Anh Bị Mù Chữ À? Tôi Xin Nghỉ Làm Chim Hoàng Yến! - Chương 8: Cái kết ngọt ngào và sự thật về “Bạch nguyệt quang”

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:04:03
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Thẩm Diệu!"

 

Vừa định lên tiếng, Thẩm Diệu nhấn nút loa ngoài. Khi giọng của Khang Hoài Cẩn vang lên trong xe, tay Thẩm Diệu bắt đầu mơn trớn mặt .

 

"Alo? Alo, alo, alo? Sao tiếng gì thế? Nghe rõ ? Tôi nhớ . Lần hỏi cái thằng Thẩm Diệu đó yêu từ bao giờ, chính là đợt sinh nhật nửa năm . Sau khi nghỉ dưỡng về, ngày nào cũng trưng bộ dạng ngu ngơ hớn hở, cứ tưởng trúng tà, hóa là thoát ế."

 

Trang Thảo

Đợt sinh nhật năm nay của Thẩm Diệu, chúng nghỉ dưỡng ở một hòn đảo. Mấy ngày đó chỉ ăn ngủ, ngủ ăn, đa thời gian đều trong trạng thái say khướt. Say rượu... hỏng . Tôi nhớ mang máng uống đến mức chẳng trời trăng gì, khi tỉnh ánh mắt Thẩm Diệu chút khác thường. Mấy ngày cuối kỳ nghỉ, bám một cách lạ kỳ khiến thấy tự nhiên. khi rời đảo về, giữa chúng về trạng thái như cũ. Có vẻ như quên mất chuyện gì đó quan trọng.

 

Tôi nuốt xuống cổ họng khô khốc, định mở miệng thì ngón tay của Thẩm Diệu nhân cơ hội lướt miệng , khuấy đảo tùy ý. Hắn vứt điện thoại sang ghế bên cạnh, cất lời: "Khang Hoài Cẩn, thật sự cảm ơn . Không thì vị nhà chắc vẫn chẳng nhớ nổi chuyện đó . Để khi khác nhất định sẽ cảm ơn thật ."

 

Thẩm Diệu nhấn mạnh mấy chữ cuối. Đầu dây bên , Khang Hoài Cẩn c.h.ử.i thề một tiếng lập tức cúp máy. Khi Thẩm Diệu rút tay , ngẩng đầu giải thích nhưng bắt gặp ánh mắt nguy hiểm của . Tôi căng cứng sống lưng, chằm chằm . Thấy lấy từ túi áo chiếc nhẫn mà trả , đặt nhẫn ngay sát môi .

 

"Đồ tặng thì lý do gì để thu ."

 

"Thẩm Diệu, và Khang Hoài Cẩn chẳng quan hệ gì hết..."

 

Lời giải thích cắt ngang. Khóe miệng khẽ nhếch lên, như .

 

"Ngậm lấy, đừng để rơi."

 

Dưới giọng điệu cho phép phản kháng, đành ngậm lấy chiếc nhẫn. Thẩm Diệu ôm lòng, chiếc xe vững vàng tiến về phía . Tôi như đang chìm nổi trong những đợt sóng biển. Dưới sự mơn trớn pha chút trừng phạt của , leo từ đỉnh cao sang đỉnh cao khác, cho đến khi khí trong xe dần trở nên vẩn đục.

 

Chiếc nhẫn đẫm nước lăn xuống sàn xe. Thẩm Diệu cúi nhặt lên, một nữa đeo tay . Tôi ôm lấy cổ , yếu ớt hỏi: "Hết giận chứ?"

 

Thẩm Diệu gì, nhưng sự biến đổi trả lời. Dỗ nổi đúng ? Tôi nghiến răng, thầm mắng một tiếng. Xe dừng , ai thể làm phiền chúng nữa. Cuối cùng, kiệt sức gục vai , quần áo xộc xệch, thở hổn hển. Thẩm Diệu vẫn chỉnh tề như cũ, bàn tay lướt vô định tấm lưng trần của .

 

Tôi hỏi: "Vậy chuyện công ty đồn rằng bạch nguyệt quang của về nước là ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-bi-mu-chu-a-toi-xin-nghi-lam-chim-hoang-yen/chuong-8-cai-ket-ngot-ngao-va-su-that-ve-bach-nguyet-quang.html.]

 

Khi đuối lý, hãy cố gắng tìm sai của đối phương. Không giải quyết mâu thuẫn thì hãy dời mâu thuẫn chỗ khác.

 

Đôi môi lạnh lẽo của Thẩm Diệu cọ xát vành tai đỏ bừng của . Có lẽ cũng đoán tính toán trong lòng . Bàn tay trượt xuống eo , siết mạnh một cái mới lên tiếng: "Đó là chị họ . Lúc , khi mới công ty vững vàng, chị giúp nhiều. Khi đó hai chị em thường xuyên cùng , trong công ty quan hệ của chúng . Sau đó, để khai thác thị trường hải ngoại, chị nước ngoài. Lần gọi chị về là để tham gia hôn lễ."

 

Lần thì , đuối lý.

 

"Thẩm Diệu, thực sự kết hôn với ? Còn ba thì ? Họ đồng ý ?"

 

"Mẹ , nếu mang em về thì cũng đừng về nữa."

 

Tôi nghĩ đến gương mặt dịu dàng, nhân hậu của Thẩm phu nhân, lòng bỗng trào dâng cảm giác ấm áp. lời tiếp theo của Thẩm Diệu như tạt cho một gáo nước lạnh: " đổi ý . Chừng nào em nhớ chuyện ngày hôm đó thì chúng mới bàn tiếp chuyện hôn lễ."

 

"Tôi nhớ ." Tôi khẳng định chắc nịch.

 

Thẩm Diệu nhướng mày, ung dung : "Vậy đêm sinh nhật đó em gì với ?"

 

Tôi chớp mắt, chút chột chỗ khác: "Tôi thích , ở bên cạnh ."

 

Ánh mắt dò xét của Thẩm Diệu dừng . Cuối cùng, bất đắc dĩ nhạo một tiếng: "Đấy là em nhớ ?"

 

Tôi gật đầu như bổ củi.

 

"Kẻ lừa đảo."

 

Ánh mắt Thẩm Diệu đầy chiều chuộng, khổ: "Ngày mai đưa em gặp ."

 

Nhớ cái gì chứ, là lừa thôi. Tôi thực sự chẳng nhớ nổi. thích là thật.

 

Cũng may, Thẩm Diệu dễ lừa. Hắn tình nguyện để lừa.

Loading...