8
Nghe , Đoạn Kỳ Thính nhẹ nhõm mỉm , nắm tay kéo lòng.
"Cậu giận thì ."
Toàn cứng đờ, tim đập loạn.
lúc định đẩy , kịp buông tay.
Là một cái ôm xã giao thiện giữa bạn bè, điểm nào để bắt bẻ.
Tôi chỉ đành rơi nước mắt chấp nhận thực tại.
"Hợp tác vui vẻ."
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "hợp tác", nhắc nhở , cũng là tự nhắc .
Sau tìm cơ hội ghép đôi với chị mới .
Tổ chương trình bốc thăm cho từng cặp khách mời để chọn địa điểm hẹn hò.
Tôi và Đoạn Kỳ Thính bốc sân trượt băng, thành nhiệm vụ trượt băng đôi mà tổ chương trình yêu cầu.
Còn chị và Trang Tiểu bốc trúng hồ bơi, hai giúp đỡ học đúng kiểu bơi quy định.
"Tôi bơi, nhờ em dạy cho ."
Tôi thể tin nổi lời từ miệng chị .
Vậy hồi bé từng coi như hải cẩu mà cưỡi nước là ai?
Là ma chắc?
Tôi định mở miệng thì chị lườm cho một cái câm nín.
"Haha, chị Chiêu Ức là cô gái nhỏ ngay cả ngâm bồn cũng thể c.h.ế.t đuối mà~"
Tổ chương trình chu đáo, phát quỹ hẹn hò cho từng nhóm.
Tôi mở phong bì , là cả xấp tiền đỏ rực.
"Anh, là một ngàn tệ đó!"
Là tiền hẹn hò nhiều nhất trong bốn cặp.
"Kim Diễn giỏi thật."
Đoạn Kỳ Thính dịu dàng .
giây tiếp theo nổi.
Tôi lướt qua thẻ nhiệm vụ, liền hét to:
"Chồng ơi?!"
9
"Thử thách xưng hô: Trong vòng năm phút, hãy gọi bạn rung động của là “chồng yêu”, đồng thời dẫn dắt đối phương gọi là “bé cưng”."
Tôi nhắm tịt mắt , chỉ c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Tổ chương trình ơi, làm ơn chút nhân tính .
"Tổ chương trình đúng là mê sến, đang dựng cả đống Hồng Thế Hiền đây mà."
"Trời má, điện thoại là giường đôi của mấy ?"
"Người nghĩ cái trò đúng là thiên tài."
Tôi ngẩng đầu lên, vô tình chạm ánh mắt Đoạn Kỳ Thính.
Đoạn Kỳ Thính khẽ ho, má ửng hồng.
Mặt đỏ như gấc, vội vàng giải thích:
"Không , đừng hiểu lầm, gọi , , ý đó…"
Càng càng loạn, cạn lời.
"Vậy gọi ai?"
Đoạn Kỳ Thính ánh mắt trầm xuống, mang theo một áp lực mơ hồ.
Không thể để lộ nhiệm vụ , vì một ngàn tệ liều mạng.
"Gọi đó, gọi là ‘chồng yêu’ thì ?"
Tôi siết chặt nắm tay, nghẹn cổ .
Đoạn Kỳ Thính khựng , mặt đỏ tai gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-de-tra-xanh-va-tram-muu-ngan-ke/chuong-3.html.]
"Ừm."
"Ừm" á! Chỉ mỗi "ừm"?!
Tôi hận thể đập một cái, đúng là khúc gỗ!
10
Tôi cứng đầu tiếp tục gọi.
"Chồng ơi, đừng lạnh lùng như mà."
"Ừm."
Anh nhúc nhích, y như cái xác.
Tôi nản, gọi tiếp: "Chồng ơi, gì chứ."
Anh khẽ cong môi, như như .
"Ừm, nè."
Tôi cạn lời, là máy ?
"Chỉ một tiếng “chồng ơi” mà đầu đơ luôn ."
"Đoạn Kỳ Thính, cái vẻ mất giá dám ."
"Sao cứ thấy tên xanh cố tình câu em trai gọi “chồng” nhỉ."
"Cần gì cảm giác, rõ là còn gì."
Thấy thời gian sắp hết, cuống quá , liền phát điên.
"Chồng ơi chồng ơi chồng ơi…"
lúc đó, chị lén đá một cú từ lưng.
"Lề mề cái gì, nhảy luôn ."
Tôi vững, ngã sấp lòng Đoạn Kỳ Thính.
Minh Chiêu Ức, chị thật độc ác.
Đoạn Kỳ Thính phản ứng nhanh, lập tức đỡ lấy .
"Đừng nghịch nữa bé cưng, cẩn thận đấy."
Anh nhẹ nhàng ấn mái tóc dựng lên đầu xuống, khẽ mỉm .
Tiếng “bé cưng” đó khiến đỏ mặt tía tai, cả như nấu chín.
Nghe thấy tiếng nhắc thành nhiệm vụ, vội vàng thẳng .
"Tất cả là trò vớ vẩn của tổ chương trình thôi, yên tâm, tuyệt đối ý x.úc p.hạ.m gì ."
Tôi chỉ thiếu điều thề độc lên trời.
"Nếu em nghĩ đó là xúc phạm… mong em x.úc p.hạ.m nhiều thêm chút nữa."
Đoạn Kỳ Thính khàn giọng thì thầm bên tai .
Gì cơ?
Đợi phản ứng thì rời xa .
11
Chiều thứ ba, sân trượt băng quá đông .
Tôi và Đoạn Kỳ Thính xong đồ trượt băng, cùng bước lên băng.
Dù lâu trượt, nhưng đặt chân lên mặt băng là thấy quen thuộc.
Một cú nhảy lượn nửa vòng hảo khiến nhớ hồi còn học trượt băng.
Tôi trượt cũng là nhờ chị .
Hồi cấp hai, đăng ký lớp trượt băng cho chị, nhưng hai cú ngã, chị nhất quyết học nữa.
Sợ phát hiện chị bỏ giữa chừng, chị lừa học .
Lúc đó dậy thì, vỡ giọng, chỉ cần đội tóc giả là thầy cô cũng phân biệt với chị.
Thế là chị thong dong vui chơi bên ngoài, còn – cái thằng khốn khổ – học trượt băng suốt nửa năm cho chị.
Trong thời gian đó, quen một trai trượt giỏi.
Anh luôn kiên nhẫn sửa động tác cho , mỗi ngã sẽ đỡ dậy, cổ vũ , lau nước mắt cho , khi loạng choạng mà vẫn nhảy thành công, sẽ cho kẹo làm phần thưởng.
Chỉ tiếc chuyển nhà, gặp nữa.