Anh Bị Mù Chữ À? Tôi Xin Nghỉ Làm Chim Hoàng Yến! - Chương 6: Sự thật sau những tấm ảnh

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:03:18
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi chiếc nhẫn, gì.

 

Khang Hoài Cẩn gào lên: “Nói gì chứ!”

 

Ngay đó là tiếng hét: “Anh Diệu, em giải thích! Tụi em chỉ đùa thôi! Trời ơi, đó là d.a.o thật đấy!”

 

Thẩm Diệu cầm d.a.o đuổi theo quanh ghế sofa. Không ai dám can ngăn.

 

Cuối cùng, Khang Hoài Cẩn trốn lưng .

 

Thẩm Diệu mặt , n.g.ự.c phập phồng, ánh mắt đầy tức giận.

 

“Lăng Đảo, !”

 

Tôi hồn, nhưng chạm ánh mắt , nổi.

 

Không khí đông cứng.

 

Không do dự, túm lấy cà vạt , kéo xuống hôn lên.

 

Con d.a.o rơi xuống đất.

 

Phía vang lên tiếng c.h.ử.i đầy kinh ngạc của Khang Hoài Cẩn.

 

Thẩm Diệu dần bình tĩnh , trở về vẻ lạnh lùng ban đầu.

 

“Thẩm Diệu, ...”

 

Hắn , trong mắt lóe lên cảm xúc khó hiểu.

 

Chưa kịp thêm gì, lặng lẽ bước qua , một rời khỏi phòng.

 

Tôi vội vàng đuổi theo, kéo Thẩm Diệu ở hành lang dẫn bãi đỗ xe. Khi , thấy hốc mắt ửng đỏ. Hắn vốn luôn là để lộ cảm xúc, nhưng hôm nay sự uất ức trong ánh mắt thể che giấu.

 

Trong chốc lát, nên bắt đầu từ . Vẫn là Thẩm Diệu lên tiếng : “Đối với em, rốt cuộc là gì? Sếp? Kim chủ?”

 

Thẩm Diệu gạt tay , mặt .

 

“Cho nên ngày hôm đó, em thật sự phủi sạch quan hệ với ? Thậm chí khi đá xong, em lập tức tìm ngay mối tiếp theo?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-bi-mu-chu-a-toi-xin-nghi-lam-chim-hoang-yen/chuong-6-su-that-sau-nhung-tam-anh.html.]

Đối mặt với sự chất vấn gần như mất kiểm soát của , cũng bốc hỏa: “Chúng là quan hệ gì? Chẳng là quan hệ b.a.o n.u.ô.i ? Tôi chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi giải khuây b.a.o n.u.ô.i thôi. Tôi cứ tưởng cầu hôn khác, đương nhiên điều mà rời .”

 

Tôi cúi đầu chiếc nhẫn tay, sững một lúc. Dù hiểu lầm, nhưng thái độ của đổi quá nhanh. Rõ ràng đây chỉ là quan hệ đôi bên cùng lợi, giờ dồn ép chất vấn, khiến tính phản nghịch trong trỗi dậy.

 

Thẩm Diệu bất đắc dĩ lạnh: “Giải khuây? Em ăn chè ở phía nam thành phố, là ai nửa đêm ba giờ sáng lái xe mua cho em? Em sốt đến 39 độ, là ai hủy cuộc họp quốc tế để về chăm sóc em? Em coi tất cả những chuyện đó là giải khuây ?”

 

Tôi nghẹn lời, nhưng vẫn cứng đầu: “Chúng chẳng rõ từ đầu ? Anh đưa tiền, bồi , đôi bên cùng lợi. Chẳng lẽ còn tự đa tình mà coi những chuyện đó là thật? Anh từng thích ? Hay từng chúng đang hẹn hò ?”

Trang Thảo

 

Sắc mặt Thẩm Diệu lập tức trầm xuống, giọng lạnh băng: “Lăng Đảo, em dám chúng đang hẹn hò?”

 

Hắn chỉ về phía t.h.ả.m cỏ đài phun nước. Trên trang trí tỉ mỉ, màn hình đang phát những bức ảnh của trong mấy năm qua. Phần lớn đều là chụp cho . Ảnh chụp chung nhiều, nhưng tấm nào cũng mật như những cặp đôi thực sự.

 

Tôi c.h.ế.t lặng.

 

“Tôi hiểu, chẳng chúng là quan hệ b.a.o n.u.ô.i ? Tại ...”

 

Thẩm Diệu vẻ mặt mù mờ của , tức đến bật : “Bao nuôi? Lăng Đảo, những lời chính em , đầu quên sạch ?”

 

Cơn giận của cuối cùng cũng bùng nổ. Hắn từng bước tiến gần, ép tường. Một Thẩm Diệu như khiến cảm thấy xa lạ.

 

Tôi mờ mịt hỏi: “Tôi gì?”

 

Hắn chằm chằm , ánh mắt lạnh lẽo, giọng gằn từng chữ: “Chúng chẳng sớm tâm đầu ý hợp ?”

 

Tôi nhíu mày, cố nhớ nhưng chút ký ức nào.

 

“Tâm đầu ý hợp? Chúng ? Sao ?”

 

Ánh mắt Thẩm Diệu dần tối . Hắn chậm rãi nhắm mắt, hít sâu một . Khi mở mắt nữa, trong đó chỉ còn sự bình lặng lạnh lẽo. Tôi bỗng thấy hoảng hốt, nhưng gì.

 

Hắn lưng về phía , giọng lạnh nhạt: “Em tự suy nghĩ cho kỹ . Khi nào nhớ thì hãy đến tìm .”

 

Kể từ ngày đó, Thẩm Diệu còn quan tâm đến , thậm chí còn cố tình tránh mặt. Tôi dọn về biệt thự, công ty.

 

Sáng sớm, dì Phương chuẩn xong bữa sáng, liền giành mang lên cho . Đứng cửa phòng, chợt nhận một điều.

 

Trước , mỗi buổi sáng khi mật, thường lười biếng chịu dậy, là Thẩm Diệu đích mang bữa sáng đến tận giường cho .

 

Kim chủ của khác cũng làm như ?

 

Ý nghĩ nhanh chóng gạt . Tôi chỉ từng ở bên mỗi Thẩm Diệu, một trường hợp duy nhất thì giá trị tham khảo. Biết thật sự tồn tại kiểu kim chủ chu đáo như .

 

Vừa định gõ cửa thì cửa mở . Thẩm Diệu đến một cái liếc mắt cũng thèm dành cho , trực tiếp làm luôn. Trước đây luôn thúc giục cùng xe làm, còn bây giờ để tài xế cho , còn tự lái xe , chẳng buồn đợi lấy một giây.

Loading...