Anh Đào lỡ mùa - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm rời khỏi nhà A Trạch, Vưu Gia Ánh tàu về Thâm Cảng. Mùa hè phương Nam ẩm đến mức chỉ ngoài vài phút thôi, quần áo như thể vắt nước.

Gia đình giàu gì, nhưng cũng là kiểu “tiểu khang”: bố đều làm trong doanh nghiệp nhà nước địa phương. mười giờ tối về đến nhà, – Trần San – bưng dưa hấu cắt sẵn từ tủ lạnh , còn bố – Vưu Thành Quân – im lặng dậy nhường cho chỗ gần điều hòa nhất.

, chỉ một tuần , Gia Ánh vẫn lên tàu về Khâm Châu.

Cậu lớn lên ở Thâm Cảng: hồi nhỏ thể giẫm c.h.ế.t con gián to bằng bàn tay, thể đội cái nóng 40 độ leo cầu trượt ngoài trời cả chục vòng. Thế nhưng đến khi hơn hai mươi tuổi, bắt đầu dị ứng với cả một bãi cúc vàng tầng nhà .

Cậu thể mãi xuống nhà; bố cũng chịu nhổ hết hoa chỉ vì con trai khó chịu. Gia Ánh từ chối phương án sang nhà dì ở hai tháng, mà quyết định về Khâm Châu tìm một công việc bán thời gian, tiện thể chuẩn cho kỳ thi CET-6 nửa cuối năm.

Không khí Khâm Châu nóng nhưng khô, hai bên vỉa hè trồng đầy cây ngô đồng xanh rì, bầu trời trong và sáng—khác hẳn Thâm Cảng.

Rất nhanh, tìm việc: trợ giảng tiếng Anh tại một trung tâm giáo d.ụ.c tư nhân.

Hôm phỏng vấn, đặt thẻ sinh viên lên bàn còn kịp đưa bảng điểm thì nhận.

“Có mấy sinh viên Khâm Đại đang làm trợ giảng ở đây .”

Một cô lớn tuổi tóc xoăn nâu hiền, đẩy hồ sơ sang cho .

Gia Ánh ngập ngừng:

cháu học Toán mà…”

Cô xua tay:

“Chỉ là tiếng Anh cấp hai thôi, em chủ yếu chính tả từ vựng, chấm bài, mấy việc quá nặng .”

Nói cô kéo ngăn bàn, lấy một cuốn sổ quảng cáo.

“Cô cứ thấy em quen quen… hóa là em đúng ?”

Gia Ánh cúi xuống bìa ảnh . Không vị trí trung tâm, nhưng vì phía , là gương mặt mà như , nên khá nổi bật.

Cậu ký tên chỗ trống cuối trang, :

“Chắc… là cháu .”

Thế là chính thức thành trợ giảng tiếng Anh.

Mỗi ngày 7 giờ đến, 5 giờ chiều về; giữa giờ dự thính ba tiết, chính tả 120 từ. Lần nào cũng bắt học sinh cóp. Để giữ chút uy nghiêm của giáo viên, cuộn sách , gõ nhẹ lên đầu bé:

“Cất , tự .”

hiệu quả chẳng mấy. Cậu nhóc chỉ toe toét, liếc vội tờ phao mới chịu cất.

---

Khâm Châu gần hai tháng mưa. Vậy mà hôm đó dự báo thời tiết sai—mưa trút xuống lớn, nước hòa với lá cây chảy xiết theo mặt đường nhựa, dồn về mép lề.

Dưới tòa nhà trung tâm chỉ còn đúng một chiếc ô. Trên đường trạm xe buýt, thấy một bà cụ trú mưa mái nhựa; Gia Ánh mua nốt bốn quả lê trong giỏ của bà.

Mưa dày đến mức thứ như qua lớp kính mờ. Khi còn cách trạm một đoạn, thấy biển chờ một che ô, mặc áo dài tay màu xám nhạt, dáng cao.

Nhìn bóng lưng , bỗng thấy quen.

Đến gần hơn— mới chắc chắn: là A Trạch.

“A Trạch!”

Giọng nhỏ. Người .

Lúc Gia Ánh mới nhận phía A Trạch còn một đàn ông khác—thấp hơn hẳn nên ban nãy thấy.

Cậu ngượng:

“À… đang bạn —”

Chưa hết câu A Trạch cắt ngang:

“Sao giờ mới tới?”

A Trạch bước gần, với ; lông mày nước mưa làm sáng bóng. Anh cầm lấy ô từ tay Gia Ánh, đầu ngón tay lạnh chạm tay .

