Editor: Trang Thảo.
Những ngày ngó lơ khiến dần nhận rằng từ khi theo Thẩm Diệu, bao giờ đối xử lạnh nhạt dù chỉ một ngày. Sự dung túng của thấm từng ngóc ngách trong cuộc sống của , khiến coi đó là điều hiển nhiên. Hắn chúng sớm tâm đầu ý hợp, nhưng nghĩ nát óc cũng đoạn ký ức .
Cuối cùng còn cách nào khác, gọi điện cho Khang Hoài Cẩn. Lúc đầu gọi , khi đổi khác thì mới máy. Vừa thấy giọng , Khang Hoài Cẩn gào t.h.ả.m thiết: "Tổ tông của ơi, tha cho ! Vì chuyện của mà Thẩm Diệu mách với ông nội , ông đ.á.n.h gãy một chân, giờ thẻ cũng khóa hết ."
"Đừng hét nữa." Khang Hoài Cẩn lập tức im bặt. Mỗi chuyện với tên đều thấy đau đầu: "Tôi hỏi , Thẩm Diệu với các là yêu từ lúc nào?"
"Cậu thật đấy, là yêu của là yêu của ?" Tôi hít một , nhất thời cứng họng.
Trang Thảo
Khang Hoài Cẩn bỗng như nhớ chuyện gì, giọng điệu trêu chọc: "Không lẽ nào cái thằng em kiêu ngạo của luôn yêu đơn phương bấy lâu nay ?" Giọng gần như nén nổi tiếng .
"Tôi thật sự thông báo từ bao giờ."
Khang Hoài Cẩn trầm tư một lát mới chậm rãi lên tiếng: "Cậu làm hòa với ?"
"Muốn chứ!"
"Tôi một hiểm chiêu , dám liều một phen ."
"Tôi rửa tai lắng ."
"Chuyển cho hai triệu."
"Tạm biệt."
"Đừng, đừng, đừng! Một triệu! Năm mươi vạn! Năm mươi vạn thôi! Cầu xin đấy, sắp tiền đổ xăng xe !"
"Được, đưa tiền cọc ." Nói xong, chuyển cho Khang Hoài Cẩn 50 tệ.
Chỉ thấy đầu dây bên , Khang Hoài Cẩn nghiến răng nghiến lợi: "Nếu xuống địa ngục, nhất định sẽ kéo cả hai theo cùng!"
Theo chỉ thị của Khang Hoài Cẩn, đầu tiên đem chiếc nhẫn Thẩm Diệu tặng đặt ở nơi dễ thấy nhất trong phòng làm việc của . Sau đó, đến hội sở mà Khang Hoài Cẩn để uống rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-bi-mu-chu-a-toi-xin-nghi-lam-chim-hoang-yen/chuong-7-ke-sach-cua-khang-thieu-gia.html.]
Khi đến, phòng bao đầy . Tôi chẳng quen ai trong họ, nhưng họ đều .
"Nghe hôm nay Lăng Đảo mời khách, cứ uống thoải mái nhé."
Tôi cầm ly rượu trong góc họ tán gẫu. Chỉ một lúc , nhận những ở đây ít nhiều đều hiềm khích với Khang Hoài Cẩn. Tôi gọi điện cho : "Anh làm thế là ý gì?"
"Mỗi ngày làm một việc thiện mà, dùng tiền của mời những kẻ ưa uống rượu."
Tôi hậu tri hậu giác nhận chiêu của Khang Hoài Cẩn giống như mượn đao g.i.ế.c .
Lúc , một gã đàn ông trông phong trần sáp gần mời rượu : "Chào, chúng từng gặp ."
Tôi lạnh nhạt đáp: "Xin , ấn tượng."
"Hồi đến công ty họp, cũng ở đó, lúc đó chú ý đến ."
lúc , Khang Hoài Cẩn ở đầu dây bên lên tiếng: "Thẩm Diệu đang đến tìm đấy, còn hai phút nữa là tới phòng bao."
Tôi giật , lập tức hiểu ý. Thế là thu vẻ xa cách lạnh lùng, đó là ánh mắt cong cong, mỉm với gã đàn ông mặt: "Anh thì cũng chút ấn tượng đấy."
Mắt gã sáng rực lên, lập tức xuống sát cạnh . Mấy gã công t.ử bột khác cũng sáp . Đều là dân chơi nên ai nấy đều phóng khoáng. Trong phòng bao tối mờ, chẳng ai trực tiếp đưa tay ôm vai .
Cửa phòng bao bỗng đẩy mạnh. Thẩm Diệu xuất hiện ở cửa.
Hắn chậm rãi bước tới, gương mặt một tia cảm xúc nhưng mang theo uy áp của một bề thể phớt lờ. Cả căn phòng im bặt, cánh tay đang đặt vai từ lúc nào rụt .
Thẩm Diệu dừng bước mặt . Hắn rũ mắt , đáy mắt chút gợn sóng. Tôi thản nhiên đón lấy ánh mắt của , trong lòng tính toán.
Thẩm Diệu đưa tay chộp lấy cổ tay , động tác hề nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo sự bá đạo cho phép khước từ: "Đi theo ."
Tôi thử vùng vẫy một chút nhưng nắm chặt hơn. Thẩm Diệu kéo khỏi hội sở, nhét ghế xe. Hắn lên xe, dặn tài xế lái hạ vách ngăn xuống.
Bên trong xe nhất thời rơi một im lặng quỷ dị. Tôi nuốt nước bọt, mở lời thế nào. Chuyện Thẩm Diệu , đến giờ vẫn nhớ nổi. Hắn hai chúng sớm tâm đầu ý hợp, chuyện quan trọng như thể quên ? Chẳng lẽ phân liệt nhân cách?
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng. Tôi màn hình, là Khang Hoài Cẩn. Định ngắt máy thì điện thoại bỗng Thẩm Diệu giật lấy. Theo bản năng, giành , nhưng Thẩm Diệu lật , ép xuống . Hắn vuốt nhận cuộc gọi, đặt điện thoại lên vai, nghiêng đầu kẹp chặt bên tai. Bàn tay rảnh rỗi khống chế hai tay đang vùng vẫy của , bình tĩnh tháo cà vạt ngực. Trước ánh mắt kinh ngạc của , dùng cà vạt buộc tay tay vịn phía trần xe.