳm của ánh lên tia sắc bén, như lột trần đối diện từ trong ngoài.
"Tất nhiên , là trai thẳng, sợ."
Tôi lập tức phản bác.
"Thầy Tống ơi, em cũng giúp tắm!"
"Đoạn cẩu quá gợi cảm, giới giải trí của chúng cũng “Dương Dương” của riêng ."
"Sáu múi cơ bụng, eo ch.ó săn, con nhỏ sống sướng quá ."
""Chúng đều là trai thẳng" – lắm, hóa hai là trai thẳng, còn là cong đúng ."