Gia Ánh khựng hai giây thành thật :

“Thầy dạy kéo giờ.”

A Trạch gập ô , giũ nước mưa, :

“Ăn cơm ? Nếu thì lát ăn lẩu bên đường .”

Người đàn ông cạnh cuối cùng lên tiếng, giọng khàn:

“Cậu là ai?”

Gia Ánh sang, mới nhận mắt đỏ.

A Trạch giới thiệu thản nhiên:

“Vưu Gia Ánh.”

Cậu sửa :

“Là Vưu, Vưu trong ‘đặc biệt’ .”

Người đàn ông bật chua chát:

“Đến tên còn nhớ rõ mà cũng ở cùng ?”

Rồi sang A Trạch:

“Cậu quen nó bao lâu ?”

A Trạch liếc một cái, đẩy nhẹ Gia Ánh phía :

“Không lâu. Chỉ… nhiều hơn vài ngày.”

Anh dừng một nhịp thẳng:

“Chuyện kiểu , ai đến thì .”

Người đàn ông đỏ bừng mặt:

“Nguyễn Tắc, đừng coi là đồ ngu! Nó trả cho nhiều tiền hơn đúng ? Cậu thật sự thiếu mấy đồng bẩn thỉu đó đến ?!”

A Trạch lưng về phía , đồng hồ:

“Tiền của quá giờ một phút . Đừng đằng chân lân đằng đầu.”

---

Gia Ánh điều phía A Trạch, im lặng hút hết hai điếu thuốc. 109 vẫn đến nhưng cả hai lên.

Mưa vẫn ngớt.

Cậu liếc A Trạch hỏi khẽ:

“Ban nãy… thích đúng ?”

Điếu t.h.u.ố.c trong tay A Trạch ướt. Anh rít một , nghiêng đầu :

“Thích tò mò ?”

Gia Ánh liền một tràng:

“Thật mà— thích , nhưng thích . Nên dùng làm cái cớ để cắt đứt, đúng ?”

A Trạch chỉ , đáp.

Gia Ánh đành hỏi tiếp:

“Tôi đúng chứ?”

A Trạch đặt ô xuống đất, lắc nhẹ đồng hồ cổ tay:

“Tính theo giờ.”

Gia Ánh ngẩn một lúc lâu bật một câu:

“Anh trở mặt nhanh thật đấy.”

Cậu thề rằng lúc câu chỉ là nửa đùa nửa khen, nhưng thốt chua chát kỳ lạ.

A Trạch dường như bận tâm. Anh nhẹ, đưa ô cho :

“Trả .”

Gia Ánh hỏi:

“Bao nhiêu?”

“80.”

Cậu tròn mắt:

“Chỉ mấy câu mà cũng 80 tệ? Giá thị trường của các đều thế ?!”

A Trạch thuần thục lừa như uống nước, cúi đầu nhận hai tờ 50 tệ từ tay sinh viên ngây thơ .

Nhận tiền xong, mỗi giây trôi qua như mang mùi tiền bạc rõ rệt.

Gia Ánh nhanh:

“Anh làm ở phía Tây thành phố ? Sao đến đây?”

A Trạch liếc túi trong tay :

“Mua gì thế?”

“Lê.”

Cậu mở túi—bốn quả lê vàng ươm.

“Thật cũng thích ăn lê lắm, nhưng bà cụ trông vất vả quá.”

A Trạch đáp nữa, dựa cột biển chờ xe như đang thất thần.

Lúc Gia Ánh mới nhận : vẫn trả lời câu hỏi đó.

Tám mươi tệ lỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-5.html.]

Cậu còn kịp hỏi tiếp thì xe buýt dán nhãn cầu vồng rẽ trạm. A Trạch quẹt điện thoại lên xe ; Gia Ánh giũ ô mới bước lên.

Nguyễn Tắc ở ghế đơn cuối cùng sát cửa sổ. Xe chạy, Gia Ánh nắm tay vịn, cả lắc lư, đầu ô thỉnh thoảng chạm ống quần .

Không hiểu , một cảm giác ấm áp chợt dâng lên.

Nguyễn Tắc , nhướng mày:

“Cậu cũng tuyến ?”

“Ừ.”

Gia Ánh định lau nước mưa mặt nhưng xe xóc quá, vững, bắp chân va đầu gối A Trạch.

Cậu hít một lạnh, cúi xuống xoa nhẹ ngẩng lên :

“Không bảo sẽ mời ăn lẩu ?”

Nhập Niệm Tửu:

“Sắp đến Tết Đoan Ngọ .”

Motchutnganngo

Chương 7

Xe buýt ngày mưa chạy càng lúc càng xóc.

Nguyễn Tắc những giọt mưa đập lên cửa kính mà thất thần. Dẫu đầu óc thả trôi, nhưng trong khóe mắt vẫn luôn một bóng ngừng lắc lư.

Cậu sang—Vưu Gia Ánh đang bám tay vịn, cả nghiêng ngả theo từng nhịp xe. Túi nhựa trong tay lúc thì cọ đầu gối, lúc khẽ đập nhẹ chân Nguyễn Tắc.

Tới ngã tư, đèn vàng chuyển đỏ, tài xế phanh gấp. Túi nhựa suýt va đầu gối , theo phản xạ Nguyễn Tắc đưa tay chặn .

Có lẽ chính Gia Ánh cũng thấy cái túi thật vướng, nên khi vững , cúi xuống Nguyễn Tắc, bật hỏi:

“Không lẽ cầm túi cũng trả tiền cho ?”

“Hai mươi.”

Nguyễn Tắc , bỗng nghi ngờ thật là sinh viên đại học .

Vưu Gia Ánh tranh cãi. Anh tự nhiên đặt túi nhựa lên đùi Nguyễn Tắc, hai tay bám c.h.ặ.t t.a.y vịn, đầu ló giữa cánh tay, mấy lọn tóc rối tung:

“Vậy lát nữa ăn mì trơn chỉ gọi nửa phần thôi nhé.”

Có lẽ vì trông lúc nào cũng vui vẻ quá mức, nên bỗng nhiên Nguyễn Tắc xem thử khi giận sẽ như thế nào. Thế nên xuống xe xong, giật luôn cây ô của Gia Ánh, lúc gọi món cũng cố tình gọi mì trơn.

Vưu Gia Ánh vẫn để toại nguyện.

dính mưa, vẫn ngốc nghếch chạy theo phía . Vào quán lẩu, còn chủ động xin thêm một quả trứng sống, Nguyễn Tắc rằng lòng trắng trứng kết cấu giống mì trơn.

Nguyễn Tắc đáp.

Cậu cúi xuống đ.á.n.h dấu phần “cay menu; đầu bút chạm tới “trung cay” thì Gia Ánh :

“Dạo nóng trong ghê lắm.”

Anh chống tay lên bàn, nghiêng gần hơn một chút, liếc nhanh đáy nồi nhẹ giọng hỏi:

“Hay gọi lẩu uyên ương , ?”

Nước mưa còn đọng tóc nhỏ xuống bàn từng giọt. Gia Ánh đưa tay lau thẳng Nguyễn Tắc.

Nguyễn Tắc thầm nghĩ: Cũng chẳng cần so đo với một đứa nhỏ như .

Cậu định chuyển bút sang ô “lẩu uyên ương” thì đột nhiên nắm lấy tay đang cầm bút.

Nguyễn Tắc ngẩng lên, đối diện với gương mặt nghiêm túc hiếm thấy của Vưu Gia Ánh.

“Gọi lẩu cà chua .”

Giọng thấp và chắc, “Ngon hơn nước trong.”

Anh giữ tay cho nhúc nhích, tự rút bút , nghiêng đ.á.n.h một dấu check xiêu vẹo ô “lẩu cà chua”.

Có lẽ vì thấy đôi môi đỏ hơn bình thường của Gia Ánh, Nguyễn Tắc từ chối. Cậu còn gọi thêm một bình cúc đường phèn và một đĩa bánh gạo đỏ.

Nồi lẩu và bánh gạo mang lên cùng lúc, còn bốc nóng. Gia Ánh lập tức ăn liền hai miếng, đẩy đĩa về phía Nguyễn Tắc:

“Món ngon lắm!”

Lúc đó Nguyễn Tắc đang rót nước. Nghe , “ừm” một tiếng đẩy đĩa cho :

“Vậy ăn nhiều chút .”

Không ngoài dự đoán, một Gia Ánh xử sạch cả đĩa.

Trong lúc ăn ngấu nghiến, hai bên nồi cà chua đều bắt đầu sôi lục bục. Nguyễn Tắc chia mỗi món thành hai phần thả nồi—đến cả đĩa khoai tây cũng phân rạch ròi như “sông Hán – sông Sở”.

Rõ ràng họ đối diện , nhưng hiểu , Gia Ánh thấy như giữa hai một cách xa.

“Nếu thích ăn khoai tây thì bỏ thêm sang bên cũng .”

Anh do dự một chút .

Nguyễn Tắc trả lời. Cậu vẫn thả khoai theo đúng phần chia, dùng muôi khuấy nhẹ trong nồi cà chua, giọng thấp:

“Đậu hũ chín .”

Gia Ánh gắp miếng đậu hũ mà Nguyễn Tắc vớt cho , dùng đũa tách thành bốn miếng nhỏ đều, nóng bốc lên mờ cả mắt kính.

Anh thổi hỏi:

“Ngành của các … ngày nào cũng làm ? Nghỉ lễ tính tăng ca ? Có phụ cấp ?”

Nguyễn Tắc dựa lưng ghế, :

“Cậu làm cùng nghề với ?”

Câu làm Gia Ánh giật đến rơi cả miếng đậu hũ xuống bàn. Anh lắc đầu ngay:

“Không , làm nổi.”

“Sao ?”

Nguyễn Tắc thẳng dậy, khuỷu tay chống bàn, ánh mắt ý :

“Đại học sinh xinh như , giá đấy.”

Câu vốn dễ gây hiểu lầm.

vì thấy vẻ mặt hiếm hoi thoải mái của Nguyễn Tắc , Gia Ánh chỉ bắt đúng hai chữ “xinh .”

Dù bình thường chẳng để tâm ngoại hình, mà lúc buột miệng hỏi:

“Anh… thật sự thấy ?”

Nồi lẩu cà chua sệt . Lửa lớn khiến lát khoai vàng óng nổi lên chìm xuống. Nguyễn Tắc hạ nhỏ lửa, nhấp một ngụm bia :

“Tôi đùa thôi.”

Anh dậy, cầm theo bao thuốc:

“Ra ngoài hút một lát.”

Trên tường treo biển cấm hút thuốc, nhưng bàn nào cũng gạt tàn; bàn bên cạnh còn đầy đầu lọc t.h.u.ố.c lá.

Lúc , trông Nguyễn Tắc thật sự giống “thanh niên gương mẫu quốc gia.”

Ngay khi sắp tới cửa, Gia Ánh đột nhiên dậy chạy theo, với nhân viên ngoài:

“Xin , tụi em ngoài hút một điếu, nhờ chị trông bàn giúp.”

Nói xong thì thấy Nguyễn Tắc đang .

“Em cùng chứ,” Gia Ánh , “lỡ trốn hóa đơn thì ?”

Nguyễn Tắc nể mặt mà nhẹ.

Bên ngoài vẫn mưa.

Mái hiên nhỏ, chỗ chật, nước mưa tụ thành dòng tấm nhựa xanh.

Chỉ mới hai t.h.u.ố.c mà áo khoác của Gia Ánh ướt sũng. Có lẽ ảnh hưởng từ , vốn ghét cảm giác ẩm ướt dính dính của mưa.

Anh sang —Nguyễn Tắc còn ướt hơn , nửa tay áo thấm nước, nhưng dường như chẳng để tâm.

lúc , một giọt mưa lớn rơi thẳng xuống mu bàn tay Nguyễn Tắc, b.ắ.n nước lên làm ướt cả điếu thuốc. Anh bật khẽ, làn khói trắng phả thẳng về phía Gia Ánh.

Hít khói thuốc, đầu óc Gia Ánh bỗng như mơ hồ, nên hỏi:

“Lần … chỉ cần tiền đủ, lúc nào em cũng thể tìm , đúng ?”

Thuốc trong tay Nguyễn Tắc sắp tàn. Một chiếc xe tải chạy vụt qua, bánh xe cuốn nước bẩn b.ắ.n tung tóe.

Anh dập t.h.u.ố.c sang hỏi:

“Ban nãy trong quán gì?”

Gia Ánh sững hai giây, giống hệt học sinh gọi bất ngờ lên bảng. Đầu óc cố lục từng câu từng chữ, nhưng chẳng nổi câu nào cho trọn.

Nguyễn Tắc , giọng bình tĩnh:

“Ít chơi với mấy đắn.”

Anh dừng một nhịp thêm:

“Mà những đắn… cũng bao gồm cả .”

Gia Ánh nhắc :

đó , chỉ cần em trả tiền thì thể tìm bất cứ lúc nào.”

.”

Nguyễn Tắc đáp thẳng, biểu cảm.

bây giờ hối hận .”

Mưa đột nhiên ngớt .

Anh thẳng mắt Gia Ánh :

“Người lớn quyền hối hận bất cứ lúc nào.”

Loading...